“Phúc khí cái gì.” Nàng chọc chọc bụng nhỏ. “Đều tại đồ trong nhà bếp ngon quá.”
“Là Vương gia dặn đấy.” Bích Đào nói. “Đầu bếp bảo Vương gia ngày nào cũng trước khi trời sáng đã đến gõ cửa nhà bếp, liệt kê cả một danh sách dài, bảo phải thay đổi món ăn để bồi bổ thân thể cho người.”
Lâm Vãn Chiếu c.ắ.n môi, không nói gì.
Nhưng tối hôm đó nàng lại chạy đến thư phòng.
Tiêu Diễn đang xem địa đồ.
Lúc nàng đẩy cửa bước vào, hắn theo bản năng cuộn địa đồ lại, động tác nhanh đến mức có phần cố ý.
“Thứ gì tốt vậy?” Lâm Vãn Chiếu ghé tới. “Giấu không cho ta xem à?”
“...Địa đồ Bắc cảnh.”
Bước chân Lâm Vãn Chiếu dừng lại.
Nàng đứng cách bàn sách ba bước, nhìn hắn.
Tiêu Diễn không tránh ánh mắt nàng.
“Ta phải trở về.” Hắn nói.
“...Khi nào?”
“Ba ngày nữa.”
Lâm Vãn Chiếu cụp mắt, nhìn hình thêu trên mũi giày.
Đó vẫn là một đóa hải đường, mấy ngày trước Tiêu Diễn sai người thêu mới cho nàng, nói rằng hợp với cây hải đường trong viện của nàng.
“Chuyện thâm hụt kho lương ở Bắc cảnh đã điều tra rõ.” Giọng Tiêu Diễn trầm thấp. “Có người tham ô quân lương, ta không trở về thì không trấn áp được. Hơn nữa gần đây tàn quân Bắc Địch lại tập kết ở biên cảnh, ta cần đích thân đi một chuyến.”
“Đi bao lâu?”
“...Ít thì hai tháng, nhiều thì nửa năm.”
Lâm Vãn Chiếu im lặng.
Tiêu Diễn nhìn đầu nàng cúi xuống, yết hầu khẽ động, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt xuống.
Rất lâu sau, Lâm Vãn Chiếu ngẩng đầu.
“Vậy chàng đợi ta một lát.” Nàng nói.
Nàng xoay người chạy về Tây viện, lục tung hòm sính lễ, cuối cùng tìm được bảy lá bùa hộ thân chưa dùng.
Nàng lại chạy về thư phòng, nhét cả bảy lá bùa vào tay Tiêu Diễn.
“Cầm lấy.”
Tiêu Diễn cúi đầu nhìn xấp giấy vàng trong tay. Trên đó là những dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo:
“Bình an”, “thuận lợi”, “không bị đ.á.n.h”, “không bị mắng”...
Hắn ngẩn ra.
“Ta thêu trước khi xuất giá.” Lâm Vãn Chiếu nói. “Ban đầu có mười lá, ta giữ lại ba lá, bảy lá còn lại đều cho chàng. Chàng ra chiến trường thì mang theo, hữu dụng hơn bất cứ thứ gì.”
Tiêu Diễn nắm xấp giấy vàng, các đốt ngón tay hơi trắng bệch.
“...Chữ viết sai rồi.” Hắn khàn giọng nói.
“Cái gì?”
“‘Không bị đ.á.n.h’ phải là ‘không bị đao c.h.é.m’.”
Lâm Vãn Chiếu trừng hắn:
“Chàng quản ta viết gì, cứ mang theo là được!”
Tiêu Diễn cúi đầu nhìn bảy lá “bùa hộ thân”, đột nhiên bật cười.
Lâm Vãn Chiếu sững người.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn cười rõ ràng như vậy.
Đôi mày khóe mắt đều cong xuống, vết sẹo giữa hai đầu mày nhăn lại thành một đường, độ cong nơi khóe môi khiến gương mặt vốn quanh năm lạnh lùng dịu đi rất nhiều.
Đẹp vô cùng.
“...Cười gì mà cười.” Nàng quay mặt đi, tai đỏ lên.
Tiêu Diễn gấp từng lá bùa lại ngay ngắn, đặt vào túi trong sát người, cùng chỗ với mảnh giấy nàng từng viết.
“Ta sẽ mang theo.” Hắn nói. “Ngày nào cũng mang.”
Ngày xuất phát, trời còn chưa sáng.
Lâm Vãn Chiếu dậy từ rất sớm, đứng trước cổng phủ tiễn hắn.
