14
Tôi cứng đờ người tại chỗ.
Nhưng lá bùa trong tay chẳng có tác dụng gì với cậu ta, tôi nên làm gì đây?
Phùng Hiên nhìn tôi khó hiểu: "Đến nơi rồi, cậu định đi đâu thế? Đợi tôi mở cửa đã."
Đợi hay chạy đây?
Khi tôi đang hoang mang, Phùng Hiên đã đẩy cửa phòng lưu trữ sách ra.
Ánh sáng tràn ngập căn phòng suýt nữa làm tôi mù mắt.
Lá bùa trong tay tôi nóng ấm lên, những tia sáng vốn đã mờ nhạt dần hồi phục và luân chuyển.
Còn Phùng Hiên vẫn bình thản, chẳng thấy đau đớn chút nào.
"Lần trước tôi đến đâu có thế này, mấy lá bùa đều xám xịt cơ."
Cậu ta há hốc mồm kinh ngạc.
Khoảng một phút sau, tất cả lá bùa lại trở về bộ dạng cũ kỹ, bụi bặm.
Trên sàn phòng lưu trữ vẽ đầy những ký hiệu kỳ lạ bằng chu sa, nét vẽ đan xen rối rắm nhưng rất uyển chuyển.
Tôi nhìn xuống lá bùa trong tay.
"Có lẽ đây là một trận pháp khổng lồ, duy trì năng lượng cho những lá bùa này. Tất cả bùa chú đều xuất phát từ đây, còn những lá bùa mang đi dùng lâu ngày thì cần trở về đây để kích hoạt lại."
Vậy nên lá bùa trên tay tôi mới có lúc năng lượng mạnh đến mức khiến bà quản lý ký túc xá lộ nguyên hình.
Có lúc lại yếu ớt, chẳng có tác dụng gì.
"Song Song, tại sao trường chúng ta lại có những thứ này cơ chứ..." Phùng Hiên nghiêm trọng nói.
Tôi ngắt lời cậu ta: "Trước đó, tôi có một câu hỏi tại sao cậu biết tên tôi?"
15
Từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ nói tên mình cho cậu ta biết.
Dù giờ lá bùa đã chứng minh cậu ta là người, tôi vẫn rất tò mò.
Ai ngờ mặt cậu ta đỏ bừng, ấp úng: "Khoa bọn tôi ít nữ, cậu mới chuyển đến nên nhóm của khoa xôn xao hẳn lên. Trước khi nhập học tôi đã thêm số của cậu rồi, cậu... Cậu từng đăng ảnh tự sướng lên vòng bạn bè mà..."
Trước lúc nhập học tôi đúng là đã thêm rất nhiều người, Lư Hiểu Nguyệt cũng là kết bạn lúc đó.
Nghe cũng hợp lý.
Tôi hắng giọng, giả vờ như không có gì: "Thế cậu có từng nghe qua chuyện về ký túc xá 422 và 444 không?"
Cậu ta khóa trên tôi hai năm, rất có khả năng đã từng nghe qua các lời đồn đoán trong trường.
Quả nhiên, cậu ta gật đầu.
"Nghe nói rồi, phòng 422 từng có người c.h.ế.t."
"Thế phòng 444 thì sao?"
Tôi hỏi dồn.
Phùng Hiên lắc đầu: "Phòng 444 á? Dù cái số phòng nghe có vẻ không may mắn lắm nhưng chưa từng nghe xảy ra chuyện gì cả. Trước kia có sinh viên đòi đổi số phòng nhưng nhà trường không quan tâm. Khu nam cũng có phòng 444, chúng tôi thường gọi là T4 chứ không nói 444, nghe xui xẻo lắm."
Hóa ra Lư Hiểu Nguyệt nói đúng.
Mẹ cô ấy lừa tôi vào phòng 422 là để tìm người thế mạng.
Đồ dùng cá nhân đã có đủ, chỉ còn thiếu mỗi việc tôi đặt chân vào 422 thôi.
Nhưng Lư Hiểu Nguyệt đã cứu tôi giữa chừng.
Tôi lộ vẻ mặt phức tạp: "Vậy năm đó ở phòng 422 đã xảy ra chuyện gì? Người... Đều c.h.ế.t như thế nào?"
16
Khi đó Lư Hiểu Nguyệt và mẹ cô ấy cũng chính là bà quản lý ký túc xá đã cãi nhau một trận lớn.
Chỉ vì cô ấy mặc một chiếc váy ngắn trên đầu gối.
"Ăn mặc như lũ làm nghề buôn phấn bán hương ngoài kia vậy, có đứa con gái nào giống mày không hả?"
Bà quản lý lộ rõ vẻ ghê tởm, cười lạnh liên hồi: "Tao nói cho mày biết, tao đã nhận mười vạn tiền sính lễ của Vương Thịnh rồi. Mày tốt nghiệp xong là phải gả cho nó, thằng nhãi kia thì mau mà đá nó đi, đòi nó trả phí chia tay."
"Mày không thể để người ta chơi không, hiểu chưa?"
Lư Hiểu Nguyệt đau đớn tột cùng, sau trận cãi vã đó thì chạy ra khỏi cửa.
Đang là kỳ nghỉ hè nên trường không có mấy người.
Cô ấy hẹn bạn trai ra hồ hóng mát tâm sự nhưng bạn trai thất hứa mà cô ấy lại tình cờ đụng phải một gã khác đang say rượu.
Phùng Hiên thở dài: "Cô ấy quay về phòng tính báo cảnh sát nhưng mẹ cô ấy không cho, bảo rằng chuyện này truyền ra ngoài sẽ làm mất mặt mũi của bà ấy."
Tôi cười nhạt.
Mặt mũi cái gì chứ, chẳng qua là sợ mất số tiền sính lễ đó thôi.
"Hiểu Nguyệt trốn trong phòng 422 lén gọi cảnh sát thì bị mẹ phát hiện, lúc giằng co đầu cô ấy đập vào cạnh bàn rồi mất mạng tại chỗ. Mẹ cô ấy không dám làm to, định xin nghỉ phép lén đưa t.h.i t.h.ể về quê. Cô biết đấy, cái thời đó... Cô ấy c.h.ế.t rồi thì có khi lại bán được giá cao hơn."
Nói đến đây, mắt Phùng Hiên đỏ ngầu.
"Bạn trai cô ấy tới sau đó đã phát hiện ra, cậu ta cho rằng chính vì mình thất hứa nên mới dẫn đến nông nỗi này. Trong lúc kích động, cậu ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t bà ấy rồi ra hồ tự sát."
17
Tôi thấy thắt lòng nhưng tôi vẫn loáng thoáng cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước rồi nói: "Hóa ra cô gái đó t.h.ả.m thật nhưng tôi nghĩ gã đàn ông say rượu kia mới là kẻ đáng c.h.ế.t nhất."
Khóe miệng Phùng Hiên hơi trĩu xuống, lông mày nhướn lên.
Đó là biểu cảm của sự khó chịu và giận dữ.
"Cô ấy có bạn trai báo thù cho rồi, có gì mà t.h.ả.m?"
Tim tôi đập hẫng một nhịp.