8

Da dẻ trên người bà ấy mất đi sức sống, thân hình xẹp xuống nhanh ch.óng như một quả bóng xì hơi.

Nhãn cầu cũng không giữ được, lăn lóc sang một bên.

Trên mặt chỉ còn lại hai hốc mắt đen ngòm.

"Tại sao lại đụng vào lá bùa? Chúng ta sẽ c.h.ế.t hết!"

Bà ấy dường như không ý thức được những thay đổi trên cơ thể mình, gằn giọng chất vấn tôi: "Mày muốn c.h.ế.t à?"

"Mày muốn c.h.ế.t à? Mày muốn c.h.ế.t à? Mày muốn c.h.ế.t à?"

Da đầu tôi tê rần trong tích tắc.

Đẳng sau, không biết từ lúc nào động tĩnh ngoài cửa đã dừng lại.

"Tại sao con không nghe lời?"

Bà quản lý cất giọng sắc lẹm, kéo dài lê thê: "Hiểu Nguyệt, mẹ làm thế là vì tốt cho con, sao con không chịu nghe lời?"

Bà ấy đứng cách đó ba mét, do tác động của lá bùa nên không thể giữ nổi hình dạng ban đầu.

Từng mảng da lớn thối rữa bong tróc, trên cổ hằn lên một vết siết sâu đến tận xương.

Gần như đầu và thân sắp lìa ra.

Chân tôi mềm nhũn đứng dưới lá bùa, trơ mắt nhìn bà quản lý từng bước tiến lại gần.

Cuối cùng bà ấy đứng cách tôi chỉ một bước chân.

Bà ấy định đưa tay chộp lấy tôi nhưng vừa chạm vào ánh sáng thì bị bỏng rát đến mức phải rụt lại.

Năm ngón tay chỉ còn trơ lại xương trắng.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện sáng nay mình đã chạm vào tay bà ấy mà tôi muốn sụp đổ.

Ánh đèn trong căn phòng nhỏ chập chờn theo tiếng gào thét giận dữ của bà ấy mà phát ra tiếng xèo xèo của dòng điện.

Một tay tôi lần mò chốt cửa, tay kia cẩn thận chạm vào lá bùa.

"Hiểu Nguyệt, đừng đi, ở lại với mẹ đi mà..."

Bà quản lý ký túc xá gầm lên: "Ở lại với mẹ đi!"

Bóng đèn lập tức vỡ tan.

Tôi nhanh ch.óng gỡ lá bùa xuống, quay đầu mở cửa rồi chạy bán sống bán c.h.ế.t.

9

Không chỉ riêng tòa ký túc xá mà cả khuôn viên trường học đều bị bao trùm trong bóng tối.

Không một bóng người.

Tôi thề là lúc thi chạy 800 mét hồi phổ thông, tôi cũng chẳng chạy nhanh đến thế này.

Gió rít bên tai, tôi không thể phân biệt được trong đó có lẫn tiếng khóc than của quỷ dữ hay không.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trái tim tôi đập loạn nhịp như muốn nhảy ra ngoài.

Tôi chạy đến hoa mắt ch.óng mặt, vậy mà vẫn còn cách cổng trường ít nhất một nửa quãng đường.

Thực sự không chịu nổi nữa, tôi nghiến răng đổi hướng, dốc toàn lực lao về phía thư viện gần đó.

Hiện tại xem ra, ma quỷ thường giữ lại hình dáng lúc còn sống.

Không biết tại sao, chúng chỉ có thể tấn công vật lý, không thể xuyên tường hay đi xuyên cửa, cũng không thể xuất hiện tùy ý ở bất cứ đâu.

Đối với tôi mà nói đó là một tin tốt.

Tìm một phòng sách trốn tạm, có lá bùa bảo vệ, ráng sống sót đến hừng đông chắc cũng không khó lắm.

Người xưa nói thế nào ấy nhỉ?

Trong sách có giai nhân như ngọc, trong sách có cả phú quý vinh hoa.

Nam mô a di đà phật, Khổng phu t.ử phù hộ cho con.

Trước cửa thư viện, có một bóng người đang đứng sừng sững, không nhúc nhích.

Là Lư Hiểu Nguyệt.

Vết m.á.u trên trán cô ấy đã khô từ lâu, nhìn qua cũng đầy đủ mắt mũi, trông ra dáng con người nhưng tôi vẫn sợ đến mức phanh gấp, vội vàng giơ lá bùa dán lên n.g.ự.c.

"Cửu thiên ứng cái gì lôi... A di đà phật, a di đà phật."

Tôi lẩm bẩm trong miệng.

Lư Hiểu Nguyệt nhếch mép cười: "Song Song, cậu chạy nhanh thật đấy, làm mình tìm mãi mới thấy."

10

"Mẹ mình ra cổng trường chặn cậu rồi nhưng mình đoán cậu sẽ không đi hướng đó. May mà cậu vẫn còn thông minh."

Lư Hiểu Nguyệt tiến lại gần thêm mấy bước, tôi nghiêm giọng quát: "Dừng lại!"

Cô ấy lập tức dừng chân tại chỗ.

"Song Song, mình không nên lừa cậu. Mình thực sự coi cậu là bạn tốt."

Tôi nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Hóa ra cô bạn cùng phòng mà tôi trò chuyện suốt cả mùa hè lại là một con ma chính hiệu.

"Mình không muốn làm hại cậu nhưng mẹ cứ nhất quyết đòi tìm cậu làm thế thân, mình chỉ đành diễn kịch phối hợp với bà ấy thôi. Nhưng mình thực sự muốn cứu cậu, muốn đưa cậu rời khỏi đây."

Cô ấy xòe lòng bàn tay ra, bên trong lặng lẽ nằm một miếng ngọc.

"Đây là Quỷ Ngọc, cậu đeo nó vào thì có thể che giấu hơi thở người sống, mẹ mình sẽ không tìm thấy cậu nữa. Lá bùa kia đã quá cũ rồi, không trụ được lâu đâu."

Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy, quả nhiên lá bùa trong tay mình không còn tỏa ánh sáng rực rỡ như lúc đầu nữa nhưng trên bề mặt lá bùa vẫn còn chút ánh vàng lờ mờ chuyển động.

Cô ấy kiên quyết bắt tôi phải cầm lấy miếng Quỷ Ngọc.

Cô ấy thấy tôi không chịu thì cúi xuống đặt miếng ngọc lên mặt đất.

"Song Song, tin mình đi. Thời gian không còn nhiều nữa đâu, cầm lấy Quỷ Ngọc và lá bùa rồi trốn đi. Đừng đi về phía hồ, đừng vào thư viện, cứ cố cầm cự đến sáng là mọi chuyện sẽ kết thúc thôi."

Cô ấy vẫn luôn nhỏ nhẹ, ánh mắt dịu dàng.

Cứ như thể cô ấy lại trở về là Lư Hiểu Nguyệt, cô bạn cùng phòng thường cùng tôi tán gẫu suốt đêm và háo hức chờ ngày nhập học.

Thế nhưng dưới ánh trăng, cô ấy hoàn toàn không có bóng.

Chương 3 - Nghịch Thiên Cải Mệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia