13.
Phủ Trấn Quốc Tướng quân.
Sau khi triều đình hoàn tất việc hoàn trả.
Cánh cổng lớn phủ đệ đã phủ đầy bụi mờ suốt mười lăm năm qua.
Hôm nay, cánh cổng ấy một lần nữa được đường đường chính chính mở ra.
Tấm biển cũ kỹ ở mặt tiền được lau sạch bóng.
Bốn chữ lớn khắc sâu, oai nghiêm hiện rõ:
"Trấn Quốc Tướng Quân."
Hàng chục lão bộc cũ từng trung thành với gia tộc năm xưa giờ đây đều đã trở về.
Họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất trước mặt Thương Lục, nước mắt lưng tròng.
Họ đồng thanh hô lớn:
"Bái kiến Thiếu chủ!"
Thương Lục đứng trước sảnh đường, thản nhiên nhìn những gương mặt trung thành ấy.
"Cuộc khôi phục danh tiếng dòng họ bắt đầu."
"Cuối cùng..."
Nàng nhìn quanh trần nhà cổ kính, khẽ tự nhủ:
"Đây mới thực sự là nhà của mình."
Đại sảnh phủ Trấn Quốc.
Ngay sau khi mở cửa phủ, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Các gia tộc quyền quý lớn trong kinh thành từng xa lánh nàng, giờ đây đều tranh nhau mang lễ vật trọng hậu đến chúc mừng.
Xe ngựa lộng lẫy nối đuôi nhau kéo dài đằng đẵng ngoài phố lớn.
"Chúc mừng Quận chúa khôi phục phủ đệ."
"Thương gia có vị Đích nữ mang Phượng cốt thế này, thật là vinh quang."
Quan viên bá quan vây quanh, ai nấy đều cung kính.
Có người muốn tìm cách kết giao thế lực.
Có người muốn thiết lập quan hệ lâu dài để cầu phong thủy bình an.
Có người lại muốn xin nàng chỉ giáo huyền thuật giải sát cục.
Thương Lục ngồi ở vị trí gia chủ, thần sắc bình đạm, không chút kiêu ngạo.
Nàng khẽ xua tay, từ chối toàn bộ vàng bạc châu báu, chỉ tiếp đón những người có lòng chân thành thực sự.
Địa vị của nàng giờ đây đã hoàn toàn đảo chiều, hô phong hoán vũ.
Các gia chủ nhìn khí độ của nàng, thầm nghĩ trong lòng:
"Đại cục kinh thành đã hoàn toàn thay đổi rồi."
Bịch.
Ngoài cổng phủ Trấn Quốc, một tiếng động trầm đục đột ngột vang lên.
Một người đàn bà ăn mặc rách rưới, cải trang thành người hầu đang ngã sõng soài dưới đất, toàn thân run rẩy.
Mẹ kế.
Bà ta lén lút trốn khỏi tai mắt Đại Lý Tự, muốn âm thầm lẻn vào phủ đệ này.
Ý định của bà ta rất rõ ràng: đ.á.n.h cắp chiếc chuông đồng pháp khí huyền thuật của Thương Lục để tìm đường sống.
Nhưng bà ta vừa mới chạm ngón tay vào ranh giới trận pháp hộ phủ do Thương Lục bài bố.
Oàng——
Một luồng linh khí hộ vệ cực mạnh bộc phát, đ.á.n.h bật bà ta văng ngược ra xa, ngã ngay trước cổng lớn.
Đúng lúc ấy, cánh cổng mở rộng, Thương Lục thong thả bước ra ngoài.
Nàng đứng trên bậc thềm đá, nhìn xuống người đàn bà từng nắm quyền sinh sát, hô mưa gọi gió trong Thượng thư phủ năm xưa.
Thương Lục sắc mặt không chút gợn sóng, bình thản nói:
"Phủ Trấn Quốc..."
"Xưa nay không tiếp những hạng khách không mời mà đến."
Mẹ kế mặt xám ngoét như người c.h.ế.t, run rẩy van xin: "Thương Lục... ngươi..."
Thương Lục không thèm dùng huyền thuật để trừng phạt thể xác bà ta.
Nàng thong thả lấy từ trong tay áo ra một tờ văn thư có dấu triện đỏ rực của triều đình, đưa thẳng cho Đội trưởng Cấm vệ quân.
"Theo luật pháp triều đình nghiêm minh."
"Kẻ nào dám xâm nhập phủ Quận chúa trái phép, lập tức bị trục xuất khỏi kinh thành."
Nàng lạnh lùng ra lệnh:
"Thi hành đi."
"Tuân lệnh Quận chúa!" Cấm vệ quân áp sát, thô bạo lôi mẹ kế đi.
Mẹ kế bị áp giải đi thẳng ra cổng thành trong những tiếng c.h.ử.i rủa, ánh mắt khinh miệt tột cùng của người đi đường.
Bà ta tuyệt vọng nhắm mắt, hiểu rằng mọi thứ quyền thế, danh dự của mình đã thực sự kết thúc tận gốc.
Tuyến phản diện phụ của mẹ kế hoàn toàn bị loại bỏ khỏi cuộc chơi.
Đại điện phủ Trấn Quốc.
Không gian rộng lớn, uy nghiêm.
Thương Lục đứng trước bài vị tổ tiên gia tộc, triệu tập đông đảo các vị đại sư phong thủy trẻ tuổi trong kinh thành.
Nàng cất giọng dõng dạc, tuyên bố một quyết định chấn động:
"Từ hôm nay, ta chính thức tuyên bố thành lập Huyền Thuật Viện Trấn Quốc."
Hạ nhân và các học giả xầm xì kinh ngạc.
Thương Lục nói tiếp, thanh âm đanh thép:
"Học viện này mở ra, tuyệt đối không thu nhận học trò dựa theo gia thế quyền quý hay tiền tài."
"Chúng ta chỉ xét ba điều: Thiên phú cốt cách, phẩm hạnh đạo đức, và tâm tính kiên định."
Tin tức này nhanh ch.óng lan truyền khắp các phố lớn ngõ nhỏ với tốc độ ch.óng mặt.
Rất nhiều thiếu niên nghèo khổ nhưng có thiên phú dị bẩm lập tức tìm đến cửa phủ, lòng đầy hy vọng.
Học viện mới chỉ dừng lại ở mức tuyên bố thành lập, chưa tiến hành tuyển sinh ngay lập tức.
Nhưng thế lực ngầm của nữ chính đã bắt đầu nhen nhóm xây dựng trật tự mới.
Thương Lục nhìn ra cửa điện, thầm nghĩ:
"Huyền thuật thiên địa..."
"Vốn dĩ không nên trở thành công cụ tranh đoạt quyền lực của đám quyền quý vô tình."
Đêm khuya, sương mù bảng lảng.
Sân sau phủ Trấn Quốc chìm vào không gian yên tĩnh, ánh trăng sáng trong vắt chiếu xuống bàn đá.
Thương Lục một mình ngồi bên đèn dầu, chăm chú nghiên cứu mảnh bản đồ cổ của Phong Ấn Phượng Mạch thu được từ điện Thiên Cơ.
Nàng nhíu mày, la bàn xoay lệch: "Đường đi đến đây liền bị đứt đoạn, thiếu mất một góc then chốt."
Cạch.
Một quân cờ bằng đá đen đột ngột từ trên trời rơi xuống, chuẩn xác nằm ngay giữa bàn đá.
Thương Lục ánh mắt sắc lẹm, lập tức đứng dậy, tay giắt sẵn bùa phá trận, cảnh giác cao độ:
"Kẻ nào?"
Từ trong bóng tối u u uẩn của hoa viên, một bóng nam nhân cao lớn, bước từng bước thong thả đi ra ngoài sáng.
Hắn khoác trên mình một bộ huyền bào đen kịt thêu chỉ bạc ẩn mật, khí chất quanh người lạnh lùng như băng tuyết, uy nghiêm tột độ.
Ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, mang theo áp lực của kẻ nắm giữ một nửa binh quyền thiên hạ.
Nhiếp Chính Vương.
Hắn tiến lại gần bàn đá, thong thả đặt xuống bên cạnh quân cờ một cuộn bản đồ cổ kính, loang lổ vết rách.
Hắn nhìn nàng, khẽ mở lời, giọng nói trầm thấp nhưng đầy từ tính:
"Mảnh bản đồ trên tay ngươi, thực chất chỉ là một nửa cấu trúc."
"Muốn tìm được vị trí chính xác của Phong Ấn Phượng Mạch..."
Hắn nhướng mày, dằn từng chữ:
"Ngươi bắt buộc phải có phần này."
Thương Lục nhìn cuộn bản đồ mới, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào nam nhân bí ẩn trước mặt.
Lần đầu tiên trong đời, có một người xuất hiện khiến nàng hoàn toàn không thể dùng huyền thuật để nhìn thấu tâm tư.
Mối quan hệ ban đầu giữa hai người không hề có chút tình cảm yêu đương nào, mà tràn đầy sự dò xét, đề phòng lẫn nhau.
Thương Lục lạnh giọng: "Vương gia có mục đích gì?"
Nhiếp Chính Vương khẽ cười nhạt, ánh mắt nhìn nàng sâu sắc:
"Bản vương không có ác ý với nàng."
"Bởi vì bản vương..."
Hắn dừng lại một chút, thanh âm trầm ổn vang lên giữa sân viện vắng lặng:
"Đã âm thầm điều tra vụ án gia tộc Trấn Quốc năm xưa, chờ ngày nàng trở về..."
"Suốt mười lăm năm qua rồi."
Nói xong câu đó, hắn không chần chừ thêm một giây, xoay người bước một bước liền biến mất hoàn toàn vào màn đêm tăm tối như chưa từng xuất hiện.
Để lại Thương Lục đứng lặng yên một mình giữa ánh trăng, lòng đầy nghi hoặc.
"Người này..."
"Rốt cuộc là đồng minh bí ẩn..."
"Hay là một kẻ địch đáng sợ hơn?"
Nàng thong thả ngồi xuống, đưa tay cầm lấy mảnh bản đồ mới ghép khít vào mảnh cũ trên bàn đá.
Oàng——
Ngay khi hai nửa bản đồ cổ hợp nhất làm một, một đường sáng màu vàng mờ nhạt đột ngột từ các đường rãnh da dê hiện lên, chỉ thẳng hướng chính xác về phương Bắc xa xôi.
Vị trí của Phong Ấn Phượng Mạch đã hoàn toàn lộ diện rõ ràng.