25

Bởi vì không muốn chạm mặt và sống chung với bố chồng nữa, thế là mẹ chồng và Lâu Tô liền dọn qua ở cùng chúng tôi.

Mãi cho đến đêm khuya, ngoài cửa phòng khách vẫn còn nghe thấy tiếng khóc thút thít, nức nở của bà. Thừa dịp Lâu Hách đã ngủ say, tôi lén lút mở cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh bóng người đang khóc sụt sùi kia, khẽ gọi:

“Mẹ ơi.”

“Tiểu Lam đấy à?”

“Mẹ xem cái này đi ạ.” Tôi từ trong túi áo ngủ móc ra một chiếc thẻ ngân hàng nhỏ đưa cho bà.

“Trong này có hơn ba mươi vạn tệ đấy mẹ.”

Bà vội vàng chống tay ngồi dậy, quẹt nước mắt: “Con đào đâu ra nhiều tiền thế này?”

“Là thẻ lương của con đấy ạ, tiền tích cóp suốt bốn năm đi làm của con.”

“Chúng ta làm trưởng bối, sao có thể tiêu tiền của tụi nhỏ các con được?”

“Không sao đâu mẹ.” Tôi rút một tờ khăn giấy đưa cho bà, giúp bà lau đi khuôn mặt nhòe lệ: “Bây giờ con đã có thể độc lập đứng tên quản lý các dự án lớn rồi, năm nay thu nhập sau thuế cũng phải được hơn hai mươi vạn, hơn nữa Lâu Hách lại kiếm tiền giỏi, chuyện của hồi môn mẹ không cần phải quá lao tâm khổ tứ đâu ạ.”

Nghe tôi nói vậy, bà tức khắc cảm động đến mức nước mắt giàn giụa: “Tiểu Lam à, con là một đứa trẻ tốt đến như vậy, thế mà trước đây mẹ cứ mãi chướng mắt con, cố tình làm khó dễ con, bây giờ nghĩ lại thấy thật không phải chút nào...”

“Lòng dạ tụi mẹ làm người lớn đúng là có chỗ không đúng, con ngàn vạn lần đừng để bụng, đừng trách mẹ nhé...”

Thừa dịp bà đang cảm động đến mức nước sụt sùi nước mắt nước mũi đầm đìa, tôi đang định khai thật cái âm mưu giả m.a.n.g t.h.a.i ban ngày ra, thì Lâu Tô từ đầu giường bên kia bỗng chui đầu ra, giọng con bé cũng nghẹn ngào vì cảm động không kém: “Chị dâu, chị thật sự sẵn sàng tự bỏ tiền ra sắm của hồi môn cho em thật ạ?”

“Sẵn sàng chứ, tiền bạc thôi mà, tiêu hết rồi lại kiếm.”

Tôi xoa xoa đầu con bé: “Mấy chuyện của hồi môn sắm sửa gì đó em đừng có lo, trong nhà còn có chị và anh hai gánh vác cho em.”

Nghe vậy, vành mắt con bé đỏ hoe: “Nhưng chẳng phải đấy là tiền chị tiết kiệm rất lâu rồi sao? Đến cái túi xách chị còn dùng suốt ba năm trời, lúc đó em còn đem chuyện ấy ra để cười nhạo chị nữa...”

“Có sao đâu em, không dùng túi hiệu đắt tiền thì cũng đâu có ảnh hưởng đến việc chị đi thâu tóm mấy dự án trị giá hàng triệu tệ đâu nào.”

“Chị dâu, chị tốt quá, trước đây là tại em không hiểu chuyện...”

Nói rồi, con bé nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, cúi gầm mặt khóc nức nở: “Còn có chuyện lần trước nữa, em thật sự đã sai quá sai rồi. Em rõ ràng biết bọn họ như vậy mà em còn... Thực sự, thực sự rất xin lỗi chị!”

Khoan đã, bọn họ như thế nào cơ?

Cô em chồng ơi, em nói chuyện có thể bớt ngắt quãng đột ngột như thế được không?

Con bé vừa khóc vừa rối rít xin lỗi, câu chữ bị tiếng nấc nghẹn làm cho đứt quãng, vỡ vụn: “Hôm đó nếu em không đưa cho chị xem bức ảnh kia, chị sẽ không cãi nhau đòi ly hôn với anh hai, sẽ không lái xe chạy ra ngoài giữa trời mưa bão lớn như vậy, lại càng không bị t.a.i n.ạ.n xe cộ rồi hôn mê bất tỉnh nhân sự trong bệnh viện suốt mấy ngày liền... Chị đối tốt với em như thế, em thực sự thấy vô cùng hổ thẹn...”

Mưa bão gì cơ? Tai nạn xe cộ gì nữa? Sao trong đầu tôi chẳng có một chút ấn tượng nào về chuyện này hết vậy?

“Bức ảnh nào? Đưa chị xem thử xem.”

Con bé ngẩn người ra, len lén quan sát sắc mặt của tôi: “Thì chính là bức ảnh đó đấy ạ, chị dâu, chị sao thế?”

Mẹ chồng đứng bên cạnh cũng vội vàng can ngăn: “Tiểu Tô! Tụi nó bây giờ đang cơm lành canh ngọt, con tự dưng lại khơi lại cái chuyện cũ rích đó làm cái gì?”

Tôi đưa tay ra trước mặt con bé: “Cho chị xem lại một lần nữa đi, chuyện này coi như chính thức khép lại, chị không chấp nhặt nữa.”

Dường như không thể đoán biết được suy nghĩ thực sự của tôi, Lâu Tô thập phần do dự ngó nghiêng sắc mặt tôi, còn mẹ chồng thì ở bên cạnh không ngừng thở ngắn thở dài.

