8.
Thư phòng Thượng thư phủ.
Không khí đặc quánh.
*Bộp!*
Thương Thế Hải đập mạnh tay xuống bàn, các nghiên mực trên bàn nảy lên.
Thanh danh của mẹ kế Mai Nương T.ử đã hoàn toàn sụp đổ sau buổi trà yến tại phủ Quận chúa.
Hiện tại, khắp các ngõ ngách kinh kỳ đâu đâu cũng bàn tán về xuất thân giáo phường lầu xanh thấp hèn của vị Thượng thư phu nhân đương nhiệm.
Tệ hơn thế, các quan Ngự sử đài đã bắt đầu ngửi thấy mùi bất thường, tấu chương đàn hặc đang lũ lượt bay vào hoàng cung.
Thương Thế Hải sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Gã nghiến răng, tay cầm b.út lông viết phẩy phẩy trên tờ giấy tuyên thành.
Nét chữ nghệch ngoạc, tràn đầy sự lạnh lùng và tuyệt tình.
Một tờ thư hưu thê lập tức hoàn thành.
Gã ném thẳng tờ giấy còn chưa khô mực xuống trước mặt lão quản gia đang run rẩy.
"Đưa cái này cho người đàn bà đó."
Quản gia cúi đầu, hai tay đón lấy tờ giấy, giọng run run:
"Lão gia... chuyện này... nếu phu nhân... không, nếu Mai thị gây chuyện thì sao?"
Thương Thế Hải cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn:
"Ả dám?"
"Nói với ả, mọi chuyện tráo đổi Đích nữ, cấm thuật đoạt vận năm xưa đều do một mình ả tự ý làm."
"Bản quan ở tiền triều bận rộn việc nước, hoàn toàn bị ả che mắt."
Quản gia đổ mồ hôi hột: "Thưa lão gia, vậy còn phía Quận chúa Thương Lục?"
Thương Thế Hải khẽ híp mắt, những nếp nhăn trên mặt gã co rúm lại, lộ rõ vẻ toan tính đầy tham vọng.
"Mang gia phả dòng họ ra đây."
"Âm thầm ghi tên Thương Lục vào vị trí Đích trưởng nữ."
Quản gia ngẩn người: "Làm lặng lẽ sao ạ?"
Thương Thế Hải vuốt râu, hừ lạnh:
"Đúng vậy."
"Làm thật nhanh, thật kín đáo, không được để ai chú ý."
Gã hoàn toàn không có một chút ý định hối cải hay bù đắp cho đứa con gái bị gã ruồng bỏ mười lăm năm.
Trong đầu gã Thượng thư tham quyền cố vị này, lúc này chỉ có một tính toán duy nhất:
Giữ bằng được chiếc ghế quan trường.
Mai Nương T.ử đã thành quân cờ bỏ, gã phải lập tức cắt đuôi để bảo toàn bản thân.
Còn Thương Lục hiện tại đã là nghĩa nữ của Trưởng Công chúa, được hoàng thất sắc phong làm Quận chúa thanh danh.
Nếu âm thầm ghi tên nàng vào gia phả, gã vừa có thể xoa dịu hoàng gia, vừa có thể quang minh chính đại mượn danh hiệu Quận chúa của nàng để ổn định thế lực đang lung lay của mình trên triều đình.
Gã nghĩ, một đạo sĩ lang thang vừa về kinh thì biết cái gì, chỉ cần gã làm xong xuôi rồi ban chút ân huệ là có thể nắm thóp.
Gã ra lệnh:
"Làm ngay đi."
"Rõ, thuộc hạ đi chuẩn bị."
Phủ Quận chúa.
Bên trong gian phòng chính trang nghiêm.
Thương Lục ngồi thong thả bên bàn đá, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng cầm chén trà lạt lên nhấp một ngụm nhỏ.
Thần sắc nàng bình thản như mặt hồ không gió.
Tâm phúc bước nhanh vào cung kính hành lễ, tiến sát lại gần nàng, hạ thấp giọng báo cáo:
"Quận chúa, thám t.ử bên phía Thượng thư phủ truyền tin.
"Thương Thế Hải đã viết thư hưu thê cho Mai thị."
"Hiện tại gã đang sai quản gia mở từ đường, chuẩn bị âm thầm điền tên người vào gia phả ngay trong đêm."
Thương Lục nghe xong, động tác tay không hề khựng lại.
Nàng khẽ nhếch môi, ánh mắt trong vắt bỗng chốc lóe lên một luồng hàn quang lạnh thấu xương.
"Ghi tên âm thầm?"
Nàng đặt chén trà xuống bàn đá.
