Từ xa, bóng dáng của bà quản lý ký túc xá dần hiện ra.
Tôi đối mặt với Lư Hiểu Nguyệt, lùi lại hai bước.
Sắc mặt cô ấy thay đổi: "Mẹ mình đến rồi, Song Song, chạy mau! Nhớ lấy, đừng đi về phía hồ, đừng vào thư viện."
Tôi chợt nhận ra từ đầu đến cuối cô ấy vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với cửa thư viện.
Dường như nơi đó khiến cô ấy kiêng dè.
Khu vực quanh đây toàn là đất trống, chẳng có nơi nào tiện để ẩn nấp hơn thư viện cả.
Tôi nắm c.h.ặ.t lá bùa trong tay, chẳng thèm nhìn miếng Quỷ Ngọc dưới đất mà quay người lao vào thư viện.
11
Bên trong thư viện tối om một màu.
Tôi khóa trái cửa lại.
Tôi nhìn qua khe cửa, thấy Lư Hiểu Nguyệt nhanh ch.óng nhặt miếng Quỷ Ngọc lên, lặng lẽ giấu vào lòng bàn tay.
Cô ấy đang thì thầm điều gì đó với bà quản lý vừa đuổi tới.
Bà quản lý đã khôi phục hình người nhưng vẻ mặt vô cùng oán độc, quỷ khí ngút trời.
Hai người họ cùng liếc nhìn cửa thư viện một cái rồi quay người bỏ đi.
Xem ra họ rất kiêng dè nơi này, đến bước chân vào cũng chẳng dám mà tôi lại mơ hồ nhìn thấy vẻ lo lắng trong ánh mắt cuối cùng của Lư Hiểu Nguyệt.
Trời ạ, cứu lấy cái bộ não lụy bạn của tôi với.
Tỉnh lại đi, cô ấy là ma đấy.
Tôi lần mò đi bật đèn phòng đọc rồi lại nghĩ: Biết đâu cô ấy thực lòng muốn nhắc nhở mình thì sao?
Dù sao thì cô ấy cũng chưa kịp nói cho mình biết tại sao không được vào thư viện.
Chẳng lẽ vì trong này còn có con quỷ lợi hại hơn cả cô ấy?
Biết vậy đã mang miếng Quỷ Ngọc theo rồi.
Cái công tắc đèn thư viện này ở đâu thế không biết? Tìm mãi chẳng thấy.
Tôi càng nghĩ càng thấy bất an, bất giác thở dài một tiếng: "Haizz."
Trong đại sảnh vắng lặng, một tiếng thở dài tương tự cũng vang lên đáp lại: "Haizz."
Cả người tôi run b.ắ.n lên.
Tôi tìm thấy công tắc rồi.
Nhưng bên trên công tắc còn có một bàn tay đang đặt lên đó.
12
Công tắc được bật lên.
Trong thư viện, ánh đèn vụt sáng trưng.
Tôi phản ứng cực nhanh, giơ tấm bùa lên cao quá đầu.
Thư viện yên tĩnh đến lạ thường.
Phía trước vang lên một tiếng cười khẽ: "Cậu không định coi tôi là ma đấy chứ?"
Tôi lén mở mắt ra.
Một nam sinh đang đứng trước mặt tôi, cậu ta mặc đồng phục của thư viện, mặt mày trắng trẻo, tướng mạo tuấn tú.
Dù khoảng cách đến tấm bùa chưa đầy nửa mét, cậu ta trông vẫn hoàn toàn bình thường.
Trông như người sống vậy.
Tảng đá trong lòng tôi cũng nhẹ nhõm phần nào.
"Cậu là ai?"
"Tôi cũng là sinh viên trường này thôi."
Cậu ta giang hai tay ra vẻ bất lực: "Tôi làm thêm ở thư viện, bình thường 12 giờ 15 phút là đóng cửa về. Nhưng tôi quên thẻ ra vào ở quầy, đành phải quay lại lấy. Tôi vừa mới bật đèn thì chạm mặt cậu."
Tôi lập tức truy hỏi: "Cậu học khoa nào? Tên gì?"
"Khoa Kỹ thuật Điện và Tự động hóa, Phùng Hiên."
Phùng Hiên khóa trên tôi hai năm, hè này vì ôn thi nên chọn ở lại trường làm thêm ở thư viện.
"Cố vấn học tập của cậu là ai?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.
Cậu ta không chút do dự đáp: "Hà Toàn."
Trả lời hoàn toàn chính xác.
Nhưng tôi vẫn chưa yên tâm, đột ngột tiến tới một bước, dán nhanh tấm bùa lên người cậu ta.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Cậu coi tôi là ma thật đấy à? Chúng ta là sinh viên thế hệ mới, phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa..."
Cậu ta vừa lẩm bẩm vừa gỡ tấm bùa xuống với vẻ bất mãn.
"Ơ? Tấm bùa này hình như tôi từng thấy trong thư viện thì phải."
Trong thư viện cũng có sao?
Hèn gì Lư Hiểu Nguyệt và bà quản lý ký túc xá không dám bước chân vào đây một bước.
Tôi mừng rỡ: "Ở đâu? Mau dẫn tôi đến đó."
13
Trên đường đi, tôi kể cho Phùng Hiên nghe những gì đã gặp đêm nay.
Cậu ta lộ vẻ không tin nổi: "Không thể nào? Có phải cậu ngủ không ngon nên ảo giác không? Trên đời này làm gì có ma?"
"Vậy cậu tự về ký túc xá đi, chứ tôi là không bước chân ra khỏi thư viện nửa bước đâu."
Tôi bĩu môi.
Phùng Hiên nói trong phòng lưu trữ sách bỏ hoang treo đầy những lá bùa như vậy.
Nơi đó không mở cửa cho sinh viên nhưng cậu ta từng cầm nhầm chìa khóa nên vào được một lần.
Đáng ngạc nhiên là không bị mắng.
Người quản lý thư viện còn kéo cậu ta vào góc, thì thầm bí mật: "Có thể lấy một lá bùa trong đó mang theo người, nếu gặp người lạ mặt kỳ quái thì hãy trốn vào đây."
Liên tưởng đến chuyện tôi vừa kể, sắc mặt Phùng Hiên nghiêm trọng: "Có ma thật à? Đúng là làm vỡ nát thế giới quan của tôi rồi."
Ai mà chẳng vậy chứ.
Chúng tôi lẳng lặng đi cạnh nhau.
Không biết từ lúc nào, Phùng Hiên dần tụt lại phía sau tôi.
"Nhiếp Song Song."
Cậu ta bỗng cất tiếng gọi tên tôi.
"Hả?"
Tôi đang định ngoảnh lại thì đột nhiên nhớ đến câu chuyện mẹ từng kể.
Con người có ba ngọn đèn dương trên cơ thể.
Một ở đỉnh đầu, hai ở hai bên vai.
Ba ngọn đèn ấy luôn sáng, chỉ lụi tắt khi ốm đau, gặp nạn hoặc bị tà ám.
Mẹ bảo đi đêm kiêng nhất là quay đầu lại, vì dễ làm tắt đèn dương.
Đặc biệt là khi có người gọi tên mình phía sau.
Đó là quỷ đang lừa bạn quay đầu đấy.
Hơn nữa, tôi đã bao giờ nói tên mình cho cậu ta đâu?