21

"Phùng Hiên làm điều ác vô số, đáng lẽ phải tan thành tro bụi từ lâu rồi."

Ngô Gia Kỳ nhíu mày chán ghét nhưng rồi rất nhanh lại giãn ra.

"Mụ quản lý ký túc xá đó hại c.h.ế.t con ruột, không xứng làm cha làm mẹ. Mụ ta vô ý làm c.h.ế.t người nên bị truy cứu trách nhiệm, đáng phải xuống mười tám tầng địa ngục."

"Còn về Lư Hiểu Nguyệt, trước khi bước vào ngôi trường ma này, các cậu đã quen biết nhau do duyên phận. Cô ấy là cơ duyên của cậu, nếu không phải cô ấy giành giật thời gian cho cậu thì cậu khó lòng cầm cự được đến lúc tôi tới."

"Vạn sự đều có nhân quả, chúng ta cùng tiễn cô ấy đoạn đường cuối nhé."

Tôi cụp mắt đồng ý.

Ngô Gia Kỳ khuyên tôi: "Hoàn cảnh lúc sống của cô ấy tuy đáng thương nhưng người và quỷ khác đường. Có lẽ cô ấy sẽ không cam tâm đầu t.h.a.i ngay đâu, lát nữa tiễn cô ấy, nếu cô ấy nảy sinh ý niệm không nên có thì tôi cũng sẽ không nương tay đâu."

"Đều là điều nên làm mà."

Tôi khẽ đáp.

Cô ấy là thiên sư, đương nhiên biết phải làm thế nào.

Cát bụi lại trở về với cát bụi, hãy để mọi chuyện quá khứ chôn vùi tại đây thôi.

22

Có vẻ như đã cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Ngô Gia Kỳ.

Tòa ký túc xá yên ắng lạ thường, chẳng thấy bóng dáng ma quỷ nào.

Cô ấy bấm ngón tay tính toán, cười lạnh liên hồi.

"Lời hay không khuyên được quỷ muốn c.h.ế.t. Biết điều thì tự bước ra, may ra còn có cơ hội đầu thai. Bằng không, tôi sẽ khiến các người hồn phi phách tán tại chỗ, vĩnh viễn không được siêu sinh."

Bọn chúng bị nhốt ở đây, tìm người thế thân cũng chỉ vì muốn có cơ hội làm người một lần nữa.

Nghe thấy lời đe dọa của Ngô Gia Kỳ.

Lư Hiểu Nguyệt chậm rãi bước ra khỏi phòng 422.

Cô ấy mặc váy liền trắng, làn da trắng nõn, ánh mắt bình thản.

Ngô Gia Kỳ tỏ vẻ không vui: "Đứa nhỏ ra rồi, thế còn đứa lớn đâu?"

Lúc này bà quản lý ký túc xá mới sợ sệt xuất hiện sau lưng Lư Hiểu Nguyệt.

Bà ấy vừa lộ diện, Ngô Gia Kỳ lập tức làm phép như làm xiếc, lấy ra một lá bùa.

Lá bùa lơ lửng giữa không trung.

Ngô Gia Kỳ múa tay niệm chú: "Đan Chu khẩu thần, thổ uế trừ phân. Thiệt thần chính luân, thông mệnh dưỡng thần. La thiên xỉ thần, khước tà vệ chân. Hầu thần hổ bí, khí thần dẫn tân. Tâm thần đan nguyên, lệnh ngã thông chân. Tư thần luyện dịch, đạo khí thường tồn. Cấp cấp như luật lệnh!"

Ánh vàng như rồng bay, theo lời chú vừa dứt, lá bùa tự động dán lên trán bà quản lý.

Lịch sử luôn lặp lại một cách đáng kinh ngạc.

Bà quản lý tan chảy nhanh ch.óng trong tiếng hét xé lòng của chính mình.

Ngô Gia Kỳ cười lạnh: "Làm mẹ mà như vậy, cho hồn phi phách tán vẫn là còn rẻ cho bà đấy."

23

Tôi nhìn Lư Hiểu Nguyệt, lòng thắt lại đầy căng thẳng.

Nhưng cô ấy vẫn đứng đó với vẻ mặt bình tĩnh như thể đã sớm lường trước mọi việc.

Bà quản lý ký túc xá tan biến hoàn toàn vào hư không.

Ngô Gia Kỳ lúc này mới nhìn cô ấy, vẻ mặt dịu lại: "Cô cứu Song Song, giúp cậu ấy vượt qua kiếp nạn sinh t.ử nên nhận được phần thưởng."

Ngô Gia Kỳ khẽ chạm tay vào khoảng không, những đốm sáng vàng óng tràn ra, tất cả đều hòa vào hồn thể của Lư Hiểu Nguyệt.

Đó là công đức cực kỳ quý hiếm.

"Một chút lòng thành mà thôi. Âm phủ giờ cũng có quy định, muốn đầu t.h.a.i phải xếp hàng. Tôi không tiện lạm dụng đặc quyền nhưng Hắc Vô Thường là chỗ quen biết cũ, cô có thể tự mình đến âm phủ xếp hàng, tôi sẽ dặn ông ấy chiếu cố cô thêm."

"Quỷ môn quan mở rồi, Song Song, cậu bây giờ là sinh hồn, đứng xa ra một chút kẻo bị vạ lây. Hồn thể mà bị thương thì đến sư phụ tôi cũng khó lòng chữa trị."

Tôi ngoan ngoãn lùi lại hai bước, giọng nghẹn ngào.

"Cảm ơn cậu, Hiểu Nguyệt. Cảm ơn cậu đã cứu mạng tớ. Tớ sẽ mãi mãi nhớ tới cậu, hãy đợi tớ."

"Tớ cũng sẽ luôn đợi cậu."

Lư Hiểu Nguyệt khẽ đáp lại tôi.

Ngô Gia Kỳ sốt ruột cắt ngang: "Được rồi, có phải đôi tình nhân chia tay đâu mà lề mề mãi thế."

Cô ấy bấm quyết, chỉ trong chớp mắt, cánh cổng hùng vĩ sừng sững dựng lên.

Quỷ khí ngút trời, cánh cửa âm giới mở rộng đi kèm với đó là tiếng ma quỷ gào thét rải rác.

Sắc mặt tôi tái nhợt, khẽ nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay.

"Tạm biệt nhé, Hiểu Nguyệt."

Dáng hình Lư Hiểu Nguyệt dần tan biến vào quỷ môn quan, hòa lẫn cùng bóng ma mờ ảo.

Chỉ khác là trên người cô ấy còn mang theo chút công đức lực mà Ngô Gia Kỳ tặng, ánh vàng nhạt nhòa đang tỏa sáng.

Trước khi quỷ môn đóng lại hoàn toàn.

Lư Hiểu Nguyệt nói thật nhanh: "Song Song, từ giờ trở đi, đừng dễ dàng tin tưởng bất cứ ai."

24

Ngô Gia Kỳ liếc nhìn tôi đầy ẩn ý: "Ý cô ta là sao nhỉ?"

"Chắc là khuyên tớ nên cẩn thận hơn thôi."

Lúc này, phía chân trời đã hửng sáng, đằng xa lộ ra những ngọn núi xanh biếc trùng điệp.

Tôi không nhịn được lẩm bẩm: "Đẹp thật, không ngờ tớ lại có thể trụ đến tận lúc trời sáng."

Ngô Gia Kỳ hừ lạnh một tiếng: "Trụ được thì có ích gì chứ?"

Tôi nghĩ mình hiểu ý cô ấy.

Tôi khoác lấy tay cô ấy: "Đúng đúng đúng, đều nhờ bạn cùng phòng tớ đến kịp lúc, quả là người bạn cùng phòng lý tưởng của năm."

Lúc này cô ấy mới nở nụ cười hài lòng.