Trần Khải đi tới định nắm tay tôi.
Tôi tránh.
“Hiểu Hiểu, hôm nay anh xin lỗi.”
Anh thấp giọng.
“Đầu óc anh loạn, nói chuyện không suy nghĩ.”
“Anh biết em chịu ấm ức.”
“Anh cũng không muốn em cứ phải nhịn.”
“Chỉ là tính mẹ anh… từ nhỏ anh sợ bà khóc.”
“Bà vừa khóc anh đã không biết làm thế nào.”
Tôi nhìn anh.
“Trần Khải, anh không thể lần nào cũng chờ bà khóc rồi mới nghĩ cách.”
“Anh là con trai của bà.”
“Nhưng cũng là chồng em.”
“Anh phải ngăn mẹ mình ngay lúc bà quá đáng.”
“Chứ không phải chờ chuyện làm lớn rồi mới đi dỗ hai bên.”
Trần Khải gật đầu.
Mắt anh hơi đỏ.
Khoảnh khắc ấy tôi nhận ra người đàn ông này cũng không dễ dàng.
Anh lớn lên trong một gia đình như vậy.
Sự mạnh mẽ của mẹ chồng đã nuôi thành tính nhút nhát của anh.
Anh kẹt ở giữa cũng đau khổ.
Nhưng nỗi đau của anh không thể trở thành lý do để tôi tiếp tục nhẫn nhịn.
Sau đó, Trần Khải mới kể cho tôi nghe đầy đủ chuyện xảy ra ở nhà chồng vào chiều hôm ấy.
Qua điện thoại có thể nghe nhà chồng đã loạn thành một mớ.
Trần Khải đi mua rau mới phát hiện rất nhiều quầy ngoài chợ chưa mở.
Anh chạy tới siêu thị, đi ba vòng, chỉ biết mua đồ đông lạnh và mấy món nguội làm sẵn.
Mẹ chồng trong điện thoại mắng anh:
“Mày mua mấy thứ này không thấy mất mặt à?”
“Đang Tết đấy!”
“Gọi vợ mày về thì c.h.ế.t à?”
Trần Khải bị mắng đến phát cáu, đáp lại:
“Mùng Hai người ta về nhà mẹ đẻ là chuyện đương nhiên.”
“Mẹ gọi cô ấy về làm gì?”
“Con mua thức ăn vẫn nấu được.”
Mẹ chồng cúp máy.
Sau đó Trần Khải gửi cho tôi một tấm ảnh.
Trên mặt bếp chất khoai tây đã cắt.
Miếng lớn miếng nhỏ.
Có miếng nhỏ bằng móng tay.
Có miếng to bằng quả óc ch.ó.
Anh hỏi tôi:
“Khoai tây hầm gà, thịt gà phải chần nước trước không?”
Tôi không trả lời.
Nhưng thật ra tôi rất muốn trả một chữ:
“Có.”
Sau đó cô Ba nhìn không nổi, xắn tay vào bếp làm hai món.
Dì Hai trộn một món nguội.
Bố chồng nấu một nồi canh.
Trần Khải phụ trách nấu cơm.
Mấy người cuống cuồng, cuối cùng cũng ghép được một bàn.
Trần Khải nói, cô Ba vừa nấu vừa mắng anh:
“Lúc vợ mày ở nhà thì không chịu học.”
“Bây giờ luống cuống rồi chứ?”
“Đáng đời.”
Cháu nhỏ nhà chú họ chạy trong phòng khách, la hét đòi ăn tôm.
Kết quả chẳng ai dám nấu tôm.
Cuối cùng dì Hai luộc tôm.
Đứa trẻ vịn bàn hỏi:
“Mợ đâu?”
“Năm ngoái mợ bóc tôm cho con.”
Trần Khải nói khoảnh khắc đó anh đặc biệt nhớ tôi.
Cũng đặc biệt hối hận.
Anh bắt đầu nghĩ hai năm qua rốt cuộc tôi đã chống đỡ thế nào.
Một bữa cơm anh cũng không xử lý nổi.
Còn tôi vào mỗi dịp lễ đều phải lặp đi lặp lại việc này hơn chục lần.
Tôi nghe, không nói.
Nhưng trong lòng thở phào thật dài.
Tối hôm trở lại nhà chồng, tôi chờ tới gần mười giờ mà mẹ chồng vẫn không ra khỏi phòng.
