Hắn khẽ liếc mắt nhìn ta một cái sâu sắc, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng, trìu mến: “Ta rất muốn được lưu lại nơi này cùng nàng. Thế nhưng ta lại không thể làm như vậy được. Đệ đệ của nàng ở trên triều đình vẫn cần có người đứng sau lưu tâm chăm lo săn sóc, Thẩm gia cũng cần phải có người đáng tin cậy ở trong triều đứng ra ứng phó, chèo chống xoay xở. Ta lựa chọn ở lại kinh thành, so với ở lại vùng Bắc địa này thì có ích hơn cho nàng và Thẩm gia rất nhiều.”

Ta nhất thời rơi vào im lặng trầm mặc. Những lời hắn nói quả thực vô cùng chính xác, không sai một ly.

“Trần Vĩnh,” Ta khẽ cất lời, “Tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta đến nhường này?”

Hắn khẽ nở một nụ cười vô cùng thản nhiên, thành thật.

“Bởi vì năm xưa, nàng từng tự tay tặng cho ta một xiên kẹo hồ lô.”

“Chỉ vì một lý do cỏn con như vậy thôi sao?”

“Đúng vậy, chỉ vì bấy nhiêu đó thôi.” Hắn đăm đăm nhìn thẳng vào mắt ta, nhấn mạnh từng chữ một vô cùng kiên định: “Kể từ khoảnh khắc đó trở đi, ta đã tự mình lập lời thề độc trước lòng, kiếp này nhất định phải dốc hết sức lực để báo đáp ân tình của nàng. Cho dù chỉ là được đứng từ một nơi rất xa lẳng lặng dõi theo nàng, toàn tâm toàn ý bảo vệ che chở cho nàng bình an vô sự, đối với ta như vậy thôi cũng đã là quá đủ rồi.”

Ta lặng lẽ đứng chôn chân trước cửa phủ, cơn gió lớn thổi qua làm tà váy của ta tung bay phần phật trước gió.

“Trần Vĩnh,” Ta khẽ tiếng, “Ngươi vốn dĩ không hề mắc nợ ta bất cứ điều gì cả.”

“Ta chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình đang mắc nợ nàng điều gì hết.” Hắn ôn nhu nói, “Ta lựa chọn làm tất cả những chuyện này, chẳng qua đều là vì bản thân ta tình nguyện muốn làm cho nàng mà thôi. Không phải vì hai chữ mắc nợ, mà là vì...”

Lời nói đến bên khóe môi, hắn lại lặng im không chịu tiếp tục thốt ra nữa.

Hắn dứt khoát xoay người vắt chân nhảy lên lưng ngựa, thúc ngựa phi nước đại lao v.út đi, tuyệt nhiên không một lần nào quay đầu nhìn lại phía sau nữa.

Ta đứng thẫn thờ giữa làn gió cát mịt mù của vùng biên cương, đưa mắt dõi theo bóng dáng hắn dần dần tan biến khuất hẳn nơi đường chân trời xa xôi.

Có lẽ, đây chính là một kết cục tốt đẹp và viên mãn nhất dành cho cả hai chúng ta rồi.

26

Mùa xuân năm Thừa Nghiệp thứ ba, Thổ Phồn lại một lần nữa kéo quân sang xâm lược biên cương.

Đệ đệ Thẩm Chiêu An thống lĩnh đại quân xuất chinh ra trận, đ.á.n.h trận nào thắng trận nấy, liên tiếp báo về tiệp báo thắng lợi, tiêu diệt hai vạn quân địch, thành công thu phục lại toàn bộ những vùng đất đai bờ cõi đã bị chiếm đóng trước đó.

Tin tức thắng trận truyền về tới đất Bắc địa, muôn dân bá tánh khắp nơi đều reo hò vui mừng khôn xiết, náo nhiệt vô cùng.

Cha đứng lặng trên thành lầu cao ngất, đưa mắt nhìn đăm đăm về phía phương xa xăm, im lặng thật lâu không thốt nên lời.

“Huynh trưởng con nếu như còn sống trên đời, nhất định sẽ cảm thấy vô cùng tự hào về đệ đệ nó.”

“Huynh trưởng nhất định sẽ nhìn thấy rõ mà cha.” Ta nhẹ nhàng an ủi, “Huynh ấy vẫn luôn ở trên trời cao lẳng lặng dõi theo chúng ta đấy thôi.”

Cha không mở miệng đáp lại lời ta, chỉ khẽ đưa tay vỗ vỗ lên bả vai ta đầy trìu mến.

Đêm hôm đó, ta đã mơ thấy một giấc mơ vô cùng tươi đẹp.

Trong giấc mộng, huynh trưởng đang hiên ngang cưỡi trên lưng tuấn mã, phi nước đại tự do tự tại trên thảo nguyên bao la rộng lớn. Huynh ấy mặc trên mình bộ giáp vàng sáng loáng, uy phong lẫm liệt bừng bừng khí phách, nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên nở trên môi hệt như một đứa trẻ nhỏ vậy.

“Chiêu Ninh!” Huynh ấy lớn tiếng gọi vọng về phía ta, “Mau lại đây đi! Huynh trưởng dẫn muội đi cưỡi ngựa chạy rông nào!”

Ta lập tức vắt chân nhảy lên lưng ngựa, thúc ngựa nhanh ch.óng đuổi theo bóng dáng huynh ấy ở phía trước.

Tiếng gió rít gào ù ù bên tai, đồng cỏ thảo nguyên rộng lớn bao la xanh mướt trải dài vô tận không thấy đâu là bến bờ, bầu trời trong xanh cao vời vợi tựa như vừa mới được gột rửa qua một trận mưa rào vậy.

Huynh trưởng khẽ ngoảnh đầu lại nhìn ta, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ rồi tinh nghịch nói với ta rằng: “Chiêu Ninh, tên cẩu hoàng đế kia đã bị huynh tẩn cho hai đ.ấ.m nằm đo đất rồi đấy, muội đã thấy vui vẻ, nhẹ lòng hơn chút nào chưa?”

Giấc mộng đẹp thình lình tỉnh giấc.

Ta từ từ mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy trời sớm đã sáng rõ từ lâu rồi. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua những song cửa sổ giấy chiếu rọi vào trong phòng, hắt xuống bên cạnh sập giường, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp, dễ chịu.

Ta lồm cồm ngồi dậy, bước tới vươn tay đẩy rộng cánh cửa sổ ra, cơn gió mang theo hơi lạnh đặc trưng của vùng đất Bắc địa lập tức ùa vào trong phòng, vương vất theo cả mùi hương ngai ngái của cỏ dại cùng mùi bùn đất nồng đượm.

Ở phía xa xăm, ngay trước cổng lớn của phủ Tướng Quân, cha đang nghiêm túc đứng chỉ huy binh sĩ luyện binh, còn đệ đệ thì đang tay bế một đứa trẻ nhỏ, vừa đi vừa ríu rít đấu khẩu cãi cọ qua lại với cha vô cùng náo nhiệt.

Những làn khói bếp xám nhạt từ gian nhà bếp từ từ bay lên lơ lửng giữa tầng không, giọng nói lảnh lót của Thanh Loa từ dưới sân viện truyền vang lên tận phòng ta: “Tiểu thư ơi, mau xuống dùng cơm thôi ạ!”

Chương 11 - Ngày Ta Chết, Hắn Đến Cả Tro Cốt Của Ta Cũng Không Giữ Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia