6.
Từ đường Thượng thư phủ.
Không khí vô cùng nặng nề, áp lực bao trùm.
Lễ đính hôn với Đông Cung thất bại t.h.ả.m hại, thể diện của họ Thương mất sạch.
Thương Thế Hải ngồi ở vị trí gia chủ, sắc mặt đen sì như đ.í.t nồi.
Gã nhìn Thương Lục đang đứng giữa từ đường, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn.
"Mọi chuyện đều do nghiệt chướng ngươi gây ra!"
"Triều đình chưa lập án điều tra, hôm nay ta phải thanh lý môn hộ trước!"
Gã triệu tập đầy đủ các vị trưởng bối, trưởng lão có uy tín trong gia tộc họ Thương đến.
Hai gã gia đinh vạm vỡ tiến lên, cung kính dâng roi gia pháp lên trước mặt gã.
Chiếc roi da trâu dày dặn, loang lổ những vết dấu cũ kỹ.
Thương Thế Hải đứng dậy, cầm lấy roi da, lớn tiếng quát:
"Thương Lục! Ngươi phá hoại hôn sự hoàng gia, bôi nhọ thanh danh tổ tiên!"
"Quỳ xuống nhận tội ngay!"
Các trưởng lão vuốt râu, vẻ mặt lạnh lùng nhìn nàng, không một ai có ý định ngăn cản.
Họ muốn triệt tiêu mối họa này trước khi sự việc lan rộng.
Thương Lục đứng thẳng lưng, tà áo trắng ngà thêu chỉ vàng khẽ rủ xuống.
Nàng nhìn chiếc roi da báo, đôi mắt không chút gợn sóng, bàn tay chắp sau lưng.
Nàng không quỳ.
"Dựa vào cái gì?"
Thương Dao ngồi ở một góc, khăn lụa đẫm nước mắt, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Nàng ta chỉ tay vào Thương Lục, giọng nói run rẩy đầy căm hận:
"Phụ thân! Các vị trưởng lão! Con mới là Đích nữ thật sự, con mới là người bị hại!"
"Ả đạo sĩ hoang dã từ nơi xó xỉnh này bò về, dùng yêu thuật hại con mất đi vị thế Thái t.ử phi!"
"Ả không xứng đáng được bước chân vào từ đường họ Thương, không xứng mang họ Thương!"
Mẹ kế đứng bên cạnh hùa theo, sắc mặt vặn vẹo, lớn tiếng phụ họa:
"Phải đó! Đứa con hoang vô giáo d.ụ.c này chỉ mang lại tai ương cho gia tộc!"
"Xin các vị trưởng lão ngay lập tức khai trừ ả ra khỏi gia phả, trục xuất khỏi kinh kỳ!"
Các trưởng bối họ Thương nghe vậy liền gật đầu, đồng loạt tạo áp lực lên Thương Lục.
Tất cả ánh mắt sắc lẹm, tràn đầy ác ý đều đổ dồn về phía nàng.
Thương Lục đứng yên tại chỗ, thần sắc bình tĩnh đến đáng sợ, dường như không nghe thấy những lời nh.ụ.c m.ạ kia.
Nàng thong thả đưa bàn tay trái cụt ngón lên, năm ngón tay khẽ bấm chuyển nhanh nhẹn.
Nàng đang bấm quẻ tính toán giờ lành.
Vài nhịp thở trôi qua.
Khóe môi Thương Lục khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, ánh mắt trong vắt.
"Giờ lành đã đến."
Nàng thản nhiên buông tay xuống.
"Quý nhân của ta..."
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang đắc ý của Thương Dao, dằn từng chữ:
"Tới rồi."
Thương Dao khựng lại, các trưởng lão liền nhướng mày khinh bỉ.
"Đến nước này còn cố giả thần giả quỷ sao?"
Thương Lục cười khẽ, giọng nói trong trẻo vang vọng từ đường:
"Kẻ phải quỳ..."
"Hôm nay không phải là ta."
