4.

Kinh thành đổi sắc.

Tin tức Thương Thế Hải bị một đạo sĩ lang thang ép lui ba bước ngay tại chính đường đã truyền tai khắp các ngõ ngách kinh kỳ.

Thượng thư phủ náo loạn, kẻ ra người vào đều bất an.

Buổi sáng hôm ấy, viện cũ của cố Đích mẫu vẫn tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài.

Thương Tùng nghe được tin đồn từ đám hạ nhân, tức giận đập nát chén ngọc trong tay thành trăm mảnh.

"Phụ thân quá mềm yếu!"

"Một nữ đạo sĩ rách rưới thì có gì đáng sợ chứ?"

Hắn chính là con trai của kế mẫu, vị thiếu gia duy nhất của phủ Thượng thư bấy lâu nay.

Xưa nay gã thiếu gia này kiêu ngạo, coi trời bằng vung, không chịu nổi một chút vết nhơ nào lên thể diện dòng họ.

Hắn lập tức vung tay, gọi hơn mười gã gia đinh vạm vỡ, thô bạo nhất trong nội phủ tập hợp lại.

"Đi!"

"Cầm theo roi da gia pháp!"

"Hôm nay ta phải tự tay lột da ả hoang dã đó, đòi lại tôn nghiêm cho Thương gia!"

Đám hạ nhân trong phủ nhìn thấy khí thế hung hãn ấy liền lén lút bám theo sau, ai nấy đều run rẩy, mặt mày hoang mang.

Họ vừa sợ hãi, vừa hiếu kỳ muốn xem kết cục của vị Đích nữ thật sự mới trở về này sẽ ra sao trước cơn lôi đình của thiếu gia.

Thương Thế Hải ở thư phòng đã sớm biết chuyện, nhưng gã chọn cách nhắm mắt làm ngơ, im lặng tuyệt đối và không hề xuất hiện để ngăn cản.

Trong sân viện cũ, Thương Lục đang đứng bên bồn hoa loang lổ vết thời gian.

Nàng thong thả, dùng chiếc kéo nhỏ tỉa lại những khóm hoa còn sót lại từ thời của mẫu thân.

Thần sắc nàng bình lặng, như thể phong ba bão táp ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình.

Rầm!

Cánh cổng gỗ của viện cũ bị một lực mạnh bạo đá tung, bản lề kêu lên kèn kẹt.

Thương Tùng nghênh ngang bước vào, thắt lưng giắt chiếc roi da báo, gương mặt đầy sát khí hung tợn.

"Ả hoang dã kia! Ngươi đang nhìn đi đâu đó?"

Thương Lục không hề quay đầu lại.

Nàng vẫn thản nhiên, tay đưa kéo cắt bỏ một cành lá khô héo.

Thương Tùng thấy mình bị ngó lơ thì tức giận ngút trời, chỉ thẳng ngón tay vào lưng nàng, giọng quát tháo vang sòng sọc:

"Ngươi là cái thá gì, không biết trên dưới, dám dùng yêu thuật x.úc p.hạ.m phụ thân và trưởng tỷ của ta!"

"Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là gia quy đích thực của Thượng thư phủ này!"

Hắn thô bạo rút chiếc roi da báo bên hông ra, vung tay quất mạnh xuống nền gạch một tiếng chát ch.ói tai, bụi đất bay mù mịt.

"Quỳ xuống!"

"Nhận tội ngay cho ta!"

Đám hạ nhân đứng ngoài bờ rào nín thở, bầu không khí căng thẳng đến mức một tiếng chim hót cũng không có.

Thương Lục lúc này mới thong thả đặt chiếc kéo xuống bàn đá, chậm rãi phủi lớp bụi mờ bám trên tay áo đạo bào.

Nàng xoay người lại, ánh mắt bình thản, lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì giận dữ của gã thiếu gia.

"Một đứa trẻ được nuông chiều quá mức mà thôi."

Trong mắt nàng, loại ngạo mạn vô tri này chưa từng xứng đáng để nàng để tâm.

Thương Tùng thấy ánh mắt khinh bỉ của nàng thì càng điên tiết hơn, m.á.u dồn lên não, hắn hung hãn vung roi quất thẳng vào mặt Thương Lục.

Roi da xé gió lao đi, mang theo kình lực thô bạo, tàn nhẫn vô cùng.

Thương Lục đứng im tại chỗ, sắc mặt không chút thay đổi, chỉ khẽ b.úng nhẹ đầu ngón tay trái.

Một lá phù chú vô hình mang theo linh lực thuần khiết bay ra, chuẩn xác dính c.h.ặ.t vào đầu chiếc roi da đang lao tới.

Vút——

Chiếc roi da đang lao đi với tốc độ cực nhanh bỗng nhiên đổi hướng một cách kỳ dị, đi ngược lại quỹ đạo thông thường.

Nó quay ngược đầu lại, tựa như một con rắn mang theo linh tính, quấn c.h.ặ.t lấy hai cổ tay của Thương Tùng thành nhiều vòng.

Phập!

Chiếc roi siết mạnh, hai tay hắn bị khóa c.h.ặ.t vào nhau.

"Cái gì thế này? Buông ra!" Thương Tùng kinh hoàng, mặt biến sắc, ra sức giãy giụa để thoát khỏi chiếc roi của chính mình.

Nhưng hắn càng giãy, chiếc roi da gia pháp mang theo sức mạnh của phù chú càng siết c.h.ặ.t hơn, thắt thành một nấc c.h.ế.t không thể tháo gỡ.

"Lũ ăn hại kia! Còn không mau lao lên cứu ta!" Hắn đau đớn gào lên với đám gia đinh đang đứng ngơ ngác đằng sau.

Hơn mười gã gia đinh vạm vỡ bừng tỉnh, cầm gậy gỗ lớn, hung hãn xông lên định bao vây Thương Lục.

Thương Lục mặt không đổi sắc, đôi mắt lạnh lùng nhìn đám người đang lao đến, nàng khẽ giậm nhẹ chân trái xuống đất.

Ầm!

Một trận đồ Bát Quái cổ kính hiện rõ mồn một dưới sân viện, linh khí màu xanh nhạt lan tỏa mạnh mẽ theo các đường kinh mạch của trận pháp.

Luồng kình phong cuồn cuộn từ tâm trận đồ bộc phát ra xung quanh, hất văng toàn bộ đám gia đinh lùi lại phía sau vài trượng.

Bách tính và hạ nhân đứng ngoài chỉ nghe tiếng rầm rầm, đám gia đinh đã ngã nhào ra đất, đau đớn rên rỉ, không một ai có thể tiến thêm một bước vào ranh giới trận đồ.

Hạ nhân chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng đầy kinh hãi, da đầu tê dại.

"Nàng ta... nàng ta rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mạnh quá!"

Thương Tùng bị luồng kình phong chấn động, mất thăng bằng hoàn toàn, ngã lộn nhào ra phía sau.

Tùm!

Thân hình hắn rơi thẳng xuống hồ nước cạn đầy bùn rêu giữa sân viện, nước b.ắ.n tung tóe, toàn thân ướt sũng từ đầu đến chân, bùn đất bám đầy gương mặt kiêu ngạo thường ngày.

Chiếc roi da vẫn siết c.h.ặ.t lấy hai tay hắn, khiến bộ dạng hắn lúc này nhếch nhác, t.h.ả.m hại vô cùng.

Thương Lục chậm rãi bước từng bước tới, đứng bên mép hồ nước cạn, từ trên cao nhìn xuống gã thiếu gia đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi.

Nàng hạ mắt, giọng nói bình thản, đều đều nhưng mang theo áp lực nghẹt thở:

"Ở đây."

"Luật lệ do ta định đoạt."

"Ngươi muốn đến đây để dạy ta thế nào là gia quy sao?"

"Vậy thì hôm nay, để ta dạy ngươi trước, hai chữ này."

Nàng dằn mạnh từng chữ, khí trường từ người nàng khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại:

"Kính tỷ!"

Nàng bấm tay niệm một câu chú định thân hướng về phía hắn.

