Tôi lập tức hối hận vì đã thốt ra câu đó.
Đi theo anh ấy bao nhiêu năm nay, tôi luôn tìm cách giấu kín chuyện gia đình mình với anh ấy.
Nhất là bố và em trai tôi.
Trước mặt Đoàn Duật Thanh, tôi đã đủ ê chề rồi.
Tôi không muốn anh ấy nhìn thấu sự tồi tệ của mình qua những mối quan hệ gia đình rắc rối đó nữa.
Tôi chớp chớp mắt, lanh lẹ chuyển đề tài.
"Đoàn tổng, xin lỗi anh, chỉ là do em thua trò chơi mạo hiểm nên mới đổi tên anh như vậy thôi."
Tôi cúi đầu, hơi nhíu mày, giọng điệu tỏ vẻ đáng thương.
Trước đây mỗi khi chọc anh ấy giận tôi đều dùng chiêu này để tai qua nạn khỏi.
Cứ ngỡ lần này cũng vậy.
Nhưng Đoàn Duật Thanh chỉ im lặng vài giây.
Rồi anh ấy chậm rãi nói: "Vậy tại sao anh lại là số 2? Số 1 đâu, còn cả thằng số 3 kia là ai nữa?"
Tôi: "......"
Vừa nghe câu đó xong mồ hôi lạnh của tôi tuôn ra như tắm.
Anh ấy... kiểm tra toàn bộ lịch sử trò chuyện của tôi rồi ư?
Sợ hãi trong lòng.
Nhưng cũng may là Trì Quân với Đoàn Sính còn có lương tâm, dùng tài khoản phụ nên không bị anh ấy nhận ra.
Cũng may tôi có thói quen xóa tin nhắn sau khi chat.
Cũng không còn cách nào khác.
Thật sự là có những lúc Trì Quân và Đoàn Sính ăn nói chẳng kiêng nể gì cả.
Tôi nuốt khan một cái.
"Đoàn tổng, thật ra chỉ là hiểu lầm thôi mà..."
Dù không ngẩng đầu lên tôi vẫn cảm nhận được áp lực vô hình từ người đàn ông ấy.
Anh ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Da đầu tôi tê dại, lời nói cũng bắt đầu trở nên lắp bắp.
Trong khoảng lặng im ắng đó tôi thậm chí còn tưởng tượng ra một bàn tay đang bóp nghẹt lấy cổ mình.
Ngay khi sắp không thở nổi nữa.
Một giọng nữ đột ngột vang lên.
"Duật Thanh?"
10
Giọng nói thu hút sự chú ý của cả tôi và Đoàn Duật Thanh.
Tôi nhìn sang.
Người phụ nữ mặc chiếc váy đuôi cá màu đỏ nhìn chúng tôi với vẻ ngạc nhiên.
Đầu óc tôi trống rỗng trong hai giây.
Rất nhanh sau đó, tôi nhớ lại cuộc điện thoại Đoàn Duật Thanh nhận sáng nay.
Cô ấy chính là... cô Cố sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ hoàn toàn khác biệt với mình này.
Trong đầu chỉ còn sót lại đúng hai chữ.
Đẹp quá...
Đẹp xuất sắc luôn.
Dáng đi uyển chuyển, vô cùng quyến rũ.
Ngay cả dưới ánh đèn ngược sáng cũng đẹp đến nghẹt thở.
Khí chất của cô ấy nhìn là biết kiểu người phụ nữ quyền lực rồi.
Tôi vô thức cúi nhìn bộ quần áo T-shirt phối quần jean của mình.
Tôi nhất thời không kìm được biểu cảm.
"Đợi anh nãy giờ, sao lại đứng ở hành lang thế kia?"
Khi cô ấy nói, tôi cảm nhận được ánh mắt cô ấy đang dán c.h.ặ.t lên người mình.
Tôi ngẩn ngơ nhìn Đoàn Duật Thanh, rồi lại nhìn cô tiểu thư họ Cố kia.
Đột nhiên cảm thấy hai người họ đứng cạnh nhau thực sự rất xứng đôi.
Giữa tôi và họ như có một hố sâu ngăn cách vô hình vậy.
Đoàn Duật Thanh đột nhiên bước tới gần tôi nửa bước, giới thiệu: "Cô ấy là Đồng Nghệ, là... ."
Miệng tôi nhanh hơn não, lập tức ngắt lời anh ấy: "Tôi là trợ lý của anh ấy, đến gửi đồ cho Đoàn tổng thôi. Đồ gửi xong rồi, tôi xin phép đi trước đây ạ Đoàn tổng."
Đoàn Duật Thanh cau mày, định đưa tay kéo tôi lại.
Nhưng tôi nhanh như chớp lách người né tránh.
Cười trừ mấy cái rồi chuồn thẳng.
Hai người phía sau hình như đang thì thầm to nhỏ gì đó.
Tôi nghe không rõ.
Mãi đến khi ngồi lại vào chỗ, tôi mới dần hoàn hồn.
"Chị, chị sao thế?"
Tôi vô cảm ngẩng đầu nhìn Đồng Sính.
"Không sao, ăn đi."
Nó có vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Thấy sắc mặt tôi không tốt, nó đành im lặng.
Nó không nói.
Tôi cũng coi như không thấy.
Một gia đình thì chẳng phải cứ vậy thôi sao.
Cứ sống đại qua ngày là được.
11
Ăn cơm xong, tôi từ chối lời đề nghị đến ở nhờ chỗ tôi của Đồng Sính.
Tôi tìm thẳng một khách sạn rẻ nhất cho nó ở.
Đợi đến lúc về đến nhà thì cũng đã hơn tám giờ rồi.
Mọi khi tầm này, Đoàn Duật Thanh đã về nhà từ sớm.
Nhưng hôm nay...
Tôi hạ mắt nhìn xuống sàn nhà, thẫn thờ ngẩn ngơ.
Lấy điện thoại ra.
Thấy tin nhắn chưa đọc khá nhiều.
Đoàn Duật Thanh hỏi tôi đã về đến nhà chưa.
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn trả lời một tiếng [Ừ].
Còn về Trì Quân và Đoàn Sính.
Tôi còn chẳng buồn xem.
Nghĩ ngợi một lúc.
Tôi mở khung chat với Tiểu Từ: [Đoàn tổng hôm nay đi gặp cô Cố rồi, hai người họ rất xứng đôi.]
Thực ra tôi không có thói quen đi than vãn với người khác.
Hồi mới ra đời, khổ cực nào mà tôi chưa nếm qua.
Chỉ là lần này thì khác.
Về chuyện tình cảm, tôi gần như là một tờ giấy trắng.
Thế nên theo bản năng, tôi muốn tìm lời khuyên từ người khác.
Tiểu Từ trả lời rất nhanh: [Ha ha, quả nhiên, về cơ bản đàn ông giàu có đều thế cả, trong nhà thì nuôi một em, bên ngoài thì bao một em.]
Chẳng hiểu sao.
Đầu ngón tay tôi cứ run lên bần bật.
[Vậy nên, bây giờ là thời điểm tốt nhất để tôi rời xa anh ấy, phải không?]
Tiểu Từ: [Cũng tầm đó, bây giờ chủ động kết thúc thì vẫn còn giữ được chút thể diện, còn hơn là bị vợ chính thất đến tận cửa đ.á.n.h ghen.]
Lồng n.g.ự.c nặng trĩu khó chịu.
Nhưng nói cho cùng, cũng là do tôi tự chuốc lấy phiền muộn.
Bao nhiêu năm nay, Đoàn Duật Thanh chưa từng có ý định đó.
Là do tôi vẫn cứ ôm mộng tưởng.
Tôi: [Ừm, vậy tối nay tôi sẽ nói với anh ấy.]
Tiểu Từ gửi một sticker [cố lên].
Cô ấy còn bổ sung: [Theo tôi đoán, nếu cậu chủ động đề nghị kết thúc, mà Đoàn tổng không đồng ý, thì khả năng cao là anh ấy chưa chơi chán đâu. Lúc đó, sau khi phát hiện dùng tiền không giữ được cậu, anh ấy sẽ dùng một cái danh phận hão huyền nào đó để trói chân cậu.]
Tim tôi đập thịch một cái.
Đoàn Duật Thanh... anh ấy sẽ làm vậy sao?
Sau khi tắt tin nhắn.
Trong đầu tôi vẫn cứ chạy đi chạy lại lời của Tiểu Từ.
Tôi mang đầy tâm sự đi vào phòng tắm.
Tắm xong bước ra, đầu óc có chút lâng lâng.
Đột ngột.
Phía ghế sofa truyền đến một giọng nói.
"Qua đây."
12
Đoàn Duật Thanh về từ lúc nào không hay.
Anh ấy ngồi vắt chéo chân trên ghế, giơ cánh tay dài vẫy vẫy tôi.
Tôi bước tới nhưng dừng lại ở cách anh ấy ba bước chân.
Khoảng cách này, khá là an toàn.
Tôi chớp chớp mắt, vẫn duy trì thiết lập nhân vật của mình.
"Sao thế Đoàn tổng, cần em nấu cho anh bát canh giải rượu không?"
Đoàn Duật Thanh im lặng không đáp chỉ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
"Không cần, lại đây, anh ôm một lát."
Tôi không nhúc nhích, cũng chẳng muốn để anh ấy ôm.
Cả hai cứ giằng co như thế.
Đoàn Duật Thanh đột nhiên thở dài, đứng dậy kéo tuột tôi vào lòng.
Đoạn Duật Thanh ngồi xuống lần nữa.
Tôi ngồi trên đùi anh ấy, người hơi cứng đờ.
Đoàn Duật Thanh có chút bất lực nói: "Sao vậy? Anh còn chưa tính sổ với em, em đã giở tính khí trước rồi à?"
Trước mặt anh ấy, tôi vốn dĩ luôn là một cuốn sách mở.
Tôi quyết định hỏi thẳng: "Đoàn gia định liên hôn với Cố gia sao?"
Đoàn Duật Thanh nhướng mày.
"Tin tức nhạy bén đấy. Chỉ là tiếp xúc trước thôi, còn cụ thể thế nào còn phải xem sự hợp tác giữa hai bên sau này nữa."