Vào ngày đại lễ cài trâm của muội muội, cả Thượng thư phủ ngập trong lụa là và những lời chúc tụng. Ai nấy đều ca tụng nàng ta là thiên tài huyền thuật, mang trong mình "Phượng cốt" trời ban, tương lai sẽ làm chủ hậu cung.
Đúng lúc chiếc trâm phượng hoàng chuẩn bị đặt lên tóc nàng ta, ta — đứa con gái bị họ chặt đứt ngón tay, ném xuống bến sông mười lăm năm trước — đã trở về.
Bước vào sảnh đường với bộ đạo bào rách rưới, ta chỉ tay thẳng vào ngực nàng ta mà cười lớn: "Vật không phải của ngươi, cố giữ chỉ thêm hôi thối!"
Chiếc trâm phượng nứt làm đôi, trận pháp đoạt vận ký sinh sụp đổ. Họ tưởng rằng tước đi một ngón tay là có thể cướp đi thiên mệnh của ta? Họ không biết rằng, ta trở về không phải để đòi lại cái danh Đích nữ hữu danh vô thực, mà là để lấy lại long mạch giang sơn vốn thuộc về gia tộc ta!