Đoàng——
Tiếng chiêng lệnh hoàng gia đột ngột vang lên ch.ói tai từ phía đại môn phủ Thượng thư.
Tiếng loa báo hiệu dõng dạc, uy nghiêm nối đuôi nhau truyền thẳng vào tận nội viện:
"Trưởng Công chúa giá lâm——!"
"Trưởng Công chúa giá lâm——!"
Cả từ đường Thượng thư phủ lập tức rơi vào một trận hỗn loạn kinh hoàng.
Chiếc kiệu vàng tám người khiêng lộng lẫy dừng lại ngay trước sân chính, cờ xí phủ Công chúa tung bay phần phật trong gió.
Đội ngũ cấm vệ quân cầm kích sắc bén, đứng dàn hàng hai bên, khí thế áp đảo hoàn toàn.
Thương Thế Hải giật mình đ.á.n.h thót, chiếc roi gia pháp trên tay suýt chút nữa rơi rụng xuống đất.
Gã không kịp suy nghĩ vì sao vị quý nhân quyền lực nhất hậu cung này lại đột ngột ghé thăm.
"Nhanh! Mau ra nghênh giá!"
Thương Thế Hải luống cuống dẫn theo mẹ kế, Thương Dao và toàn bộ các trưởng bối trong tộc chạy trối c.h.ế.t ra sân chính.
Họ lập tức quỳ rạp xuống nền gạch đá lạnh lẽo, đầu cúi sát đất theo đúng lễ nghi triều đình.
"Thần Thương Thế Hải, bái kiến Trưởng Công chúa đại nhân! Công chúa vạn an!"
Cả sân phủ Thượng thư chật ních người quỳ lạy, không một ai dám ngẩng đầu.
Chỉ duy nhất một mình Thương Lục vẫn đứng sừng sững giữa sân, tà y phục trắng ngà bất động.
Nàng đứng thẳng, mắt nhìn về phía kiệu vàng.
Thương Dao quỳ đằng sau, liếc mắt nhìn thấy thì lòng đầy kinh hãi lẫn oán hận:
"Ả điên này muốn chịu tội diệt môn sao? Dám không quỳ trước Công chúa!"
Rèm kiệu vàng được vén lên.
Trưởng Công chúa uy nghiêm bước xuống, khí thế lộng lẫy đè ép toàn trường.
Bà hoàn toàn ngó lơ Thương Thế Hải đang quỳ gối dưới chân, cũng không thèm liếc mắt nhìn các vị trưởng lão họ Thương lấy một cái.
Đôi giày thêu phụng bước qua người gã, đi thẳng tới trước mặt Thương Lục.
Trưởng Công chúa vươn đôi bàn tay quý phái ra, dịu dàng đỡ hai tay Thương Lục đứng thẳng dậy.
Bà nhìn gương mặt giống cố Đích mẫu của nàng, ánh mắt tràn đầy sự xúc động, nhẹ giọng hỏi:
"Đứa trẻ kia, còn nhớ bổn cung không?"
Thương Lục khẽ cúi đầu, thần sắc cung kính nhưng không kiêu ngạo: "Thương Lục thỉnh an Công chúa."
Mười năm trước, trong chuyến tế đàn cầu mưa cho quốc gia tại đỉnh núi phía Bắc.
Thương Lục khi ấy chỉ là một đứa trẻ vô danh mặc đạo bào, đã dùng thuật phong thủy chỉ ra một vị trí long mạch bị lỗi, giúp xe ngựa của Trưởng Công chúa tránh khỏi một trận lở đất c.h.ế.t người trong nháy mắt.
Năm đó nàng cứu mạng bà rồi lặng lẽ rời đi, không để lại danh tính, không cầu vinh hoa phú quý.
Nhưng Trưởng Công chúa vẫn luôn ghi nhớ ơn nghĩa sâu nặng ấy suốt mười năm qua, sai người tìm kiếm khắp nơi.
Nay nhìn thấy ống tre Tiên Hoàng xuất hiện tại lễ đính hôn, bà lập tức nhận ra nàng.
Bà đến đây không vì thiên vị, mà vì trả món nợ ân tình cứu mạng năm xưa.
Thương Thế Hải quỳ bên cạnh nghe thấy lời đối thoại, đầu óc như có tiếng sấm nổ vang, toàn thân lạnh toát.
Gã nhận ra, chỗ dựa lớn nhất của Thương Lục đã xuất hiện.
"Xong rồi." Nội tâm gã dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Trưởng Công chúa xoay người lại, đứng chắn trước mặt Thương Lục, ánh mắt sắc lẹm lướt qua toàn bộ người của Thượng thư phủ.
Bà cất giọng uy nghiêm, thanh âm vang vọng khắp phủ đệ:
"Thương Lục là ân nhân cứu mạng của bổn cung, thiên chất thông minh, phẩm hạnh cao quý."
"Hôm nay, trước sự chứng kiến của toàn triều đình, bổn cung chính thức nhận Thương Lục làm nghĩa nữ duy nhất của phủ Công chúa!"
Cả Thượng thư phủ chấn động, mẹ kế và Thương Dao nghe xong thì c.h.ế.t lặng, mặt mày xám ngoét như người c.h.ế.t.
Trưởng Công chúa không dừng lại, tiếp tục dõng dạc tuyên bố tuyên cáo hoàng gia:
"Thay mặt Hoàng gia sắc phong nghĩa nữ Thương Lục làm Quận chúa thanh danh, ban phủ đệ riêng tại trung tâm kinh thành, ban xe ngựa nghi trượng bốn ngựa khiêng, ban hai mươi cấm vệ quân bảo vệ ngày đêm!"
"Quận chúa có thân phận cao quý, từ nay về sau được miễn quỳ trước tất cả quan viên từ Tam phẩm trở xuống!"
Bà lạnh lùng nhìn thẳng vào Thương Thế Hải đang run rẩy dưới đất:
"Nếu sau này có kẻ nào ỷ quyền thế gia tộc, dám dùng thứ gọi là gia pháp để ức h.i.ế.p, nh.ụ.c m.ạ nàng..."
"Đồng nghĩa với việc công khai x.úc p.hạ.m phủ Trưởng Công chúa, hoàng luật sẽ trừng trị nghiêm minh!"
Sắc phong Quận chúa, ban phủ riêng, miễn quỳ lạy.
Địa vị của Thương Lục trong nháy mắt vọt lên đỉnh cao, vượt xa quyền quản thúc của cái gọi là Thượng thư phủ.
Thương Thế Hải quỳ sụp dưới đất, mồ hôi hột tuôn ra như tắm, đầu dập sát đất không dám ngẩng lên, lòng đầy kính sợ và nhục nhã.
Thương Lục đứng bên cạnh Trưởng Công chúa, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống gã cha ruột đang run rẩy dưới chân mình.
Khóe môi nàng khẽ cong lên một vệt nụ cười lạnh nhạt, giọng nói bình tĩnh đều đều:
"Thượng thư đại nhân."
Nàng dừng lại một chút, thanh âm trong trẻo vang lên giữa khoảng sân im phăng phắc:
"Bây giờ..."
"Ta còn phải chịu thứ gia pháp kia của ông nữa không?"
Cả sân phủ Thượng thư hoàn toàn yên tĩnh đến đáng sợ, không một ai dám mở miệng đáp lời.
Thương Thế Hải c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhục nhã tột cùng nhưng chỉ có thể thấp giọng run rẩy đáp: "Thần... không dám."
Từ hôm nay, không còn ai trong gia tộc này có đủ tư cách và quyền lực để ép buộc, định đoạt số phận của nàng nữa.
Thương Lục khẽ mỉm cười, thong thả theo sau nghi trượng của Trưởng Công chúa bước ra khỏi phủ Thượng thư.
Toàn bộ người trong phủ chỉ biết kính sợ nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần sau cánh cổng lớn.