Tôi lại một lần nữa cười cầu hòa đầy nịnh nọt.

Mẹ dùng cằm hất hất về phía tôi: “Mau uống đi.”

Tôi vội vàng bưng bát lên húp một ngụm lớn, nhưng canh vừa mới vào miệng, tôi liền cảm thấy vị tươi ngon béo ngậy trong ký ức bỗng chốc trở nên tanh nồng khó tả. Tôi ngậm c.h.ặ.t trong miệng không tài nào nuốt xuống nổi, nhìn thấy mẹ đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong đợi, tôi hạ quyết tâm, yết hầu vừa mới cử động —— liền ngay lập tức quay đầu nôn thốc nôn tháo đầy ra đất.

Thấy cảnh đó, mẹ liền mỉa mai kháy đểu tôi một câu: “Chà, đúng là gả vào hào môn có khác, cái miệng cũng theo đó mà trở nên tinh tế quý tộc hẳn lên nhỉ?”

Tôi cứng họng không biết phải cãi lại thế nào.

Bà thấy mắt tôi rơm rớm nước mắt thì chỉ xua tay đuổi người: “Thôi thôi, mau đi tắm rửa một cái đi.”

Tôi tắm rửa xong xuôi bước ra, mẹ đang đứng trước cái màn hình camera an ninh nhỏ, chép chép miệng gọi: “Tiểu Lam, con lại đây xem cái người này xem, sao trông giống con rể quý giá của tôi thế nhỉ?”

Tôi: “...”

27

Sau một hồi giao lưu bằng ánh mắt, bố mẹ tôi và tôi nhất trí quyết định cứ kệ xác anh ở ngoài đó cho biết mặt.

Tôi quay về căn phòng cũ của mình, tuy rằng chăn nệm đã lâu không có người nằm, vương chút mùi bụi bặm, nhưng tôi vừa đặt lưng xuống là đ.á.n.h một giấc đến tận trời sáng.

Có điều, giấc ngủ này lại đi kèm với một cơn ác mộng kinh hoàng.

Trong mơ, Lâu Hách đẩy cửa bước vào, xếp một loạt đồ vật ra trước mặt tôi theo thứ tự từ nhỏ đến lớn:

Tăm xỉa răng. Dưa chuột bao t.ử. Dưa chuột đại. Bình giữ nhiệt. Phích nước rạng đông.

Sau đó, anh ta cười đầy ám muội rồi hỏi tôi: “Em nhìn cho kỹ xem, anh là cái nào?”

“Cái thứ ba.”

“Em chắc không?”

“Em chắc chắn!”

“Chúc mừng em, đoán sai bét rồi.”

Dứt lời, anh ta một tay cầm cái phích nước, mặt mũi cười gầm gừ dữ tợn rồi cứ thế lao về phía tôi. Ôi mẹ ơi, cái cảnh tượng đó nó kinh dị hãi hùng không biết đường nào mà lần!

Da đầu tôi tê rần lên, sợ quá hét to một tiếng, thế là tự dọa mình tỉnh giấc luôn.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng tối om bỗng nhiên "cạch" một tiếng mở ra, một bóng người đàn ông cao lớn đứng lù lù ngay khe cửa, trên tay quả nhiên đang xách một cái phích nước...

Cũng may, trước khi tôi kịp phát điên và hét lên thì đã nhìn rõ mặt người đó.

Người đàn ông này là bố tôi.

“Tỉnh rồi thì ra ngoài ăn sáng.”

Bố tôi buông lại một câu lạnh lùng chuẩn phong thái cool ngầu, rồi kéo cửa bước ra ngoài.

Tôi ngồi bật dậy, quẹt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán và cổ.

Đậu xanh rau má, cái điềm gì thế này, phen này chắc suốt đời tôi không dám nhìn thẳng vào cái phích nước nữa mất...

