Tinh lịch năm 307, Học viện Quân sự Liên bang.
Đây là trái tim của Quân bộ Liên bang, cũng là bệ phóng mà vô số sĩ quan trẻ tuổi hằng ao ước. Những quần thể kiến trúc hợp kim cao chọc trời, dưới ánh sáng của mặt trời nhân tạo, phản chiếu thứ ánh bạc lạnh lẽo. Trên các tuyến giao thông trên không, từng tốp phương tiện quân dụng lướt qua theo trật tự, để lại những vệt khí trắng thoáng chốc tan biến.
Trong thế giới cường quyền do Alpha thống trị này, đẳng cấp nghiêm ngặt, thực lực vi tôn.
Thế nhưng, những năm gần đây, cùng với việc mở rộng lãnh thổ liên tinh, sự đan xen giữa quân công và huyết mạch ngày càng phức tạp. Hạ Uý Lan là một trong số đó. Xuất thân từ tầng lớp dưới cùng, hắn dựa vào từng trận chiến sinh t.ử để bò lên vị trí hôm nay. Bởi vậy, thứ hắn khinh thường nhất chính là đám "quý tộc hạm đội" chỉ dựa vào huy chương của gia tộc mà nghiễm nhiên ngồi vào vị trí cao.
Phòng tập trọng lực tầng hầm một của học viện.
"Ầm!"
Kèm theo một tiếng vang trầm đục, Hạ Uý Lan nằm trên ghế đẩy n.g.ự.c, hai tay đẩy mạnh thanh tạ lên, rồi vững vàng đặt trở lại giá.
Dưới trọng lực gấp 1,5 lần tiêu chuẩn, cơ n.g.ự.c của hắn vẫn theo nhịp thở mà phập phồng dữ dội, mồ hôi men theo đường xương hàm săn chắc trượt xuống, nhỏ lên tấm đệm huấn luyện màu xám đậm, trong chớp mắt thấm ướt một mảng.
Hạ Uý Lan trời sinh đã có ngoại hình nổi bật. Nếu mặc lễ phục, hắn đại khái cũng thuộc kiểu Alpha tuấn tú có thể mê hoặc một đám Omega. Nhưng luồng sát khí hắn mang về từ chiến trường, lại khiến những Omega yếu ớt kia chỉ dám nhìn từ xa, không dám lại gần.
"Lão đại, đủ rồi chứ?" Một thiếu úy tóc ngắn bên cạnh đưa khăn mặt tới, cười trêu, "Luyện hai tiếng rồi, thân hình này của ngài, đặt vào mắt Omega cũng thuộc hàng cực phẩm rồi, cần gì phải liều thế? Chẳng lẽ còn sợ người mới tới đè đầu ngài?"
Hạ Uý Lan nhận khăn, tùy tiện lau mặt một cái, yết hầu lăn lộn, giọng vì chịu tải mà hơi khàn: "Sợ? Trong từ điển của lão t.ử không có chữ này."
"Vậy thì làm gì? Ngài luyện kiểu này trông cứ như chuẩn bị đi phá nhà ấy."
Một trung úy khác cười hì hì ghé lại, ánh mắt lướt qua cổ áo rộng mở của Hạ Uý Lan một vòng, tặc lưỡi khen.
"Cơ n.g.ự.c này, eo này... Nói thật, lão đại, ngài mà chịu kiềm pheromone lại một chút, đừng cả ngày làm như sắp đ.á.n.h trận, thì Omega theo đuổi ngài có thể xếp từ cửa đông học viện đến cửa tây."
Hạ Uý Lan cười nhạt một tiếng, ném khăn về giá, hai tay nắm cổ áo ba lỗ, tùy tiện kéo lên, động tác toát ra vẻ hoang dã lười nhác.
"Không hứng thú. Omega phiền lắm, động chút là khóc lóc, đến lúc đó còn phải dỗ."
"Ôi chao, Hạ thượng tá của chúng ta đây là chê phiền, hay là mắt cao đây?" Mấy người cười ồ lên.
"Ta chỉ thấy," Hạ Uý Lan đứng dậy, thân hình cao hai mét đổ một bóng đen trong phòng trọng lực, hắn vận động cổ tay, đốt ngón tay kêu răng rắc, "thay vì lãng phí thời gian dỗ người, chi bằng gánh thêm hai trăm ký."
Ngay giữa lúc mọi người cười đùa, cửa hợp kim của phòng trọng lực bị đẩy mạnh ra.
Một người đàn ông đeo kính không viền, mang quân hàm thiếu tá, thở hồng hộc xông vào, trán đầy mồ hôi mịn, rõ ràng là chạy một mạch tới.
"Hạ... Hạ thượng tá! Xảy... xảy ra chuyện lớn rồi!"
Bầu không khí thoải mái lập tức đông cứng.
Hạ Uý Lan tuy mặt không biểu cảm, nhưng đôi mắt sắc bén đã quét tới. Có thể khiến vị tham mưu luôn trầm ổn này thất thố như vậy, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
"Nói." Hạ Uý Lan ngắn gọn.
"Mệnh... mệnh lệnh từ Tổng bộ!" Thiếu tá chống đầu gối thở một hơi, tốc độ nói cực nhanh, "Tân thiếu soái... Tư Diệp Nhiên, vừa được điều thẳng tới học viện ta! Lập tức tiếp quản toàn bộ quyền chỉ huy của hệ chỉ huy, hệ chiến thuật và hệ thực hành cơ giáp! Mười phút nữa, sẽ cử hành lễ thụ phong tại quảng trường trung tâm!"
Không khí đông cứng một khoảnh khắc.
Trong phòng trọng lực lập tức chỉ còn tiếng ù ù trầm thấp của thiết bị hạng nặng vẫn đang vận hành.
"Tư Diệp Nhiên?" Hạ Uý Lan nhai cái tên này, lông mày từng chút một nhíu c.h.ặ.t. Ngón tay vốn đặt trên thiết bị chậm rãi siết lại, đốt ngón tay trắng bệch.
Mấy huynh đệ vốn dựa trên máy chạy bộ cũng đứng thẳng người, nhìn nhau.
"Tư Diệp Nhiên... cái tên này sao hơi quen tai?" Trung úy vừa nãy gãi đầu.
Một thiếu tá bên cạnh bình thường tin tức linh thông bỗng hít một hơi lạnh, hạ giọng bổ sung.
"Ta nhớ ra rồi... là người của Tư gia. Cháu ruột của khai quốc đại tướng Tư Vân Đình! Nghe nói, đây là thiếu tướng trẻ nhất trong lịch sử Liên bang, năm nay... hình như vừa tròn hai mươi mốt tuổi."
"Hai mươi mốt tuổi? Thiếu tướng?"
"Trời, hai mươi mốt? Ta tốt nghiệp còn lớn hơn hắn hai tuổi đấy!" Trung úy kinh hô một tiếng.
"Tư gia... đó là hào môn đỉnh cấp, nắm thực quyền của Hạm đội thứ ba."
Tiếng bàn tán ù ù nổi lên, mang theo sự chấn động khó giấu cùng chút ghen tị mơ hồ.
Sắc mặt Hạ Uý Lan khi nghe hai từ "hai mươi mốt tuổi" và "Tư gia", bằng mắt thường có thể thấy trầm xuống.
Hai mươi mốt tuổi, cho dù là S-cấp Alpha, cho dù thiên phú dị bẩm, không có quân công thực sự, tuyệt đối không thể bò lên vị trí thiếu tướng.
Vậy thì trong Quân bộ Liên bang, nơi thâm niên và chiến tích luôn được đặt lên hàng đầu, lời giải thích duy nhất chính là — huyết mạch.
Một ngọn lửa vô danh bỗng bốc lên trong lòng Hạ Uý Lan.
Hắn, Hạ Uý Lan, xuất thân từ khu ổ chuột trên một hành tinh biên giới. Hắn từng sống sót giữa vòng vây của Trùng tộc, từng giành lấy quân công dưới làn pháo của hải tặc vũ trụ. Suốt mười năm, từng bước hắn đi đều nhuốm m.á.u, vậy mà đến hôm nay cũng chỉ mới đổi được quân hàm thượng tá và một phần thực quyền trong cái học viện c.h.ế.t tiệt này.
Mà bây giờ, một quan nhị đại hai mươi mốt tuổi, nhờ có ông nội tốt, lại muốn từ trên trời giáng xuống, chia mất một nửa quyền chỉ huy từ tay hắn?
Hạ Uý Lan cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c có thứ gì đó đang ngang dọc đ.â.m loạn, đó là phản ứng bản năng khi lãnh địa của một Alpha bị xâm phạm.
Hắn vốn đã vì quyền lực bị phân mỏng mà nghẹn một bụng lửa, lúc này nghe được tuổi tác và bối cảnh của người này, cơn giận bốc thẳng lên đầu, gần như khiến hắn phát nổ tại chỗ.
"Tư Diệp Nhiên..." Hạ Uý Lan cười nhạt một tiếng, khóe miệng nhếch lên đầy giễu cợt, ánh mắt lạnh như băng, "Quan nhị đại à?"
Hắn không nói thêm nữa, xoay người đi về phía khu thay đồ. Động tác dứt khoát giật phăng chiếc ba lỗ ướt đẫm, tiện tay ném vào cửa thu hồi, những đường cơ săn chắc trên lưng hiện rõ dưới ánh đèn trắng lạnh, trên đó còn lưu lại mấy vết sẹo cũ dữ tợn, mỗi vết đều ghi lại một lần hắn bước qua ranh giới sống c.h.ế.t.
Hắn kéo bộ quân phục thường phục màu đen sẫm treo trên giá. Theo động tác thay áo, pheromone Alpha trên người hắn cũng nhàn nhạt lan ra — mùi linh sam lạnh quyện với khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g, mang tính xâm lược cực mạnh, khiến mấy Alpha có cấp gene thấp hơn bên cạnh không tự chủ lùi nửa bước.
"Lão đại, đi đâu?" Trung úy nhìn Hạ Uý Lan nhanh nhẹn cài cúc, chỉnh cổ áo, không nhịn được hỏi.
Hạ Uý Lan thắt c.h.ặ.t dây lưng, chỉnh lại quân hàm thượng tá, trong mắt hiện lên vẻ sắc bén đầy khiêu khích, khóe miệng lại treo một nụ cười lười nhác.
"Nói nhảm."
Hắn đẩy cửa phòng thay đồ, không quay đầu lại, giọng nói trầm lạnh vang vọng khắp phòng tập trống trải:
"Đương nhiên là đi mở mang tầm mắt vị thiếu soái hai mươi mốt tuổi mới tới của chúng ta."