Toàn thân Thương Tùng lập tức cứng đờ như khúc gỗ, không thể cử động theo ý muốn, hai gối gã quỵ xuống, quỳ rạp ngay giữa vũng nước tù bẩn thỉu.

Một lực lượng vô hình khổng lồ ép c.h.ặ.t lấy cơ thể gã, buộc gã phải xoay người về phía gian phòng chính, nơi đặt bài vị của cố Đích mẫu.

"Dập đầu!"

Thương Lục lạnh lùng ra lệnh, thanh âm không một chút độ ấm.

Bốp! Bốp! Bốp!

Đầu Thương Tùng bị lực lượng vô hình ấn xuống, đập mạnh xuống nền đất ba lần liên tiếp, âm thanh vang lên chát chúa, gã hoàn toàn không có cách nào phản kháng.

Trán hắn sưng đỏ, đau đớn đến mức nước mắt trào ra. Hắn lần đầu tiên trong đời biết thế nào là sự sợ hãi tột cùng, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

"Mẫu thân... cứu con với..." Hắn gào thét bất lực trong lòng, nhưng không gian xung quanh đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ.

Hàng chục hạ nhân đứng kín ngoài bờ rào viện cũ, chứng kiến cảnh tượng thiếu gia độc nhất của phủ bị ép quỳ dập đầu, không một ai dám ho he hay ho khan nửa lời.

Họ nhìn bài vị của vị Đích mẫu đã khuất mười lăm năm qua được đặt ngay ngắn trong phòng, rồi nhìn sang Thương Lục đang đứng sừng sững như một vị thần.

Sự kính sợ và phục tùng tuyệt đối dâng lên trong lòng mỗi người hầu kẻ hạ.

Thương Lục phất tay áo một cái, thu hồi linh lực, giải trừ toàn bộ thuật pháp khống chế.

Chiếc roi da báo tự động nới lỏng ra, rơi bộc xuống vũng nước bùn bên cạnh.

Thương Tùng được tự do, lập tức ngã sụp xuống vũng nước, thở hổn hển, đầu cúi gằm xuống, không còn dám ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng thêm một giây nào nữa.

Thương Lục lướt ánh mắt sắc lạnh nhìn toàn bộ đám hạ nhân đang đứng c.h.ế.t trân bên ngoài rào, giọng nói của nàng vang lên, không lớn nhưng truyền vào tai từng người vô cùng rõ ràng:

"Viện này, là nơi tôn nghiêm của Đích mẫu."

"Từ nay về sau, kẻ nào còn dám vô lễ, tự ý bước vào nửa bước để quấy nhiễu..."

"Đừng trách ta không nể tình xưa nghĩa cũ."

Không một ai dám mở miệng đáp lời, không gian im phăng phắc.

"Đích nữ thật sự... đã trở về rồi. Thượng thư phủ thay trời đổi đất thật rồi."

Tất cả hạ nhân có mặt đồng loạt cúi đầu thấp xuống, cung kính hành lễ bái kiến Thương Lục theo đúng quy củ của phủ đệ đối với Đích trưởng nữ.

Thương Tùng run rẩy, được đám gia đinh hoảng loạn đỡ dậy, nhếch nhác dắt díu nhau rời khỏi viện cũ trong bộ dạng không thể t.h.ả.m hại hơn.

Thương Lục không thèm truy cứu thêm, nàng xoay người, thong thả bước vào trong phòng chính.

Từ hôm đó trở đi, trong Thượng thư phủ không còn một ai dám gọi nàng là "đạo sĩ lang thang" hay "kẻ điên" nữa.

Thương Lục chính thức xác lập quyền uy tuyệt đối của mình trong nội viện Thượng thư phủ.

Tin tức chấn động này như một cái tát mạnh, nhanh ch.óng bay thẳng về viện của kế mẫu và Thương Dao.

Mẹ con bà ta chắc chắn sẽ không tiếp tục ngồi yên nhìn vị thế của mình bị lung lay.

Chương 4 - Nghịch Mệnh Kim Phượng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia