Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn tự tát mình một cái.

Năm thứ hai, mẹ chồng chuyển tới sống cùng.

Bà nói ở thành phố đi khám bệnh thuận tiện, tuổi lớn rồi, ở gần con trai thì yên tâm hơn.

Tôi từ “cuối tuần về nhà chồng làm việc” biến thành “ngày nào cũng làm việc ở nhà chồng”.

Sáu giờ sáng dậy nấu bữa sáng.

Trần Khải và bố chồng đi làm.

Tôi chăm mẹ chồng ăn xong rồi mới đi làm.

Tối tan làm, tiện đường mua rau.

Về nhà nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt quần áo.

Ban ngày mẹ chồng ở nhà cũng không chịu ngồi yên, thi thoảng nhặt rau, quét nhà.

Nhưng lâu dần, những việc ấy cũng biến thành việc của tôi.

“Hiểu Hiểu, tối về lau nhà nhé.”

“Hiểu Hiểu, khăn trong nhà vệ sinh đến lúc thay rồi.”

“Hiểu Hiểu, mai cuối tuần lau máy hút mùi trong bếp đi.”

Mỗi khi tên tôi phát ra từ miệng mẹ chồng, phía sau luôn đi kèm một mệnh lệnh.

Tôi giống như một cái máy luôn sẵn sàng đáp lời.

Hễ nghe thấy “Hiểu Hiểu” là phải đáp một tiếng “vâng”, sau đó chạy tới nghe sai bảo.

Trần Khải thỉnh thoảng sẽ nói giúp tôi:

“Mẹ, Hiểu Hiểu đi làm cũng mệt, mẹ đừng lúc nào cũng sai cô ấy hết việc này đến việc khác.”

Mẹ chồng lập tức sa sầm mặt.

“Mẹ bắt nó làm bao nhiêu việc rồi? Nhà mình có từng này việc. Hồi trước mẹ một mình nuôi con chẳng phải còn mệt hơn sao? Thanh niên bây giờ chịu khổ không nổi.”

Trần Khải lập tức im lặng.

Có một lần tôi sốt.

38,7 độ.

Hôm đó là thứ bảy, mẹ chồng nói dì cả của Trần Khải sẽ tới ăn cơm.

Tôi cố chống đỡ đi chợ mua rau, trên đường suýt ngất.

Hôm đó tôi nấu rất nhiều món.

Dì cả ăn rất vui, còn khen tay nghề tôi ngon.

Tôi ngồi bên bàn ăn, đầu choáng váng đến mức không nuốt nổi một miếng cơm.

Trần Khải nói:

“Hiểu Hiểu không khỏe, hôm nay để con rửa bát.”

Mẹ chồng nhìn tôi rồi lại nhìn Trần Khải.

“Đàn ông con trai rửa bát gì? Cứ để đấy, chờ Hiểu Hiểu khỏe hơn rồi rửa. Sốt có phải bệnh gì lớn đâu, đắp chăn ra mồ hôi là khỏi.”

Tối hôm đó, tôi đứng trước bồn rửa.

Vòi nước chảy ào ào.

Nước mắt hòa lẫn vào nước rửa bát, tôi không phân biệt được đâu là nước, đâu là nước mắt.

Tôi không muốn cãi nhau.

Mẹ tôi từng nói, gia đình hòa thuận thì mọi việc mới thuận lợi.

Nếu tôi đối đầu với mẹ chồng, người khó xử sẽ là Trần Khải.

Tôi đã lấy người đàn ông này thì nên giúp anh gánh vác, chứ không phải mang phiền phức cho anh.

Vì vậy, tôi nuốt tất cả ấm ức xuống.

Giống như uống t.h.u.ố.c đắng, ngày ba lần, chưa từng gián đoạn.

Tôi ngày càng ít nói.

Mẹ chồng nói gì, tôi làm nấy.

Bảo làm việc gì, tôi làm việc đó.

Không phản bác.

Không cãi lại.

Không tỏ thái độ.

Sự hiểu chuyện của tôi từ từ biến thành điều đương nhiên trong mắt người khác.

Nhưng tôi không ngờ, cái “đương nhiên” ấy có một ngày lại phình to tới mức muốn tước luôn cả quyền về nhà mẹ đẻ vào mùng Hai Tết của tôi.

Ngày 23 tháng Chạp, Tiểu Niên.

Sáng sớm mẹ chồng đã dán hoa giấy đỏ lên cửa sổ, trong bếp bày kẹo mạch nha cúng Táo quân.

Bà nói:

“Hiểu Hiểu, hôm nay dọn vệ sinh. Lau trong ngoài nhà một lượt, nhất là cửa kính trong bếp, dầu mỡ bám đầy rồi. Trước Tết không lau sạch, sang tháng Giêng người ta tới nhìn thấy thì còn ra thể thống gì.”

Tôi đáp một tiếng rồi ra ban công lấy giẻ và dụng cụ gạt nước.

Hôm ấy tôi làm từ tám giờ sáng tới khi trời tối.

Rèm cửa tháo xuống giặt.

Vỏ sofa tháo xuống giặt.

Lưới chắn ban công tháo xuống xịt rửa, nước chảy ra toàn màu vàng.

Cửa kính trong bếp, tôi dùng nước rửa chén ngâm lớp dầu mỡ hơn mười phút, sau đó lấy miếng cọ sắt chà từng chút một rồi dùng giấy báo lau khô.

Tối Trần Khải tan làm về, thấy tôi nằm bò trên bệ cửa, hai chân run lên, anh nói:

“Sao em không thuê người dọn vệ sinh?”

Mẹ chồng ở trong bếp lập tức nói vọng ra:

“Thuê người tốn bao nhiêu tiền? Với lại họ lau chưa chắc cẩn thận bằng Hiểu Hiểu.”

Trần Khải nhìn tôi rồi không nói thêm.

Mấy ngày tiếp theo, tan làm về tôi vẫn phải tiếp tục dọn dẹp.

Quần áo cũ trong tủ lấy hết ra phân loại.

Mẹ chồng xem từng món, nói cái này vẫn mặc được, cái kia chất vải tốt.

Cuối cùng những thứ bị vứt lại là mấy chiếc áo len cũ của chính tôi.

Tôi không nói gì.

Tiếp theo là sắm Tết.

Ngày 28 tháng Chạp, tôi xin nghỉ nửa ngày, đi chợ nông sản cùng mẹ chồng.

Thật sự là người chen người, vai chạm vai.

Mẹ chồng đi phía trước.

Tôi xách túi phía sau.

Gà vịt cá thịt, đồ khô gia vị, kẹo bánh hạt rang.

Hết chuyến này tới chuyến khác mang ra xe.

Hai tay tôi, mười ngón thay phiên nhau xách vẫn bị quai túi siết thành những vết đỏ.

Mẹ chồng vừa đi vừa tính:

“Cô Ba thích ăn cá hố, mua thêm hai cân.”

“Dì Hai ăn nhạt, cá đừng làm mặn quá.”

“Nhà chú họ bốn người cũng tới, trên bàn phải có mười hai món, ít quá nhìn không đẹp.”

Tôi nhỏ giọng nói:

“Mẹ, nhà chú họ ở xa, năm nay chưa chắc tới đâu.”

Mẹ chồng lườm tôi:

“Sao lại không tới? Hôm qua bố con vừa gọi điện, nói chiều sẽ đến. Chuẩn bị trước thì không lo. Nấu ăn thì thà nhiều còn hơn thiếu.”

Vậy là lại mua thêm.

Ghế sau xe chất đầy.

Đến cốp xe cũng đóng không nổi.

Ngày giao thừa, năm giờ sáng tôi đã dậy.

Mẹ chồng nói gà nấu bữa cơm tất niên phải g.i.ế.c ngay rồi hầm mới thơm.

Tôi không làm được.

Tôi không dám g.i.ế.c gà.

Việc này là bố chồng làm.

Ông ngồi xổm ngoài ban công cắt tiết gà.

Tôi đun nước trong bếp chuẩn bị nhổ lông.

Nước sôi thì con gà cũng đã c.h.ế.t.

Tôi bưng con gà còn bốc mùi tanh ngồi xổm cạnh bồn rửa, từng chút một nhổ lông.