Tiêu Diễn mặc một thân huyền giáp, cưỡi trên lưng ngựa, trông cao lớn hơn bình thường vài phần.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh ban mai từ phía sau trải tới, phủ lên toàn thân hắn một đường viền vàng nhạt.
“Đến Bắc cảnh phải viết thư cho ta.” Nàng nói.
“Được.”
“Mỗi ngày đều viết.”
“...Quân vụ bận rộn, chưa chắc ngày nào cũng có thể...”
“Vậy thì chàng gom lại, ba ngày một lá cũng được.”
Tiêu Diễn cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ đang ngẩng lên của nàng, khóe môi cong nhẹ:
“Được.”
Hắn ghìm cương quay đầu ngựa, đi được hơn mười bước lại dừng.
Hắn quay đầu, xuyên qua màn sương sớm nhìn nàng.
“Lâm Vãn Chiếu.”
“Ừm?”
“Đợi ta trở về.”
Nàng đứng trước cổng phủ, vẫy tay với hắn.
“Đợi chàng trở về thì mang hạt dẻ rang đường Bắc cảnh cho ta.” Nàng gọi.
Khóe môi Tiêu Diễn cong lên. Hắn thúc hai chân vào bụng ngựa, dẫn thân vệ phi nhanh đi.
Tiếng vó ngựa dọc theo con phố dài dần xa, cuối cùng chìm vào ánh ban mai ngày càng sáng của kinh thành.
Lâm Vãn Chiếu đứng trước cửa rất lâu.
Mãi đến khi Bích Đào cầm áo choàng ra, khoác lên vai nàng.
“Vương phi, về thôi.”
Nàng kéo lại áo choàng, xoay người đi vào phủ.
Lúc bước vào Tây viện, nàng bỗng phát hiện dưới gốc hải đường có mấy bao tải căng phồng.
Đi đến nhìn thử, tất cả đều là hạt dẻ rang đường.
Chất đầy cả một khoảng đất.
9
Thư của Tiêu Diễn đến nhanh hơn nàng tưởng.
Ngày thứ ba sau khi khởi hành, lá thư đầu tiên đã được đưa tới.
Chỉ một tờ giấy mỏng, bên trên viết mấy chữ:
“Đã đến Thanh Châu. Hạt dẻ ăn hết thì bảo phủ làm thêm.”
Lâm Vãn Chiếu cầm tờ giấy lật qua lật lại xem ba lần.
“Chỉ có thế này?”
Người đưa thư là thân vệ của Tiêu Diễn, gãi đầu:
“Vương gia nói... trên đường gấp, trước tiên báo bình an.”
Lâm Vãn Chiếu gấp thư lại, nhét xuống dưới gối.
Lá thư thứ hai cách năm ngày mới tới, lần này dày hơn một chút.
“Đã vào Bắc cảnh. Trời lạnh, nàng nhớ thêm y phục. Hải đường trong viện chắc sắp rụng rồi.”
Lâm Vãn Chiếu nhìn đến mấy chữ “hải đường trong viện chắc sắp rụng rồi”, bỗng nhớ đến lúc hắn sắp đi, đã đứng rất lâu dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn một cây hoa đang sắp tàn mà chưa tàn.
Hóa ra hắn vẫn nhớ.
Nàng đọc đi đọc lại lá thư, sau đó trải giấy ra, cầm b.út hồi âm.
“Hải đường vẫn chưa rụng hết. Lúc gió lớn sẽ rơi vài cánh, ta bảo Bích Đào quét gom lại dưới gốc cây, đợi chàng trở về xem. Bắc cảnh gió cát lớn, chàng nhớ quấn khăn choàng, đừng lúc nào cũng ngại phiền mà không chịu quấn. Còn nữa, đừng chỉ lo tra sổ sách mà không ăn cơm, nếu chàng gầy đi trở về, ta sẽ không nhận ra đâu.”
Viết xong, nàng cuộn lại nhét vào phong thư, rồi nghĩ ngợi một lát, mở ra viết thêm một câu:
“Đoàn T.ử nhớ chàng. Ngày nào cũng nằm trước cửa thư phòng của chàng kêu meo meo, dỗ thế nào cũng không chịu đi.”
Sau đó nàng mới hài lòng niêm phong.
Thư được gửi đi, nàng bắt đầu bấm ngón tay tính ngày.
Một lá đi, một lá về, trên đường phải mất hơn mười ngày.
Nhưng quân báo phi ngựa ngày đêm, cách vài ngày lại có một lá.
Nửa tháng sau, Bắc cảnh truyền về tin tốt đầu tiên.