Bây giờ đã gần 8 giờ sáng, nhưng bầu trời bên ngoài vẫn âm u xám xịt. Mẹ tôi cũng vừa mới ngủ dậy, thấy tôi cứ đi tới đi lui lén lút dòm vào màn hình camera an ninh, bà liền không bỏ qua cơ hội mỉa mai: “Sao thế, mới đó mà đã xót xa rồi à?”

Tôi liếc mắt nhìn vào góc màn hình, cái bóng người xám xịt dưới sảnh chung cư vẫn đứng im lìm ở đó. Tôi nhịn không được thốt lên kinh hãi: “Anh ấy đứng ngoài đó từ đêm qua đến tận bây giờ luôn hả mẹ?”

Từ đêm qua đến sáng nay, bên ngoài gió rít vù vù, mưa như trút nước chứ có phải đùa đâu!

Mẹ tôi nhếch môi cười, buông lời lạnh lùng như d.a.o cứa: “Đến con còn chẳng xót, thì thân già này xót cái nỗi gì?” Nói rồi bà quay người đi vào bếp, bưng lại bát canh cá diếc hôm qua tôi ăn dở ra bàn.

“Mau húp sạch đi, cấm có được lãng phí!”

Tôi nhìn chằm chằm vào bát canh cá bốc lên mùi vị đầy quỷ dị kia, hai chân lại vô thức tự động bước về phía cửa lớn.

“Thôi bỏ đi mẹ, để con xuống đón anh ấy lên vậy.”

Lúc này trời vẫn tối sầm, mưa bão ngập trời như muốn nhấn chìm cả thế gian.

Thật không thể tin được ông trời lại có nhiều nước mắt đến thế, so với cơn giông bão này, mấy chuyện hờn dỗi ly hôn vặt vãnh của tôi đúng là chẳng thấm thía vào đâu.

Lâu Hách đứng ngay dưới mái hiên sảnh lớn, cả người ướt sũng như chuột lột, quần áo dán c.h.ặ.t vào người, ánh mắt thất thần lạc lõng nhìn tôi chằm chằm.

“Em... nhớ lại hết rồi à?”

28

Tôi dắt anh lên lầu.

Vừa bước vào cửa, anh nhìn thấy nửa bát canh cá diếc còn thừa trên bàn liền bưng lên ực một hơi sạch bách không còn một giọt.

Nhìn thấy gương mặt anh lạnh đến mức trắng bệch ra, mẹ tôi rốt cuộc cũng lộ ra chút vẻ thương hại.

“Ngon không?”

“Ngon lắm.”

Một lát sau, anh dùng đầu lưỡi lừa ra mấy cái xương cá, sắc mặt có chút biến đổi.

Mẹ tôi liền lên giọng kháy đểu không âm không dương: “Chịu thôi, cá diếc là loại cá của người nghèo, lắm xương, tiểu Lam nhà tôi từ nhỏ đến lớn toàn ăn loại này thôi.”

Lâu Hách im re không dám ho he phản bác một câu. Tôi thấy thế vội vàng đẩy anh vào phòng tắm, ra hiệu bảo anh đi tắm rửa thay đồ trước đã.

Anh nhanh ch.óng bước ra. Bố tôi vóc dáng không cao, thành ra bộ đồ ngủ của bố mặc trên người anh trông ngắn cũn cỡn, căng chật ních nhìn buồn cười không chịu được. Nhìn anh ngoan ngoãn, khép nép ngồi im bên bàn ăn, mẹ tôi liền nháy mắt ra hiệu với bố, hai người lôi lôi kéo kéo nhau đi về phòng, nhường không gian lại cho chúng tôi.

Trước khi anh kịp mở lời, tôi đã chủ động giơ tay lên ngắt lời anh.

“Chúng ta không hợp nhau đâu, Lâu Hách ạ.”

“Em thừa nhận, ngay từ đầu là vì em thích anh nên mới cùng anh đi đăng ký kết hôn, ôm mộng tưởng rằng có thể lấy thân phận vợ hiền để cùng anh sống một đời hạnh phúc mỹ mãn.”

“Nhưng hiện thực đã vả cho em một phát tỉnh người, chứng minh rằng em đã sai hoàn toàn.”

Nghe đến đây, vành mắt anh lập tức đỏ hoe: “Em hiểu lầm rồi, anh không có! Thật sự anh không có làm chuyện đó!!”

“Hôm đó cô ta hẹn mấy nhà đầu tư đến lập một buổi tiệc, đám người đó cứ ép rượu liên tục, lúc ấy anh bị chuốc đến mức say bí tỉ, không còn biết trời trăng mây đất gì nữa...”

“Không, em muốn ly hôn không phải là vì chuyện đó.”

Dù có nhìn thấy bức ảnh anh ngủ say như ch/ết, còn cô  Khúc kia nằm ngay bên cạnh, tôi vẫn lựa chọn tin tưởng Lâu Hách —— người đàn ông đã tự giác ra phòng khách ngủ suốt ba tháng trời. Anh là người có nhân phẩm và tự trọng, tuyệt đối không bao giờ làm ra cái loại chuyện bẩn thỉu để bôi tro trát trấu vào mặt cả hai gia đình cùng một lúc như thế.

Thứ khiến tôi mất đi lý trí, phóng xe lao ra ngoài giữa đêm mưa bão không phải là vì bức ảnh kia, mà là vì những chuyện xảy ra sau đó.

“Yêu nhau là chuyện của hai người, nhưng kết hôn thì không phải. Sự yêu thích của một mình anh không thể nào bù đắp và xóa nhòa được sự khinh miệt, ghét bỏ của tất cả mọi người nhà anh dành cho em.”

“Cuộc hôn nhân này của em và anh đã khiến cho cả hai gia đình cùng cảm thấy mất mặt. Nhà em thì bị họ hàng làng xóm mỉa mai là hám danh hám lợi, bán con gái để trèo cao; còn nhà anh thì bị người ta giễu cợt là cưới được cô con dâu nghèo kiết xác, tiền của hồi môn gom lại còn không mua nổi một cái túi Hermes bản giới hạn.”

“Ngay cả khi anh đột nhiên dính tin đồn có tiểu tam, em gái anh cũng chỉ đứng bên cạnh cười cợt bảo rằng vị trí chị dâu sớm muộn gì cũng nên đổi người khác.”

Tôi còn chưa dứt lời, nước mắt Lâu Hách đã lã chã rơi xuống: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi em nhiều lắm! Anh thành thật xin lỗi vì tất cả những sự kiêu ngạo, định kiến và những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra cho em. Anh thực sự không biết bọn họ lại đối xử với em như thế...”

Trước đây mỗi lần thấy tôi buồn bực không vui, anh cũng từng gặng hỏi lý do, nhưng tôi chưa bao giờ nói ra, cứ toàn trốn một mình khóc thầm nuốt nghẹn vào ban đêm. Chuyện của tiểu Khúc chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly, là mồi lửa châm ngòi cho tất cả mà thôi.

Nhưng đổi góc độ khác mà nghĩ, một đứa con dâu có tiền của hồi môn chỉ bằng một phần mười của cô em chồng như tôi, cứ khư khư đòi gả vào nhà họ Lâu, thì đối với người nhà họ cũng là một loại áp lực và tổn thương đấy chứ?

Tôi hiểu ý của Lâu Hách, anh muốn tôi quay về để hai vợ chồng đóng cửa bảo nhau sống tốt qua ngày, mặc kệ người ngoài dèm pha hay làm cái gì đi chăng nữa.

Nhưng nói thì lúc nào chẳng dễ hơn làm?

Trước khi thực sự trưởng thành, chúng ta luôn lầm tưởng rằng áp lực duy nhất mình phải đối mặt là uy quyền của cha mẹ, là định kiến của xã hội.

Nhưng không ngờ rằng, thứ chúng ta đang phải gồng mình chống chọi lại là cả thế giới.

11 - Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia