Thượng thư phủ liên tiếp mất mặt.

Thương Tùng tức giận đến điên người.

Sau nhiều lần chịu nhục, gã thiếu gia kiêu ngạo quyết định đổi cách trả thù.

"Ta không đụng vào người ngươi."

"Ta sẽ đ.á.n.h vào tiền tài của ngươi."

Hắn không dại gì đi kiếm chuyện trực tiếp với dị thuật của Thương Lục nữa.

Thay vào đó, gã nhắm thẳng vào các tiệm thảo d.ư.ợ.c vừa khai trương thuộc phủ Quận chúa.

Thương Tùng vung tiền, mua chuộc các quản sự chợ đen có m.á.u mặt ở kinh thành.

"Đến phá hoại các tiệm t.h.u.ố.c cho ta."

"Tung tin ra ngoài, nói d.ư.ợ.c liệu của phủ Quận chúa đều là hàng giả, hàng kém chất lượng."

"Nói cửa tiệm của ả làm ô nhiễm phong thủy, gây họa cho kinh thành."

Đám quản sự chợ đen lập tức ra tay trong đêm.

Họ đập phá cửa tiệm, đổ chất bẩn, chặn người mua hàng.

Lời đồn lan nhanh như dịch bệnh.

Chỉ sau vài ngày, các tiệm thảo d.ư.ợ.c của Thương Lục lập tức vắng khách, không một ai dám biến mảng.

Thương Tùng ngồi trong t.ửu lầu đắc ý nhấp rượu.

"Không đ.á.n.h được người, thì đ.á.n.h tiền."

"Ta xem ngươi làm Quận chúa kiểu gì khi không có một cắc dính túi."

Phủ Quận chúa.

Không khí bên trong vô cùng căng thẳng.

Các quản sự tiệm t.h.u.ố.c hớt hải chạy vào, sắc mặt lo lắng, quỳ sụp dưới đất.

"Quận chúa, sản nghiệp của chúng ta bị phá hoại nghiêm trọng!"

"Dân chúng hiểu lầm, đều đòi tẩy chay tiệm t.h.u.ố.c."

"Xin Quận chúa cho người dùng huyền thuật trừng trị lũ côn đồ đó!"

Mọi người đều phẫn nộ, muốn lập tức phản bác, dùng bạo lực để đáp trả.

Thương Lục ngồi bên bàn cờ, ngón tay kẹp một quân cờ đen, thần sắc bình thản đến cực điểm.

Nàng khẽ đặt quân cờ xuống.

Cạch.

Nàng ngăn mọi người lại, giọng nói không chút gợn sóng:

"Không cần dùng huyền thuật."

"Cứ để hắn tiếp tục làm."

Quản sự ngơ ngác: "Quận chúa, nếu cứ để vậy..."

Thương Lục ngước mắt, ánh mắt trong vắt nhưng lạnh lùng:

"Muốn thắng gã khốn đó, phải thắng bằng luật pháp triều đình."

Nàng âm thầm ra lệnh cho thuộc hạ thân tín bí mật hành động trong bóng tối.

Nàng không đi cãi nhau vô nghĩa với dư luận.

Nàng cho người thu thập toàn bộ thư tay mua chuộc của Thương Tùng.

Nàng tìm kiếm các lệnh bài tùy thân mà đám lưu manh làm rơi ở hiện trường.

Nàng sao chép sổ sách kế toán ngầm của các quản sự chợ đen.

Nàng ép đám tay sai đầu sỏ phải ký vào biên bản lời khai nhân chứng có điểm chỉ rõ ràng.

Tất cả các dòng tiền, chứng cứ phạm tội đều chỉ thẳng về một cái tên duy nhất: Thương Tùng.

Khi đã nắm chắc đầy đủ bằng chứng đanh thép trong tay, Thương Lục đứng dậy.

Nàng cầm tập hồ sơ dày cộp, trực tiếp đệ đơn kiện lên phủ Thuận Thiên.

Phủ Thuận Thiên, ngày xét xử.

Công đường uy nghiêm, trống kêu vang dội.

Người dân kinh thành nghe tin phủ Quận chúa kiện thiếu gia Thượng thư phủ liền kéo đến xem đông nghịt, vây kín bên ngoài.

Thương Tùng nghênh ngang bước vào công đường, cằm hếch lên trời.

Hắn hoàn toàn không coi quy củ công đường ra gì, thái độ cực kỳ ngạo mạn.

Hắn khinh thường nhìn Thương Lục đang đứng bên phía nguyên đơn.

Hắn thầm nghĩ:

"Ta là con trai độc nhất của Thượng thư bộ Hộ."

"Quan phủ Thuận Thiên này có cho mười cái gan cũng không dám động đến một sợi tóc của ta."

"Phụ thân chắc chắn sẽ tự có cách cứu ta."

Trong khi đó, Thương Lục mặc y phục thanh nhã, lặng lẽ đứng ở một bên.

Nàng không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, cực kỳ bình tĩnh.

Quan phủ Thuận Thiên ngồi trên cao, sắc mặt nghiêm nghị, đập mạnh kinh đường mộc.

Chát!

"Nguyên đơn, bị đơn đã đông đủ, bắt đầu thẩm tra vụ án phá hoại sản nghiệp!"

Thương Tùng khoanh tay, cười lạnh: "Đại nhân, đây chỉ là hiểu lầm nhỏ, ta không hề làm."

Quan phủ Thuận Thiên không nghe gã biện bạch, lạnh lùng ra lệnh cho nha dịch đem chứng cứ lên.

Các bằng chứng lần lượt được công bố công khai trước mặt toàn bộ công đường và dân chúng.

Đầu tiên là mười bức thư tay chính tích có b.út tích của Thương Tùng gửi cho chợ đen.

Tiếp đến là năm chiếc lệnh bài khắc chữ của Thượng thư phủ tìm thấy tại tiệm t.h.u.ố.c.

Sau đó là cuốn sổ sách ghi rõ số tiền Thương Tùng đã chi ra để mua chuộc lưu manh.

Cuối cùng, ba tên đầu sỏ chợ đen bị áp giải lên, đồng loạt chỉ tay vào gã:

"Chính là Thương Tùng thiếu gia đã sai khiến chúng thảo dân làm việc này!"

Chứng cứ rành rành, đanh thép như núi.

Thương Tùng nhìn đống giấy tờ và nhân chứng, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.

Hắn hoàn toàn cứng họng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đại não trống rỗng.

Sự kiêu ngạo ban nãy biến mất, hắn lập tức đổi giọng, quay sang nhìn Thương Lục đầy vẻ cầu xin:

"Tỷ tỷ! Đây chỉ là chuyện mâu thuẫn nhỏ trong nhà chúng ta thôi mà!"

"Ngươi là Quận chúa, là trưởng tỷ của ta, ngươi sẽ không thật sự đem đệ đệ ruột ra tòa kiện cáo chứ?"

Hắn muốn dùng cái cớ tình thân gia tộc để lấp l.i.ế.m tội trạng.

Đúng lúc ấy, Thương Lục chậm rãi bước lên một bước.

Nàng không hề dùng "giấy cắt đứt huyết thống" vô nghĩa, mà thong thả từ trong tay áo rút ra chiếu chỉ của triều đình.

Nàng cùng văn thư lập phủ Quận chúa lấp lánh dấu triện hoàng gia đặt lên bàn đại nhân.

Thương Lục nhìn hắn, thanh âm lạnh lùng, dứt khoát:

"Điện hạ sắc phong, chiếu chỉ triều đình ban xuống rõ ràng."

"Từ ngày được lập phủ, phủ Quận chúa là phủ đệ độc lập, có hộ tịch riêng biệt."

Nàng dằn từng chữ, có lực vô cùng:

"Mọi sản nghiệp đứng tên phủ Quận chúa đều là tài sản hợp pháp được pháp luật triều đình bảo hộ."

"Ngươi phá hoại sản nghiệp của ta, không phải là chuyện riêng tư hay mâu thuẫn tỷ đệ trong nhà."

Thương Lục quay sang quan phủ Thuận Thiên:

"Mà là hành vi cố ý phá hoại tài sản hợp pháp của triều đình."

Toàn bộ công đường bỗng chốc im lặng như tờ, đám đông đứng xem bên ngoài cũng nín thở trước lý lẽ đanh thép ấy.

Chát!

Quan phủ Thuận Thiên đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn, lớn tiếng tuyên án:

"Bị đơn Thương Tùng, chứng cứ phạm tội rõ ràng, luật pháp nghiêm minh không thể khoan nhượng!"

"Tuyên án: Tịch thu toàn bộ tài sản, điền sản đang đứng tên Thương Tùng để sung công!"

"Buộc bị đơn phải bồi thường toàn bộ thiệt hại kinh tế cho phủ Quận chúa theo đúng giá trị thị trường!"

"Đồng thời, phạt Thương Tùng chịu hình phạt lao dịch khổ sai ba năm tại mỏ đá phía Bắc theo đúng luật lệ triều đình!"

Thương Tùng nghe xong hai chữ "lao dịch", toàn thân bủn rủn, hoàn toàn suy sụp ngã sụp xuống đất.

Hắn không thể tin nổi mình là thiếu gia phủ Thượng thư mà lại phải đi làm phu mỏ.

Hai gã nha dịch hung hãn tiến lên, thô bạo khóa c.h.ặ.t t.a.y hắn, áp giải đi.

Thương Tùng sợ hãi tột độ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc lóc t.h.ả.m thiết gào lên:

"Phụ thân! Cứu con! Con không muốn đi lao dịch! Phụ thân đâu rồi!"

Ngay lúc ấy, phía ngoài cửa công đường, bóng dáng Thương Thế Hải đột ngột xuất hiện.

Gã đứng sau đám đông, sắc mặt xanh mét, nhìn đứa con trai duy nhất đang bị áp giải đi.

Gã rất muốn tiến lên dùng quyền thế để can thiệp, cứu lấy con mình.

Nhưng ngay bên cạnh gã, ba vị quan Ngự sử đài đang chắp tay đứng nhìn gã bằng ánh mắt giám sát sắc lạnh, tay cầm b.út lông chực chờ ghi chép tội trạng.

Thương Thế Hải c.ắ.n c.h.ặ.t răng, chân như mọc rễ, không dám bước qua ngưỡng cửa công đường nửa bước. Gã đành bất lực đứng nhìn.

Thương Tùng gào khóc t.h.ả.m thiết, bị nha dịch lôi xệch đi khuất sau cánh cửa đại lao tối tăm.

Thương Lục sắc mặt bình thản quay người lại, bước từng bước thong thả ra khỏi công đường.

Nàng không hề ngoái đầu nhìn lại gã cha ruột đang đứng c.h.ế.t trân ngoài cửa.

Thương Thế Hải nhìn bóng lưng nàng, bàn tay trong tay áo siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.

Lần đầu tiên trong đời, vị Thượng thư tham quyền này hiểu ra một sự thật cay đắng.

"Ở kinh thành này."

"Gã đã không còn quyền năng một tay che trời như mười lăm năm trước nữa rồi."

Cánh tay phải đắc lực nhất của phe phản diện đã chính thức bị c.h.ặ.t đứt bằng luật pháp.

Cửa đại lao khép lại sau lưng Thương Tùng bằng một tiếng động nặng nề.

Ngoài công đường, Thương Thế Hải đứng lặng người nhìn theo trong sự bất lực và nhục nhã tột cùng.

Còn Thương Lục bình thản bước lên chiếc xe ngựa Quận chúa lộng lẫy, thong thả rời đi.

Danh tiếng "Quận chúa am hiểu luật pháp" lập tức lan khắp kinh thành, uy tín của nàng trong triều đình dâng cao.

Mất con trai, mất uy tín, mất sạch quyền kiểm soát nội viện.

Thương Thế Hải đã rơi vào chân tường, gã biết đấu công khai không thể thắng nổi Thương Lục.

Liệu gã sẽ tiếp tục c.ắ.n răng giữ bí mật một mình để bảo toàn cái ghế quan trường?

Hay gã sẽ buộc phải đi tìm thế lực thần bí, thực sự đứng sau bài bố trận pháp Đoạt Vận Ký Sinh mười lăm năm trước để cầu cứu?