MÙNG HAI VỪA VỀ ĐẾN NHÀ MẸ ĐẺ, MẸ CHỒNG GỌI 40 CUỘC GIỤC TÔI VỀ NẤU CƠM, ANH TRAI LIỀN GIẬT LẤY ĐIỆN THOẠI
Mùng Hai Tết, tôi vừa ngồi xuống sofa nhà mẹ đẻ chưa đầy nửa tiếng thì điện thoại bắt đầu rung.
Màn hình hiện hai chữ “mẹ chồng”.
Tôi cầm điện thoại đi ra sân, vừa bắt máy đã nghe giọng bà vang lên đầy sốt ruột:
“Hiểu Hiểu, con tới rồi đúng không? Cô Ba, dì Hai với nhà chú họ chiều nay đều qua. Rau thịt mẹ chuẩn bị hết rồi, con ngồi bên đó một lát rồi tranh thủ về sớm nấu cơm.”
Tôi siết điện thoại, quay đầu nhìn qua cửa sổ.
Mẹ đang ở trong bếp gói sủi cảo nhân hẹ trứng tôi thích nhất.
Bố ngồi bên bếp lò, vừa bóc tỏi vừa nói trưa nay sẽ xào thêm hai món.
Anh trai tôi, Tô Vĩ, ngồi cạnh chậu than bóc lạc cho tôi.
Tôi mới về đến nhà.
Thậm chí cốc nước nóng mẹ rót còn chưa nguội.
“Mẹ, con vừa mới tới. Hôm nay là mùng Hai, con muốn ở với bố mẹ con thêm một lúc.”
Đầu bên kia lập tức cao giọng:
“Nói chuyện lúc nào chẳng được? Cả nhà đông người như vậy, chẳng lẽ để một bà già như mẹ xoay xở? Khải Khải có biết nấu đâu. Con về làm xong bữa cơm rồi tối muốn sang lại thì sang.”
Tôi mím môi.
Cuối cùng chỉ đáp:
“Con biết rồi.”
Tôi cúp máy, trở vào nhà.
Chưa đầy mười phút sau, điện thoại lại rung.
Rồi cuộc thứ ba.
Cuộc thứ tư.
Sau đó là tin nhắn thoại, cuộc gọi thoại, tin nhắn liên tiếp hiện lên trên màn hình.
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, nhưng màn hình vẫn sáng hết lần này tới lần khác.
Mẹ nhìn tôi, muốn hỏi rồi lại thôi.
Trần Khải ngồi bên cạnh, thấp giọng nói:
“Em nghe đi. Tính mẹ anh em cũng biết rồi, không nghe bà chỉ càng sốt ruột.”
Tôi nhìn anh.
“Em nghe rồi thì mẹ sẽ không giục nữa sao?”
Anh im lặng.
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Nhưng nó vẫn rung.
Đến khi tôi cầm lên lần nữa, những cuộc gọi nhỡ màu đỏ đã xếp kín màn hình.
Ba mươi tám.
Ba mươi chín.
Bốn mươi.
Tay tôi bắt đầu run.
Mẹ đặt vỏ sủi cảo xuống, đi tới nắm lấy tay tôi.
“Hiểu Hiểu, rốt cuộc có chuyện gì?”
Tôi hé miệng nhưng không nói được.
Tô Vĩ đứng dậy, lấy điện thoại khỏi tay tôi.
Anh nhìn lịch sử cuộc gọi, sắc mặt dần trầm xuống.
“Nhà chồng gọi à? Bốn mươi cuộc?”
Tôi gật đầu.
“Bà ấy bắt em về nấu cơm?”
Tôi lại gật đầu.
Anh trai tôi im lặng vài giây rồi cầm điện thoại lên.
Giọng anh không lớn, nhưng rất vững:
“Để anh.”
Bốn mươi cuộc điện thoại ấy đã đập tan lớp nhẫn nhịn tôi cố giữ suốt hai năm qua.
Ngày kết hôn, mẹ nắm tay tôi khóc, nói sau này đã là người nhà người ta rồi, phải chăm chỉ, phải hiểu chuyện, phải hiếu thuận với bố mẹ chồng.