Nực cười thật, cùng lắm thì là ảnh giường chiếu chứ gì? Nếu thật sự là ảnh giường chiếu, tôi thề sẽ nuốt chửng cái điện thoại này ngay tại trận.

Lâu Tô nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại, rồi run rẩy đưa điện thoại qua.

Ha ha ha, đcm.

... Thế mà lại đúng là ảnh giường chiếu thật các bác ạ.

26

Tôi cần phải bình tĩnh lại.

Đặc biệt là sau khi tất cả mọi ký ức trong đầu tôi đã hoàn toàn ùa về.

Quay trở lại căn phòng của mình, ngoài cửa sổ là bầu trời đen kịt giống hệt như cái đêm tôi bị t.a.i n.ạ.n xe cộ kia. Cũng là một đêm giông bão tương tự, cũng là sấm chớp ầm ầm vang dội trời đất, phảng phất như ông trời cũng đang khóc thương cho số phận t.h.ả.m hại của tôi vậy.

Tôi đi vào bếp lấy một con d.a.o cắt bít tết cầm trên tay, đi đến trước đầu giường Lâu Hách đang ngủ, huơ huơ múa may vài đường trên đỉnh đầu anh.

Định cầm d.a.o tước c.h.ế.t gã này cho bõ tức, nhưng nghĩ lại thấy thật vô nghĩa.

Nhìn đồng hồ xem thời gian, đã là hơn một giờ đêm rồi.

Bởi vì lần trước thương tâm bỏ đi nên trong lúc hoảng loạn tôi mới gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ. Lần này rút kinh nghiệm, tôi dứt khoát trực tiếp gọi xe công nghệ, còn cố tình chọn một bác tài già có thâm niên mười năm trong nghề, đạp mạnh chân ga lao thẳng về nhà đẻ.

Nghĩ lại bản thân mình vất vả mấy năm trời tích cóp được mấy chục vạn tệ, không mang về hiếu kính cho mẹ ruột của mình, ngược lại lại đem đi dâng tận tay cho bà mẹ chồng ấm đầu không bao giờ lạnh của Lâu Hách, đúng là nực cười đến mức cực điểm.

Lúc về đến dưới chân tòa nhà, trời vẫn mưa tầm tã không ngớt. Tôi trốn dưới hành lang cầu thang không dám ho he tiếng nào, cứ đi qua đi lại trước cửa một hồi lâu, cánh cửa bỗng nhiên cạch một tiếng mở ra.

Mẹ ruột tôi đang khoác một chiếc áo ngủ, mí mắt sụp xuống lười biếng nhìn tôi đứng ở bên trong: “Chà, cái người này trông sao mà giống đứa con gái thích trèo cao, ham mê hào môn của tôi thế nhỉ?”

Tôi: “...” Độ kháy đểu của mẹ thì vẫn là đỉnh của ch.óp, không ai làm lại.

Năm đó tôi quyết tâm phải gả cho bằng được Lâu Hách, bố mẹ tôi sống ch/ết không đồng ý, bảo nhà họ Lâu bối cảnh sâu xa, khoảng cách hai nhà quá lớn. Tôi cứng đầu tự nhốt mình trong phòng, nhịn ăn sống dở c.h.ế.t dở sụt liền mười cân thịt, mẹ mới vừa khóc vừa tự tay tiễn tôi đi lấy chồng.

Cũng chính vì chuyện này mà mỗi lần tôi về nhà đẻ đều phải chịu sắc mặt lạnh lùng của mẹ, lâu dần tôi cũng ít khi quay về nữa.

Mặc dù tay nghề lái xe của bác tài xế công nghệ khá đỉnh, nhưng vì mưa quá lớn nên người tôi vẫn bị dính chút nước mưa, cả bộ đồ ngủ dán c.h.ặ.t vào người.

Thấy tôi không ngừng hắt xì hơi, mẹ thở dài một tiếng rồi đi vào bếp. Loay hoay một hồi lâu, bà bưng ra một bát đồ ăn có màu trắng sữa đặt trước mặt tôi. Tôi một tay đón lấy, nhỏ giọng hỏi: “Bố đâu rồi mẹ?”

“Bố con bị đau dạ dày, đi ngủ từ sớm rồi. Mẹ cũng là vì đêm dậy đi vệ sinh, ngó qua camera an ninh mới thấy con đứng ở ngoài đấy.”

tôi cười cầu hòa đầy nịnh nọt.

Cúi đầu nhìn kỹ vào bát, món canh trong bát chính là đặc sản độc quyền của mẹ tôi, trước khi xuất giá ngày nào tôi cũng phải húp một bát —— canh cá diếc chiên trứng tráng lộn.

Bởi vì dạ dày của bố tôi không tốt, nên nhà tôi quanh năm bốn mùa lúc nào cũng có canh cá.

Hơi nóng bốc lên nghi ngút, tầm nhìn trước mắt tôi bỗng chốc nhòe đi vì nước mắt.

“Nói đi, sao nửa đêm nửa hôm lại đùng đùng chạy về đây?”

Tôi khẽ ho khan một tiếng: “Nhà bọn họ... không ổn lắm mẹ ạ.”

Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng: “Đã bảo với con từ sớm rồi, con gái có phúc thì không bao giờ bước chân vào cái nhà vô phúc. Lâu Hách thì mẹ chưa thèm bàn tới, chứ cái loại như mẹ nó với em gái nó, đứa nào đứa nấy lỗ mũi chẳng hếch ngược lên tận đỉnh đầu, con gả qua đó thì làm sao mà có quả ngọt để ăn cho được?”

10 - Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia