11.

Đêm rằm.

Ánh trăng tròn treo cao, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống phủ Quận chúa.

Thương Lục đứng bên bàn đá, tay vân vê chiếc la bàn cổ loang lổ vết hằn thời gian.

Nàng đối chiếu bản đồ long mạch, hồ sơ thiên tượng hoàng thất.

"Đêm nay, âm dương giao hòa."

"Thời điểm mắt trận yếu nhất đã đến."

Nàng ngước mắt nhìn Trưởng Công chúa đang ngồi trong đình.

"Điện hạ, ta cần một đội Cấm vệ quân tinh nhuệ."

Trưởng Công chúa khẽ phất tay ra hiệu cho Đội trưởng Cấm vệ:

"Đi theo Quận chúa, bảo đảm mọi hành động đều hợp pháp."

"Hành động giữ tuyệt đối bí mật, không được đ.á.n.h động bất kỳ ai."

Thương Lục mang theo Gương Bát Quái Thuần Dương, la bàn và bốn lá phù phá trận giắt vào tay áo.

Nàng chỉ nói một câu, thanh âm lạnh lùng:

"Đêm nay... chúng ta sẽ nhìn thấy bộ mặt thật của Thượng thư phủ."

Nàng quay người đi vào màn đêm, dáng điệu thản nhiên.

"Suốt mười lăm năm qua..."

"Cuộc điều tra lớn nhất, cuối cùng cũng đến lúc mở cánh cửa này."

Mật đạo sâu thẳm dưới lòng đất Thượng thư phủ.

Khí lạnh ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, không gian u tối.

Thương Lục cầm la bàn phong thủy đi đầu, Cấm vệ quân áp sát phía sau.

Nàng dừng lại trước một lối rẽ, la bàn xoay tít:

"Cẩn thận, ba tầng cơ quan bên dưới đều bài bố theo Ngũ Hành nghịch chuyển."

"Nếu đi sai một bước, toàn bộ mật đạo dưới lòng đất này sẽ sụp đổ hoàn toàn."

Nàng ngón tay kết ấn, thong thả hóa giải tầng cơ quan cuối cùng.

Ầm ầm ầm——

Cánh cửa đá khổng lồ chậm rãi mở ra, bụi mờ bay mù mịt.

Phía sau cửa đá, một mật thất rộng lớn hiện ra, nơi chưa từng được ghi chép trong bất kỳ bản đồ phủ đệ nào.

Chính giữa mật thất, một đại trận màu đen khổng lồ đang không ngừng vận chuyển, phát ra tiếng kêu u u ghê rợn.

Hàng trăm lá bùa tà màu huyết sắc dán kín bốn phía tường đá.

Từng sợi khí đen kịt từ đại trận liên tục hút linh khí từ long mạch kinh thành, rồi chuyển thẳng lên phía trên mặt đất.

Đội trưởng Cấm vệ quân mặt biến sắc, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, lòng đầy kinh hãi:

"Nếu thứ này tiếp tục tồn tại... kinh thành sẽ gặp đại họa."

Thương Lục chỉ nhìn một lần đã nhận ra ngay cấu tạo của nó.

"Đại trận Đoạt Vận Ký Sinh."

Đại trận vẫn còn nguyên vẹn, vận hành điên cuồng.

Nàng không vội phá trận, ánh mắt thản nhiên lướt qua các đường trận pháp dơ bẩn.

Không một ai ngoài nàng hiểu hết sự nguy hiểm của tà trận này.

Hưu——

Cơ quan cảnh giới trong mật thất đột ngột phát động, ánh sáng đỏ lóe lên.

Bên trên thư phòng Thượng thư phủ, Thương Thế Hải đang lật xem sổ sách bỗng sắc mặt đại biến.

Gã lập tức ném cuốn sổ, điên cuồng lao xuống mật đạo ngầm.

"Có kẻ xâm nhập cấm địa cướp chứng cứ!"

Mẹ kế và đám hộ vệ bí mật thân tín nhất cũng hớt hải chạy theo sau gã.

Cửa đá mở toang, Thương Thế Hải vừa bước vào nhìn thấy Thương Lục và Cấm vệ quân thì trợn mắt quát lớn:

"Thương Lục! Đây là cấm địa tư gia của Thượng thư phủ!"

"Ngươi tự ý dẫn binh xông vào, muốn mưu phản sao?"

Thương Lục quay người lại, ánh mắt lạnh lùng đối diện với gã, thanh âm đanh thép vang dội mật thất:

"Cấm địa?"

"Dưới chân thiên t.ử lập tà trận, cả gan hút linh khí quốc vận suốt mười lăm năm."

Nàng chỉ tay vào đại trận đang xoay tròn:

"Đó mới chính là đại tội diệt môn."

Mẹ kế đứng phía sau Thương Thế Hải nhìn thấy đại trận bị phơi bày, sắc mặt trắng bệch, loạng choạng suýt ngã.

Bà ta lần đầu tiên hiểu ra, mọi chuyện thật sự đã không còn cách nào giấu giếm được nữa rồi.

Thương Thế Hải mặt xám như tro, gã muốn ra lệnh cho hộ vệ bí mật lao lên phá hủy chứng cứ trận pháp.

Nhưng gã nhìn thấy lệnh bài hoàng gia trên tay Đội trưởng Cấm vệ quân thì lập tức khựng lại, không dám manh động giao chiến lớn.

Gã nghiến răng, nội tâm gào thét hoảng loạn:

"Không được để nàng nhìn thấy thứ ở góc sâu kia..."

Thương Lục không thèm đôi co thêm nửa lời với gã.

Nàng từ trong tay áo rút ra Gương Bát Quái Thuần Dương, linh lực toàn thân đột ngột bộc phát.

Nàng không nhắm vào toàn bộ đại trận khổng lồ kia.

Mà xoay người, khóa c.h.ặ.t ánh sáng vào đúng một mắt trận nhỏ nhất, u tối nhất ở góc đông nam.

"Phá!"

Oàng——

Một luồng ánh sáng vàng kim thuần dương hung bạo từ mặt gương b.ắ.n thẳng xuống mắt trận.

Mắt trận lập tức nứt vỡ ra thành trăm mảnh, khí đen kịt từ bên trong cuộn lên dữ dội như cự xà bị thương.

Đại trận rung chuyển kịch liệt, phát ra tiếng gào rú ch.ói tai, nhưng cấu trúc chính vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn.

Cùng lúc đó, trên mặt đất, bên trong khuê phòng Thượng thư phủ.

Thương Dao đang nằm nghỉ bỗng dưng ôm lấy n.g.ự.c, hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Khí vận nhân tạo bị chấn động, cấm thuật đoạt vận bắt đầu phản phệ thô bạo vào cơ thể nàng ta.

Dưới mật thất, Thương Thế Hải cũng cảm thấy huyết khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuồn cuộn, đau nhói như bị b.úa tạ đập vào.

Gã lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cố c.ắ.n c.h.ặ.t răng chịu đựng cơn đau.

Thương Lục thu lại Gương Bát Quái, thần sắc thản nhiên tự nhủ:

"Muốt phá tận gốc tà trận này..."

"Phải tìm được kẻ thực sự lập ra trận."

Trong lúc đại trận đang hỗn loạn, khí đen tản ra tứ phía.

Một gã Cấm vệ quân tinh mắt bất ngờ phát hiện một hộc đá bí mật nằm sâu trong góc tối của mật thất.

"Quận chúa, có phát hiện!"

Hộc đá mở ra, bên trong hoàn toàn không có vàng bạc châu báu.

Nó chỉ cất giấu vài phong mật thư tay, một bản đồ bố trí chi tiết các mắt trận phụ khắp kinh thành, danh sách tế phẩm dính m.á.u và một chiếc lệnh bài màu đen kịt.

Thương Lục tiến lên, cầm chiếc lệnh bài đen lên xem xét.

Mặt trên lệnh bài khắc hai chữ lớn bằng chỉ vàng, tràn đầy sát khí uy nghiêm:

"Quốc Sư."

Thương Lục mở nhanh một phong mật thư gần nhất ra xem lướt qua.

Nét chữ trên thư kiêu ngạo, nội dung ghi rõ mười lăm năm trước Thương Thế Hải chỉ là kẻ phụ trách canh giữ và nuôi dưỡng mắt trận này tại phủ.

Mỗi năm, gã đều phải dùng cấm thuật dâng hiến một phần khí vận tước đoạt được về mật cung trong kinh thành.

Đổi lại, gã sẽ có được quyền thế hiển hách và chức quan Thượng thư bộ Hộ vững chắc.

Kẻ thực sự đứng sau điều khiển, lập ra trận pháp Đoạt Vận Ký Sinh dơ bẩn này...

Chính là vị Quốc sư đương triều có thế lực ngập trời.

Thương Lục ngón tay siết c.h.ặ.t phong mật thư, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên một luồng sát ý ngút trời.

Nàng quay đầu lại, lạnh lùng nhìn thẳng vào Thương Thế Hải đang đứng tuyệt vọng đằng xa.

Nàng khẽ nói, thanh âm trầm thấp đầy mỉa mai:

"Thì ra..."

"Thượng thư đại nhân cao cao tại thượng, mười lăm năm qua chưa bao giờ là người cầm cờ."

Thương Lục nhếch môi: "Ngươi chỉ là một quân cờ rẻ tiền bị kẻ khác giật dây mà thôi."

Thương Thế Hải nghe xong hai chữ "Quốc sư", hai mắt trợn ngược, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại. Gã biết, khi chiếc lệnh bài và mật thư này bị Thương Lục lấy đi, tiền đồ và tính mạng của gã đã hoàn toàn không còn cách nào cứu vãn được nữa.

Thương Lục thản nhiên thu toàn bộ chứng cứ vào tay áo, không hề công bố hết nội dung thư trước mặt mọi người.

"Đối thủ thực sự... cuối cùng cũng đã xuất hiện."

Nàng ôm pháp khí, thong thả sải bước rời khỏi mật thất ẩm tối, Cấm vệ quân đi theo bảo vệ nghiêm ngặt.

Nàng không bắt giữ Thương Thế Hải hay mẹ kế ngay tại chỗ, vì gã Thượng thư giờ đây đã mất hết giá trị lợi dụng, kẻ cần diệt trừ tận gốc là kẻ đứng sau chiếc lệnh bài kia.

Phía sau lưng nàng, đại trận Đoạt Vận Ký Sinh mất đi một mắt trận vẫn đang chậm rãi vận chuyển u ám trong bóng tối.

Nó tựa như một con quái vật khổng lồ bị tổn thương, đang âm thầm tích tụ sát cơ chờ ngày thức tỉnh hoàn toàn.

Chiếc lệnh bài "Quốc Sư" nằm gọn trong tay Thương Lục.

Bí mật kinh hoàng về huyết mạch của mẫu thân nàng và âm mưu cướp đoạt Phượng cốt mười lăm năm qua sắp sửa được phanh phui tận gốc rễ.