*Cạch.*
Thanh âm giòn giã vang lên trong không gian yên tĩnh.
"Muốn mượn danh hiệu Quận chúa của ta để cứu vãn chiếc ghế quan trường sao?"
Tâm phúc cúi đầu hỏi: "Có cần thuộc hạ phái người chặn lại không?"
"Không cần."
Thương Lục đứng dậy, đi đến bên bàn thư họa.
"Gã muốn nhận, ta liền cho gã nhận."
"Nhưng muốn lợi dụng ta, thì phải trả cái giá tương xứng trước toàn bộ thiên hạ."
Nàng cầm b.út lông lên, tự tay viết liên tiếp nhiều bức thư tay với những nét chữ thanh tú nhưng cứng cỏi.
Nàng đóng dấu ấn Quận chúa lên từng phong thư.
"Mang những bức thư này đi gửi ngay lập tức."
"Đến phủ Thừa tướng."
"Đến các quan đại thần ở Ngự sử đài."
"Đến tay tất cả các vị tộc lão có uy tín nhất của dòng họ Thương."
Tâm phúc đón lấy chồng thư, ánh mắt sáng lên: "Nội dung là gì ạ?"
Thương Lục chắp tay sau lưng, thản nhiên đáp:
"Mời họ sáng mai đến chứng kiến đại lễ nhận tổ quy tông của Đích trưởng nữ phủ Thượng thư."
"Nếu gã đã muốn ghi tên ta vào gia phả, vậy thì phải quỳ xuống ghi trước mặt bàn dân thiên hạ."
Thương Thế Hải hoàn toàn bị bít kín thông tin, gã không hề biết trước kế hoạch này của nàng.
Sáng hôm sau.
Trước cửa lớn Thượng thư phủ.
Cảnh tượng vô cùng chấn động, huyên náo chưa từng có.
*Xôn xao——*
Từ tờ mờ sáng, con đường đại lộ trước phủ đã chật kín người, đông nghẹt không còn một chỗ trống.
Thương Thế Hải vừa bước chân ra khỏi đại môn, định gọi quản gia mang gia phả đến từ đường nội bộ để làm lễ kín, thì lập tức c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Gã đứng trân trối trên bậc thềm đá, hai mắt mở to, đồng t.ử co rút kịch liệt.
Trước mặt gã, phủ Thừa tướng đang ngồi trên kiệu cao, đứng bên cạnh là hàng chục vị quan đại thần cầm hốt bản, các quan Ngự sử đài cầm b.út ghi chép đứng thành hàng nghiêm chỉnh.
Phía sau quan viên là hàng ngàn người dân kinh thành chen chúc nhau, vây kín hai bên đường để xem náo nhiệt.
"Thương đại nhân, chúc mừng đại nhân tìm lại được Đích trưởng nữ." Một vị đại thần tiến lên lên tiếng.
Thương Thế Hải trán đẫm mồ hôi hột, hai tay giấu trong tay áo run lên bần bật.
Gã lắp bắp: "Thừa... Thừa tướng đại nhân... Các vị đồng liêu... Sao mọi người lại tới đây?"
Thừa tướng vuốt râu, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức ép:
"Nghe nói hôm nay Thương đại nhân mở từ đường, sửa gia phả để nhận lại Quận chúa Thương Lục."
"Chuyện lớn liên quan đến lễ pháp triều đình như vậy, bổn quan làm sao có thể không đến chứng kiến?"
Một vị Ngự sử lạnh lùng tiếp lời:
"Phải đó, Đích nữ thật giả chấn động kinh thành, triều đình rất coi trọng."
Thương Thế Hải trong lòng gào thét điên cuồng.
Gã hoàn toàn bị động, bị bức lên đoạn đầu đài dư luận trước mặt toàn bộ giới chính trị kinh kỳ.
Muốn hủy bỏ buổi lễ?
Đã không còn kịp nữa rồi.
Giữa đại môn Thượng thư phủ, đám đông quan viên tự động dạt ra hai bên nhường lối.
Một bóng người xuất hiện.
Thương Lục mặc triều phục Quận chúa rực rỡ, đường thêu chỉ vàng chỉ bạc trang nghiêm, tôn quý vô cùng.
Hai tay nàng nâng cao bài vị của vị cố Đích mẫu quá cố đã bị bụi mờ bao phủ mười lăm năm qua.
Nàng đi từng bước vững chãi, chậm rãi bước ra giữa đại lộ rộng lớn.
Khí trường mạnh mẽ từ người nàng tỏa ra khiến không một cấm vệ hay hộ vệ nào của Thượng thư phủ dám bước lên cản đường.
Thương Lục đứng lại ở trung tâm con phố, ánh mắt trong vắt, lạnh lùng nhìn thẳng vào Thương Thế Hải đang đứng run rẩy trên bậc thềm.
Nàng khẽ động linh lực, thi triển thuật khuếch đại âm thanh phong thủy hướng về phía đám đông.
Thanh âm trong trẻo, vang dội của nàng truyền đi khắp bốn phương tám hướng:
"Mười lăm năm trước, ta bị kẻ gian hãm hại, c.h.ặ.t mất ngón tay út bên trái, bỏ rơi bên bến sông hoang vu lạnh lẽo."
Nàng giơ bàn tay trái cụt ngón lên cao trước hàng ngàn đôi mắt đang chứng kiến.
Đám đông người dân lập tức ồ lên kinh hãi, xầm xì chỉ trích.
Thương Lục tiếp tục dằn từng chữ:
"Mười lăm năm chịu khổ nơi hoang dã, nhưng Thương Lục ta chưa từng một ngày oán hận tổ tiên họ Thương."
"Càng chưa từng một giây quên mình là con gái mang huyết mạch chính thống của dòng họ này."
"Hôm nay, ta ôm bài vị của mẫu thân trở về, chỉ cầu một sự công bằng trước lễ pháp thiên hạ!"
Toàn bộ con phố bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đáng sợ đến rợn người.
Đạo hiếu và sự kiên cường của nàng đối lập hoàn toàn với sự vô tình, tàn nhẫn, tham lam ích kỷ của Thương Thế Hải.
Các quan Ngự sử đài lập tức bước lên, đồng loạt chĩa mũi dùi vào Thương Thế Hải.
"Thương đại nhân! Đích trưởng nữ chịu oan ức mười lăm năm, chứng cứ rành rành!"
"Lễ pháp quốc gia không thể phế, xin đại nhân mau ch.óng làm lễ công khai!"
"Nếu hôm nay đại nhân không cho Quận chúa một danh phận chính thức trước mặt bàn dân thiên hạ, chúng ta sẽ lập tức dâng tấu xin bệ hạ xem xét lại tư cách làm quan của ngài!"
Dân chúng xung quanh cũng bắt đầu đồng loạt lên tiếng chỉ trích xôn xao, áp lực dư luận dâng cao như triều cường.
"Tàn nhẫn quá, con ruột mà cũng đối xử như vậy."
"Hèn hạ, cướp vận mệnh của con lớn để nuôi con nhỏ."
Thương Thế Hải mặt xám như tro tàn, gã nhìn Thừa tướng, nhìn các ngự sử, biết mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy thiên la địa võng của đứa con gái này.
Gã không còn bất kỳ đường lui nào nữa.
Nếu không quỳ, gã sẽ mất chức quan ngay lập tức.
Dưới sức ép kinh hoàng của lễ pháp, bá quan triều đình và dư luận kinh thành, Thương Thế Hải đầu gối khẽ run, rồi buộc phải khuỵu gối quỳ sụp xuống đất.
*Phịch.*
Gã quỳ trước bài vị của người vợ cả đã khuất ngay trước cửa phủ, thể diện của một vị Thượng thư mất sạch sành sanh.
Quản gia run rẩy dâng lên cuốn gia phả cổ kính của dòng họ.
Thương Thế Hải bàn tay run bần bật cầm lấy b.út lông, nghiến răng nghiến lợi tự tay viết ba chữ lớn trên trang giấy chính tông:
"Thương Lục."
Ghi danh nàng vào đúng vị trí Đích trưởng nữ hợp pháp độc nhất vô nhị của phủ Thượng thư.
*Cạch.*
Gã dùng ấn quan đỏ rực đóng mạnh xuống để xác thực pháp lý.
Lễ nhận tổ quy tông công khai chính thức hoàn thành.
Thương Lục sắc mặt bình thản không chút d.a.o động, nàng tiến lên một bước, thong thả đón lấy cuốn gia phả từ tay gã.
Nàng không thèm liếc nhìn gã cha ruột đang nhục nhã quỳ dưới đất lấy một cái, cũng không nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào.
Nàng xoay người, đường đường chính chính ôm bài vị mẫu thân và gia phả sải bước rời đi trong tiếng reo hò, bàn tán của cả kinh thành.
Để mặc Thương Thế Hải đứng trơ trọi, c.h.ế.t trân giữa những lời đàm tiếu khinh bỉ của đám đông.
"Danh phận Đích nữ đã trở về."
"Nhưng món nợ năm xưa, bây giờ mới chỉ chính thức bắt đầu."
Nàng bước đi, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước đầy kiên định