Hai năm rồi.
Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ở đây mà không cần nhìn sắc mặt người khác.
Không cần nghĩ nên làm sao để hòa giải.
Tôi hít sâu rồi nói:
“Mẹ, con không phải không muốn hiếu thuận với mẹ.”
“Con cũng chưa từng coi mẹ là người ngoài.”
“Con chỉ không muốn sống cẩn thận như thế nữa.”
“Mẹ biết không, ở nhà mình, ngay cả chuyện về nhà mẹ đẻ con cũng phải nghĩ trước mấy ngày xem nói thế nào để mẹ không vui.”
Mẹ chồng ngẩng đầu nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt bà có chút d.a.o động.
“Con gả vào nhà này là muốn sống t.ử tế.”
Tôi tiếp tục.
“Con sẽ hiếu thuận với mẹ và bố.”
“Cũng sẽ chăm sóc gia đình.”
“Nhưng con cũng cần được tôn trọng, được thông cảm.”
“Không thể chuyện gì cũng trở thành điều đương nhiên.”
Trong phòng im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng mẹ chồng thở dài.
“Mẹ cũng đâu nói không cho con về.”
“Chỉ là mẹ hay cằn nhằn.”
“Các con đừng để bụng quá.”
Trần Khải lập tức nói:
“Vậy nghĩa là sau này lễ Tết, Hiểu Hiểu về nhà mẹ đẻ thì nhà mình phải sắp xếp bữa ăn trước.”
“Không được đang giữa chừng một cuộc điện thoại gọi người về.”
Mẹ chồng gật đầu.
Coi như đồng ý.
Lúc ấy tôi mới hiểu, nếu mình cứ im lặng, chẳng ai biết giới hạn của mình ở đâu.
Sau cuộc họp gia đình, tôi cứ tưởng chuyện sẽ dần trôi qua.
Không ngờ hôm sau Trần Khải lại nói riêng với mẹ chồng một lần.
Chiều đó tôi xuống cửa hàng tiện lợi mua đồ.
Lúc trở về nghe thấy Trần Khải và mẹ chồng nói chuyện ngoài ban công.
Cửa ban công khép hờ.
Tiếng nói đứt quãng vọng vào.
“Mẹ, chuyện em họ lần trước mẹ nói, con thấy mẹ có thành kiến.”
“Hiểu Hiểu không phải người như mẹ nghĩ.”
“Mẹ nói nó lúc nào?”
“Mẹ chỉ nói nó không biết cư xử, đến điện thoại cũng không nghe.”
“Bốn mươi cuộc, đổi thành ai cũng chẳng muốn nghe.”
“Lại nhắc chuyện đó!”
Tôi dừng chân trong phòng khách.
Bố chồng xua tay với tôi, ra hiệu đừng qua.
Tôi dứt khoát ngồi xuống, gọt một quả táo.
Ngoài ban công, giọng Trần Khải hạ thấp nhưng vẫn nghe rõ.
“Mẹ, con lấy vợ hai năm, mẹ cũng thấy rồi.”
“Hiểu Hiểu đối xử với mẹ thế nào?”
“Mẹ bệnh, cô ấy thức cả đêm chăm.”
“Món mẹ thích ăn, cô ấy đổi cách nấu suốt.”
“Mấy người bạn già của mẹ tới nhà, lần nào không phải cô ấy quán xuyến một bàn?”
“Những chuyện cô ấy làm, mẹ cảm thấy đều là đương nhiên sao?”
Mẹ chồng không đáp.
“Bây giờ cô ấy vẫn còn sẵn lòng làm vì trong lòng còn có cái nhà này.”
“Nhưng cứ tiếp tục như vậy, một ngày cô ấy lạnh lòng, cái nhà này cũng lạnh theo.”
“Mẹ, nếu mẹ thương con thì đối xử tốt với vợ con một chút.”
“Cô ấy cũng là con gái người khác nuôi lớn.”
“Không phải thứ phụ thuộc vào con trai mẹ.”
Trong nhà hoàn toàn im lặng.
Tôi c.ắ.n một miếng táo.
Vừa giòn vừa ngọt.
Quả táo ngày hôm đó là quả ngọt nhất tôi từng ăn trong hai năm ở nhà chồng.
Một lúc lâu sau, mẹ chồng từ ban công đi vào.
Mắt hơi đỏ.
Thấy tôi ngồi trên sofa, bà rõ ràng sững lại rồi quay mặt đi vào bếp.
Trần Khải theo sau, nháy mắt với tôi.
Tôi hiểu ý anh.
Xong rồi.
Tối đó, lần đầu tiên mẹ chồng chủ động xào hai món.
Tôi ngồi sofa không nhúc nhích.
Bà bưng đồ ăn lên bàn rồi gọi:
“Hiểu Hiểu, ăn cơm.”
Tôi đứng dậy đi tới.
Bà gắp cho tôi một miếng trứng xào.
“Mẹ cũng không biết nói lời hay.”
“Ngày xưa lúc mẹ làm con dâu, mẹ chồng mẹ cũng dạy mẹ như vậy.”
“Mẹ cứ cảm thấy con dâu đều nên thế.”
“Mẹ chưa từng nghĩ con có chịu nổi không.”
Tôi nhìn bà, không nói.
“Mẹ sửa.”
Bà nói, giọng không lớn.
“Có thể không sửa tốt ngay được.”
“Nhưng mẹ sẽ sửa.”
Tôi gật đầu.
“Mẹ, cùng sửa.”
“Con cũng không thể lúc nào cũng im lặng.”
“Sau này có gì không thoải mái, con sẽ trực tiếp nói với mẹ.”
Mẹ chồng “ừ” một tiếng rồi bưng bát lên ăn.
Bữa cơm hôm ấy đặc biệt yên tĩnh.
Cũng đặc biệt nhẹ nhõm.
Lúc ấy tôi mới hiểu, nếu Trần Khải cứ đứng ngoài dàn hòa, tôi và mẹ anh có nói bao nhiêu cũng vô ích. Chỉ khi anh chịu đứng đúng vào vị trí của mình, mọi chuyện mới thật sự có cơ hội thay đổi.
Qua rằm tháng Giêng, Trần Khải đề nghị đưa một số chuyện thành quy định rõ ràng.
Anh nói:
“Nói miệng nhiều đến đâu không bằng đặt quy tắc.”
“Tránh sau này bận lên lại trở về như cũ.”
Tôi đồng ý.
Ban đầu mẹ chồng cảm thấy quá kiểu cách.
Sau được bố chồng khuyên cũng đồng ý.
Tối đó, cả nhà ngồi bên bàn ăn.
Trần Khải lấy giấy b.út.
Anh nghiêm túc viết bốn chữ:
“QUY ƯỚC GIA ĐÌNH”
Mẹ chồng hừ một tiếng:
“Làm như họp cơ quan.”
Nhưng không ai thật sự phản đối.
Điều một: phân công việc nhà.
Nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, mỗi người đều có phần việc.
Trần Khải phụ trách rửa bát và đổ rác.
Bố chồng phụ trách lau nhà và mua rau.
Mẹ chồng phụ trách giám sát và thỉnh thoảng phụ bếp.
Tôi phụ trách nấu ăn hằng ngày và sắp xếp nhà cửa.
Mỗi người có thể điều chỉnh theo công việc thực tế.
Nhưng nguyên tắc là:
“Không thể dồn hết việc lên một người.”
Điều hai: sắp xếp ngày lễ.
Mỗi dịp lễ Tết, đặc biệt là những ngày truyền thống như mùng Hai, tôi sẽ về nhà mẹ đẻ.
Thời gian do tôi căn cứ tình hình thực tế quyết định.
Nhà chồng không được dùng bất cứ lý do nào để cưỡng ép giục về.
Nếu trong nhà cần tiếp khách, phải bàn bạc phân công ít nhất ba ngày trước.
Điều ba: cách giao tiếp.
Nhà có chuyện phải bàn trước.
Không được đột ngột quyết định.
Không được hết cuộc này tới cuộc khác gọi điện giục người.
Nếu có bất đồng thì ngồi xuống nói chuyện.
Không được đóng sầm cửa.
Không được chiến tranh lạnh.
Điều bốn: hiếu thuận là hai chiều.
Tôi hiếu thuận với bố mẹ chồng.