Tôi nhớ.
Từng chữ một, tôi đều nhớ.
Ngày thứ ba sau khi về nhà chồng, mẹ chồng đã dẫn tôi vào bếp, chỉ từng chỗ để dầu, muối, nước tương, giấm cho tôi.
Bà nói:
“Hiểu Hiểu, nhà mình không có nhiều quy củ đâu. Con còn trẻ, làm thêm chút việc cũng chẳng thiệt. Khải Khải từ nhỏ chưa từng động đến bếp, công việc của nó cũng mệt, sau này mấy chuyện này con chịu khó gánh vác thêm.”
Khi ấy tôi cười nói được.
Lúc đó tôi thật lòng cảm thấy quán xuyến việc nhà là điều mình nên làm.
Tôi là vợ.
Là con dâu.
Dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, để chồng yên tâm đi làm, để bố mẹ chồng bớt lo, vốn là chuyện đương nhiên.
Nhưng ngày tháng trôi qua, tôi dần phát hiện mọi chuyện không giống điều mình nghĩ.
Công việc của Trần Khải quả thật bận.
Nhưng cũng không bận tới mức cuối tuần cũng không có.
Vậy mà mỗi lần về nhà, anh chỉ nằm dài trên sofa, cầm điện thoại lướt đến nửa đêm.
Tôi lau nhà tới chân anh, anh chỉ nhấc chân lên một chút, mắt vẫn dán vào màn hình, miệng lẩm bẩm:
“Vợ vất vả rồi.”
Ban đầu, một câu “vất vả rồi” ấy còn đủ khiến tôi cam tâm tình nguyện làm hết mọi việc.
Nhưng lâu dần, tôi phát hiện ba chữ ấy càng ngày càng mất giá.
Tôi nấu cơm, anh ăn.
Tôi giặt quần áo, anh mặc.
Tôi dọn nhà, anh bày bừa.
Mẹ chồng thỉnh thoảng lên thành phố ở vài ngày, nhìn tôi bận trước bận sau, luôn hài lòng gật đầu.
“Như vậy mới ra dáng trong nhà có phụ nữ.”
Lúc ấy tôi còn chưa thấy câu này có gì không ổn.
Tết năm đầu tiên, tôi bắt đầu tổng vệ sinh trước cả một tuần.
Căn nhà chỉ rộng chín mươi mét vuông.
Tôi nằm bò dưới sàn nhà vệ sinh cọ gạch, dùng bàn chải đ.á.n.h răng chấm bột giặt để cọ từng khe gạch.
Trần Khải đứng ở cửa nói:
“Được rồi, có bẩn đến vậy đâu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh một cái, không nói gì.
Chiếc bàn chải trong tay vẫn tiếp tục cọ.
Bụi bẩn trong khe gạch từng chút một được đ.á.n.h ra, bọt trắng cuốn theo nước đen chảy xuống.
Ngày giao thừa, sáu giờ sáng tôi đã dậy.
Đầu tiên đi chợ mua thức ăn.
Hôm đó giá rau đắt đến vô lý.
Tôi xách hai túi đồ lớn về, ngón tay bị quai túi nylon siết thành những vết hằn sâu.
Sau đó rửa rau, thái rau, chuẩn bị nguyên liệu, bận đến hơn bốn giờ chiều mới dọn được cả bàn cơm tất niên lên.
Trần Khải gắp cho tôi một miếng cá.
“Vẫn là tay nghề của vợ ngon nhất.”
Mẹ chồng khi ấy cười:
“Hôm nay công lớn nhất là của Hiểu Hiểu.”
Tôi ngồi đó, toàn thân đau nhức như vừa bị người ta đ.á.n.h cho một trận.
Nhưng nghe những lời ấy, tôi lại cảm thấy mình thật sự đã làm được chuyện gì đó rất đáng tự hào.
Ăn xong bữa ấy, tôi dọn bàn, rửa bát, lau bếp.
Bận tới gần chín giờ, chương trình đêm hội mùa xuân đã chiếu qua mấy tiết mục.
Tôi ngồi xuống sofa, thắt lưng đau như sắp gãy.
Vậy mà trong lòng lại thấy thỏa mãn.