Tôi bưng một bát cháo vào, đặt ở đầu giường.
“Mẹ, dậy ăn chút gì đi.”
Bà quay mặt vào trong, quay lưng về phía tôi, không đáp.
Tôi cũng không khuyên thêm, đặt cháo xuống rồi đi ra.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tiếp tục đứng cạnh khuyên.
Sẽ cẩn thận xin lỗi.
Nhưng hôm ấy tôi nói với mình:
Tôi không làm sai.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy nấu bữa sáng như thường.
Cháo kê.
Bánh bao hấp.
Hai món ăn kèm.
Mẹ chồng ngồi trước bàn ăn, sắc mặt vẫn khó coi nhưng không nhắc chuyện hôm qua.
Ăn được một nửa, bà đột nhiên nói:
“Dưa chuột muối này mặn quá.”
Tôi gắp thử.
“Đúng là hơi mặn.”
“Có thể ngâm lâu quá.”
“Lần sau bớt muối.”
Bà nói.
“Vâng.”
Đó chính là cách bà xin lỗi.
Miệng vẫn phải bắt lỗi một chút.
Nhưng thái độ đã mềm đi.
Tôi hiểu bà.
Bà cũng không thể kéo mặt xuống nói “mẹ sai rồi”.
Đây đã là giới hạn.
Ăn xong, tôi chuẩn bị rửa bát.
Trần Khải đứng lên trước, thu bát đĩa vào bồn.
Mẹ chồng nhìn một cái, không nói.
Tôi lau bàn.
Trần Khải rửa bát.
Bố chồng đứng cạnh nhìn, cười.
“Nhà này đáng lẽ phải làm như vậy từ lâu.”
Chiều hôm ấy, Trần Khải tắt TV, nói muốn họp gia đình.
Mẹ chồng lườm anh.
“Họp gì, tưởng cơ quan à?”
Trần Khải nói:
“Mẹ, có những chuyện phải nói rõ.”
“Không sau này lại cãi nhau.”
Tôi ngồi cạnh anh, không chen lời.
Mẹ chồng và bố chồng ngồi đối diện.
Một người ôm gối tựa.
Một người cầm cốc trà.
Trần Khải nhìn tôi.
Ánh mắt có vẻ nghiêm túc mà trước đây tôi chưa từng thấy.
“Mẹ, con nói trước.”
“Chuyện hôm qua, con không thấy Hiểu Hiểu sai.”
“Cô ấy mùng Hai về nhà mẹ đẻ, hợp phong tục.”
“Mẹ muốn cô ấy về sớm cũng có thể hiểu.”
“Nhưng bốn mươi cuộc điện thoại thật sự quá đáng.”
Mẹ chồng không nói.
Môi động đậy.
Trần Khải tiếp:
“Con cũng sai.”
“Trước đây việc nhà, việc gì đẩy được con đều đẩy.”
“Luôn cảm thấy có Hiểu Hiểu thì con không cần lo.”
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Việc nhà, phần con phải làm con sẽ làm.”
“Mẹ cũng không thể lúc nào cũng lấy những quan niệm cũ bắt Hiểu Hiểu phải theo.”
Cuối cùng mẹ chồng lên tiếng:
“Mẹ bao giờ không cho nó về nhà mẹ đẻ?”
“Mẹ chỉ bảo nó về sớm.”
“Có gì sai?”
“Hôm nay từng đứa một đều tới dạy đời mẹ.”
Trần Khải nói:
“Không phải dạy mẹ.”
“Là bàn với mẹ.”
“Mẹ thử nghĩ xem, nếu Hiểu Hiểu là con gái mẹ, mẹ có muốn nó bị nhà chồng giục như vậy không?”
Mẹ chồng im lặng.
Bố chồng đặt cốc trà xuống.
“Quế Chi, sau này chúng ta cũng sửa đi.”
“Hiểu Hiểu không phải người ngoài.”
“Nhưng cũng không thể chuyện gì cũng đẩy lên đầu con bé.”
“Khải Khải nói đúng.”
“Nhà này là của chung.”
“Hơn nữa Hiểu Hiểu còn đi làm, bận hơn ai hết.”
Mẹ chồng hừ một tiếng nhưng không phản bác.
Tôi nhìn cảnh ấy, nhất thời vẫn thấy khó tin.