2.
Sáng hôm sau.
Quán trà đối diện Thượng thư phủ chật kín người.
Tiếng xầm xì bàn tán vang lên không ngớt.
"Nghe nói gì chưa? Hôm qua đại lễ cài trâm của Thương Dao tiểu thư biến thành trò cười rồi."
"Nến đỏ đổi thành nến xanh, trâm ngọc phượng hoàng tự nứt làm đôi, điềm gở, đại gở!"
"Có kẻ nói Thượng thư phủ đắc tội thần linh, cũng có người bảo nữ đạo sĩ bí ẩn kia chính là oan hồn của Đích mẫu hiện về đòi mạng."
Một vị thương nhân khẽ đập tay xuống bàn, hạ thấp giọng:
"Ta thấy không giống oan hồn, gương mặt đó rõ ràng là người sống."
"Nếu là người sống, nàng ta rốt cuộc là ai?"
Thương Lục ngồi lặng lẽ ở góc quán trà.
Nàng nâng chén trà lạt, nhấp một ngụm nhỏ.
Gương mặt dưới vành mũ trùm vẫn bình thản, không gợn sóng.
Nàng không giải thích.
Nàng không phản bác.
Nàng chỉ im lặng lắng nghe từng lời bàn tán của đám đông.
"Mười lăm năm."
"Dư luận chính là con d.a.o đầu tiên."
Nàng đặt chén trà xuống bàn.
Cạch.
Thương Lục đứng dậy, thong thả bước ra khỏi quán trà.
Nàng đi thẳng về phía cổng lớn Thượng thư phủ.
Đám đông trong quán trà lập tức im bặt, vô thức đứng lên, rầm rộ đi theo sau lưng nàng.
Hàng trăm ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy guộc mặc đạo bào.
Cùng lúc đó.
Bên trong Thượng thư phủ, không khí ngột ngạt đến mức đáng sợ.
Thượng thư đại nhân Thương Thế Hải nổi trận lôi đình, thẳng tay hất đổ bình hoa quý giá trong thư phòng.
Xoảng!
"Nói! Đứa con gái điên khùng hôm qua rốt cuộc là ai?"
Mẹ kế run rẩy đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn chưa hết bàng hoàng từ đêm qua:
"Lão gia bớt giận, thiếp thân thực sự không biết!"
"Không biết? Gương mặt nó giống hệt người vợ cả đã khuất của ta, lại còn biết chuyện Phượng cốt!" Thương Thế Hải tức giận đỏ mặt, đập bàn rầm rầm.
Mẹ kế vội vàng tiến lên, cố trấn an gã:
"Lão gia, năm đó chính mắt thiếp thân nhìn thấy đứa trẻ kia bị thuộc hạ xử lý, ném xuống dòng sông lạnh ở bến sông."
"Nước sông chảy xiết như vậy, một đứa trẻ mất m.á.u làm sao sống sót?"
Thương Dao ngồi một bên, sắc mặt trắng bệch, đôi tay siết c.h.ặ.t tà áo thêu.
Nàng ta nghe rõ từng lời của mẹ kế, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc.
"Bến sông? Đứa trẻ bị ném xuống sông?"
"Vậy ta... ta rốt cuộc là ai?"
Lần đầu tiên trong đời, niềm tin về thân phận Đích nữ cao quý và thiên mệnh Phượng cốt của Thương Dao hoàn toàn lung lay.
Đúng lúc đó, một gã gia nhân hớt hải chạy vào, vấp ngã ngay ngưỡng cửa:
"Lão... Lão gia! Không xong rồi!"
Thương Thế Hải quát lớn: "Có chuyện gì?"
"Nữ đạo sĩ hôm qua... nàng ta lại đến rồi! Đang đứng ngay trước đại môn!"
Thượng thư phủ chìm vào tĩnh lặng.
Ngoài phủ, cửa chính đóng c.h.ặ.t, khóa sắt cài kỹ.
Gia nhân bên trong trốn sau khe cửa, run rẩy không ai dám mở.
Thương Lục đứng trước bậc thềm đá, đối diện với cánh cửa gỗ sơn son đóng kín.
Nàng không đập cửa.
Nàng mỉm cười.
Trước sự chứng kiến của hàng trăm người dân đang vây quanh, Thương Lục thong thả giơ bàn tay trái của mình lên cao.
Ánh nắng chiếu vào bàn tay nàng.
Ngón út đã biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo co quắp, sần sùi kéo dài từ cổ tay.
Đám đông phía sau lập tức xôn xao.
"Trời đất, bàn tay nàng ta bị cụt ngón!"
"Vết sẹo này rõ ràng là bị d.a.o c.h.é.m đứt từ nhỏ!"
Thương Lục vẫn giữ nguyên nụ cười bình thản ấy, không một lời giải thích với người xung quanh.
Nàng khẽ động ý niệm, vận chuyển luồng khí tức thuần dương vào đan điền, sử dụng huyền thuật truyền âm nhập mật.
Giọng nói của nàng không lớn, nhưng xuyên thấu qua cánh cửa gỗ dày nặng, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Thượng thư phủ.
"Thương Thế Hải."
"Đứa con gái bị ông chính tay c.h.ặ.t đứt ngón tay, ném xuống bến sông mười lăm năm trước..."
"Hôm nay, đã trở về rồi."
Âm thanh trầm ổn, lạnh lùng như tiếng chuông gọi hồn vang vọng giữa ban ngày.
Toàn bộ kinh thành bỗng chốc c.h.ế.t lặng.
Người dân đứng xem tròn mắt kinh hãi, nhìn nhau không dám thở mạnh.
"Chặt tay con ruột? Ném xuống bến sông?"
"Hóa ra nàng ta mới là Đích nữ thật sự của Thượng thư phủ!"
Bên trong phủ, Thương Thế Hải nghe thấy tiếng truyền âm thì toàn thân run b.ắ.n, m.á.u trong người như đông cứng lại.
Gã loạng choạng lùi lại, ngã ngồi xuống ghế.
Nỗi sợ hãi lớn nhất, bí mật đen tối nhất gã chôn giấu suốt mười lăm năm qua cuối cùng đã bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ.
"Mở cửa... Mau mở cửa!" Thương Thế Hải nghiến răng ra lệnh, giọng run rẩy.
Gã biết, nếu tiếp tục đóng cửa, dư luận bên ngoài sẽ dìm c.h.ế.t cái ghế Thượng thư của gã.
Két——
Cánh cửa lớn nặng nề của Thượng thư phủ chậm rãi mở ra.
Thương Thế Hải bước ra ngoài, cố chống gậy gỗ, lấy lại vẻ mặt đạo mạo của một vị đại thần triều đình.
Gã nhìn Thương Lục bằng ánh mắt sắc lạnh, lớn tiếng quát:
"Kẻ guốc tà đạo phương nào dám đến trước cửa phủ Thượng thư ngậm m.á.u phun người? Ta chỉ có một Đích nữ duy nhất là Thương Dao, ngươi là đồ giả mạo!"
Thương Lục không hề nao núng, nàng cũng không thèm tranh cãi nửa lời với gã.
Nàng chắp hai ngón tay, thong thả từ trong tay áo rút ra một miếng ngọc bội cổ kính.
Miếng ngọc bội bằng thanh ngọc, mặt trước khắc gia huy dòng họ, nhưng ở mặt sau vẫn còn dính những vệt m.á.u khô loang lổ mười lăm năm không tan.
Nàng giơ miếng ngọc lên trước mặt gã.
"Nhìn kỹ chưa?"
Thương Thế Hải nhìn thấy miếng ngọc, đồng t.ử mắt lập tức co rụt lại kịch liệt.
Sắc mặt gã từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra thành tiếng.
Đây chính là miếng ngọc đính ước năm xưa của Đích mẫu, vật bất ly thân của Đích trưởng nữ thật sự.
Vệt m.á.u kia, chính là m.á.u từ ngón tay bị c.h.ặ.t của đứa trẻ năm đó dính vào.
"Không thể giả được." Nội tâm gã gào thét, bàn tay nắm gậy run bần bật.
Thương Lục thản nhiên thu lại ngọc bội, sải bước tiến lên, đường đường chính chính bước qua ngưỡng cửa cao ngất của Thượng thư phủ.
Hộ vệ xung quanh định rút kiếm cản lại, nhưng Thương Lục vừa bước tới, luồng áp lực huyền thuật vô hình quanh người nàng liền bộc phát.
Khí trường mạnh mẽ ép tới khiến Thương Thế Hải vô thức lùi lại một bước, đầu gối gã khẽ khuỵu xuống, suýt chút nữa quỳ rạp tại chỗ.
Đám gia nhân kinh hãi dạt sang hai bên, không một ai dám đưa tay cản đường nàng.
Thương Dao và mẹ kế đứng ở hành lang nhìn ra, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, chỉ biết trân trối nhìn bóng dáng áo đạo bào thong thả đi vào giữa sân phủ.
Thương Lục dừng lại ở trung tâm sân lớn Thượng thư phủ.
Nàng đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên lướt qua những dãy nhà xa hoa, lướt qua bài vị tổ tiên thấp thoáng trong từ đường phía xa.
Cuối cùng, nàng quay đầu nhìn thẳng vào ba người Thương Thế Hải, Thương Dao và mẹ kế.
Nàng khẽ nâng cằm, dõng dạc tuyên bố trước sự chứng kiến của hàng trăm dân chúng ngoài cửa:
"Kể từ hôm nay."
"Ta sẽ lấy lại từng món nợ."
"Từng thứ vốn thuộc về mẫu thân ta, và thuộc về ta."
Giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối, đè ép toàn bộ Thượng thư phủ vào bầu không khí nghẹt thở.
Không một ai dám lên tiếng phản bác.
Thương Lục đứng thẳng giữa sân, tà áo đạo bào tung bay.
Nàng đường đường chính chính trở về nhà của mình.
Cuộc chơi này, mới chỉ là bước đầu tiên.