1.

Đại sảnh Thượng thư phủ.

Đèn hoa rực rỡ.

Tiếng đàn sáo reo vang náo nhiệt.

Hôm nay là đại lễ cài trâm kế vị của Thương Dao.

Khách khứa ra vào tấp nập, toàn là quan viên hiển hách, phu nhân và tiểu thư quyền quý.

Tiếng chúc tụng không ngớt bên tai.

"Chúc mừng Thượng thư đại nhân! Chúc mừng phu nhân!"

"Thương Dao tiểu thư dung nhan tuyệt thế, khí chất hơn người."

"Đúng là Phượng cốt trời sinh, tương lai không thể đong đếm."

Thương Thế Hải đứng ở vị trí chủ trì, cười đầy đạo mạo.

Mẹ kế ngồi bên cạnh, nụ cười không khép lại được.

Bà ta lướt mắt nhìn chiếc trâm phượng hoàng đặt trên khay ngọc, lòng đầy đắc ý.

"Mười lăm năm rồi."

"Bí mật kia sẽ mãi mãi bị chôn vùi."

Thương Thế Hải khẽ vuốt râu, gật đầu đầy thỏa mãn.

Gã yên tâm rằng mọi chuyện quá khứ đã thực sự kết thúc.

Các phu nhân vây quanh Thương Dao, liên tục ca ngợi.

"Đúng là Phượng cốt trời sinh."

"Nhìn khí chất này xem, phủ Thượng thư thật có phúc."

Không một ai nhắc đến vị cố Đích mẫu đã khuất từ lâu.

Cũng không một ai biết, nơi này từng tồn tại một vị Đích nữ khác.

Thương Dao đứng sau rèm che, nghe tiếng ca tụng thì khẽ nâng cằm.

"Từ hôm nay, ta sẽ bước lên đỉnh cao."

Nàng ta tin chắc mình chính là thiên mệnh hoàng hậu tương lai.

"Đại lễ bắt đầu!"

Tiếng xướng ngôn viên vang lên dõng dạc.

Thương Dao từ từ bước ra từ sau rèm lụa.

Dung mạo nàng ta vô cùng rực rỡ, quần áo thêu phượng văn lấp lánh.

Kỳ lạ thay, xung quanh thân hình mảnh mai ấy bỗng gợn lên một tầng khí vận màu vàng nhạt.

Khách khứa phía dưới kinh ngạc, đồng loạt trầm trồ.

"Khí vận hóa hình!"

"Điềm lành hộ thể!"

Thương Thế Hải tiến lên, nâng chiếc trâm phượng hoàng bằng ngọc phỉ thúy.

Gã nhìn Thương Dao đầy tự hào, từ từ đưa chiếc trâm lại gần đỉnh đầu con gái.

"Cài trâm!"

Ngay lúc mũi trâm sắc nhọn sắp chạm vào tóc Thương Dao.

Phựt!

Tiếng dây đàn sáo đồng loạt đứt đoạn, âm nhạc tắt ngấm.

Một luồng gió lạnh buốt từ cửa chính đột ngột ùa vào.

Nhiệt độ trong đại sảnh giảm mạnh xuống điểm đóng băng.

Hàng trăm ngọn nến đỏ thắp quanh sảnh đường bỗng chốc lung lay kịch liệt.

Rồi, trước những đôi mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, ngọn lửa đỏ đồng loạt chuyển sang màu xanh lục ma quái.

Toàn bộ đại sảnh chìm vào tĩnh lặng đến rợn người.

"Chuyện gì thế?"

"Nến đổi màu rồi!"

Một vị khách lớn tuổi lùi lại, sắc mặt tái nhợt lẩm bẩm:

"Phong thủy có biến..."

Thương Dao khựng lại, đôi tay run lên bần bật.

Nàng ta lần đầu tiên cảm thấy một nỗi bất an tột cùng dâng lên trong lòng.

"Sao lại thế này?"

Thương Thế Hải cũng biến sắc, linh cảm có chuyện chẳng lành.

Gã nắm c.h.ặ.t chiếc trâm phượng, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn nến xanh, tim đập thình thịch.

Cộp. Cộp. Cộp.

Giữa khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc, tiếng bước chân thong thả vang lên từ phía cửa chính.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về nơi phát ra âm thanh.

Một bóng người mảnh khảnh, khoác đạo bào cũ kỹ, bạc màu đang chậm rãi bước vào.

Chiếc mũ trùm đầu kéo thấp, che khuất nửa khuôn mặt.

"Kẻ nào gan to bằng trời, dám phá đại lễ?" Hộ vệ trưởng quát lớn.

Bốn gã lính canh vạm vỡ rút đao, lao thẳng về phía bóng người mặc đạo bào.

Nhưng bọn chúng còn chưa kịp chạm vào chéo áo của nàng.

Bùm!

Một luồng khí tức thuần dương mạnh mẽ từ người nàng b.ắ.n ra, đ.á.n.h bật cả bốn gã văng ngược ra sau.

Bọn chúng đập mạnh vào cột rường, ngã quỵ xuống đất, không cách nào đứng dậy.

Khách khứa kinh hãi dạt ra hai bên, không một ai dám tiến lên nữa.

Người mặc đạo bào đứng lại giữa sảnh đường, thong thả đưa bàn tay lên kéo chiếc mũ trùm đầu xuống.

Gương mặt lộ ra rõ ràng dưới ánh nến xanh lục.

Đại sảnh lập tức nổ tung những tiếng xì xầm kinh hoàng.

"Giống quá!"

"Gương mặt này... chẳng phải là cố Đích mẫu sao?"

Mẹ kế nhìn thấy gương mặt ấy, lập tức mất bình tĩnh.

Bà ta loạng choạng lùi lại, làm rơi chén trà trên tay xuống đất vỡ tan tành.

Xoảng!

"Không thể nào... Người c.h.ế.t làm sao trở về được?"

Thương Dao biến sắc, tức giận chỉ tay quát lớn:

"Đuổi kẻ điên này ra ngoài! Mau lên!"

Nhưng lính canh và gia nhân xung quanh đều c.h.ế.t trân, không một ai dám động đậy.

Thương Lục đứng đó, thần sắc bình tĩnh đến đáng sợ.

Nàng không hề tức giận trước lời nh.ụ.c m.ạ của Thương Dao, ánh mắt trong vắt nhìn thẳng vào nàng ta.

Trong mắt Thương Lục, đây chỉ là màn mở đầu của nhân quả.

"Mười lăm năm."

"Đủ rồi."

Nàng khẽ bật cười, giọng nói không lớn nhưng truyền vào tai mỗi người vô cùng rõ ràng.

Thương Lục dùng huyền thuật nhìn xuyên qua lớp hào quang vàng nhạt bao quanh Thương Dao.

Nơi n.g.ự.c Thương Dao, có vô số sợi tơ đen dơ bẩn đang trói buộc một khối khí vận vốn không thuộc về nàng ta.

Thương Lục giơ tay, ngón tay trỏ chỉ thẳng vào n.g.ự.c Thương Dao, thanh âm đanh thép vang dội:

"Hào quang Phượng cốt trên người ngươi thực chất là nhờ cấm thuật tước đoạt khí vận từ kẻ khác. Vật không phải của ngươi, có cố giữ cũng bốc mùi hôi thối!"

Lời vừa dứt, cả đại sảnh c.h.ế.t lặng.

Khách khứa trố mắt nhìn nhau, xôn xao bàn tán.

"Đoạt vận?"

"Thượng thư phủ dám dùng cấm thuật tà môn?"

Thương Dao hoảng loạn tột độ, l.ồ.ng n.g.ự.c đột ngột đau nhói như bị lửa thiêu.

Nàng ta luống cuống hét lên: "Ngươi vu khống! Ta là thiên mệnh hoàng hậu!"

Thương Thế Hải mặt xám như tro tàn, muốn ngăn cản nhưng áp lực từ khí trường của Thương Lục quá mạnh khiến gã không thể bước lên.

Gã cảm thấy mười lăm năm che giấu bí mật sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.

Rắc!

Một tiếng động giòn giã đột ngột vang lên giữa sảnh.

Chiếc trâm phượng hoàng bằng ngọc trên tay Thương Thế Hải bỗng nhiên nứt làm đôi.

Hai nửa ngọc rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Cùng lúc đó, luồng khí vận vàng nhạt quanh người Thương Dao lập tức tiêu tán sạch sẽ.

"Mặt của ta! Ôi mặt của ta!" Thương Dao bỗng hét lên một tiếng kinh hãi, vội vã ôm lấy mặt.

Bên má phải vốn dĩ mịn màng của nàng ta, một vệt đen sạm, xù xì như da người c.h.ế.t từ từ hiện lên rõ mồn một.

Cấm thuật bị phản phệ, gương mặt bắt đầu biến dạng.

Khách khứa xung quanh kinh hãi lùi xa, nhìn Thương Dao như nhìn thấy dịch bệnh.

"Vệt đen đó là gì thế?"

"Thật là đáng sợ!"

"Xem ra lời cô gái kia nói là thật rồi!"

Thượng thư phủ hoàn toàn chìm trong sự hỗn loạn và kinh hoàng.

Thương Lục đứng chắp tay sau lưng, thản nhiên nhìn đống đổ nát trước mắt, nội tâm không một gợn sóng.

Nàng biết, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.

Thương Lục nhìn thẳng vào mắt Thương Thế Hải đang đứng c.h.ế.t trân, rồi thong thả quay người bước đi.

"Ngày mai."

"Ta sẽ trở lại."

Giọng nói của nàng vang vọng khắp sảnh đường, để lại một sự áp đảo tuyệt đối.

Bóng dáng mảnh khảnh của nàng ung dung bước qua cửa chính, tà áo đạo bào khẽ lay động dưới ánh trăng.

Không một ai, kể cả các hộ vệ hay chính Thương Thế Hải, có đủ can đảm đứng ra cản đường nàng.

Đại lễ cài trâm hoàn toàn tan vỡ, thể diện của Thượng thư phủ mất sạch trong một ngày.

Toàn bộ phủ đệ chìm trong sự hoang mang, u ám dưới ánh nến xanh lục lập lòe.

Chương 1 - Nghịch Mệnh Kim Phượng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia