"Vậy tính ra, bây giờ tôi là ân nhân cứu mạng của cậu rồi đúng không?"
Tôi gật đầu: "Tất nhiên, cậu còn được xem như tái sinh cha mẹ của tớ nữa đấy."
Ngô Gia Kỳ không hề bật cười trước trò đùa của tôi.
Cô ấy nghiêm mặt: "Vậy bây giờ đến lượt cậu giúp tôi. Tôi cần một sợi tóc của cậu."
Tôi hơi ngẩn người: "Tóc sao?"
"Đúng vậy, pháp thuật tối nay khiến tôi tiêu hao quá nhiều, vừa rồi tôi còn chủ động ban tặng cho Lư Hiểu Nguyệt một chút công đức. Cô là người chịu khổ tối nay, tình nguyện nhổ một sợi tóc tặng cho tôi, có thể giúp tôi tích lũy công đức để hồi phục nhanh ch.óng."
Tôi nghe xong thì nhẹ nhàng nhổ một sợi tóc.
"Đơn giản vậy thôi sao?"
Ngô Gia Kỳ nhìn chằm chằm vào hành động của tôi: "Đúng, chỉ đơn giản vậy thôi. Cảm ơn cô, Song Song."
25
Cô ấy nhận lấy sợi tóc của tôi, tay không ngừng bấm quyết, miệng lẩm bẩm chú ngữ.
Cuối cùng, vào khoảnh khắc mặt trời ló dạng thì cô ấy thở phào một hơi, mồ hôi nhễ nhại: "Được nhìn thấy ánh nắng hôm nay thật tốt."
Tôi nhận ra toàn bộ ánh sáng trên người cô ấy đang trào ra khỏi cơ thể, vây quanh xoay chuyển quanh tôi.
Ánh bình minh mới chiếu rọi, bóng núi chập chùng nơi xa ẩn hiện trong màn sương.
Tôi cũng cảm thán theo: "Đúng vậy, thật đẹp."
Ngô Gia Kỳ chủ động nắm lấy đầu ngón tay tôi.
Tay cô ấy lạnh buốt bất thường khiến tôi không nhịn được mà rùng mình một cái.
"Song Song, giờ chúng ta cũng xem như đồng cam cộng khổ, tình như chị em rồi, cô nhận tôi làm chị được không?"
"Không được."
Cô ấy cau mày.
Tôi bĩu môi đáp lại: "Tôi lớn hơn cô, tôi mới phải là chị chứ."
"Được được được, cô là chị."
Ngô Gia Kỳ nở nụ cười ngọt ngào với tôi: "Chị Song Song, nếu cho chị một cơ hội, chị có chọn trở thành em không?"
Tôi lắc đầu: "Sao tôi có thể trở thành cô được?"
"Chỉ là tưởng tượng thôi mà, chúng ta vừa thoát khỏi kiếp nạn, không phải nên tâm sự chút sao? Hơn nữa, trở thành em thì có gì không tốt? Những công đức này đều là của chị, chị có huyền lực thâm hậu, từ nay không còn sợ ma quỷ nhòm ngó nữa."
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi và dưới ánh mắt đầy chờ mong ấy, tôi khẽ gật đầu: "Nếu có cơ hội thì chắc chắn là tốt rồi."
26
Ngô Gia Kỳ lập tức vui sướng tột độ.
"Quả nhiên mạng tôi không tận, vậy mà lại gặp được thể chất thuần âm ở đây."
Mạng... Không tận?
Cô ta đắc ý nói: "Đúng vậy, chị Song Song. Tôi đã c.h.ế.t rồi, người gặp t.a.i n.ạ.n giao thông ở cổng sáng nay chính là tôi. Nực cười thay, tôi là người trong huyền môn mà lại không tính được kiếp nạn của chính mình. May mắn thay, trong cái rủi có cái may, đây là kiếp nạn của tôi nhưng cậu lại là cơ duyên của tôi."
Hóa ra Ngô Gia Kỳ đã c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n giao thông.
Cô ta bất mãn với vận mệnh, oán khí nặng nề nên đã tự để lại đường lui cho mình trước khi tắt thở.
Vốn là muốn vào trường ma để tìm người thế thân nhưng không ngờ tôi lại đúng lúc bước vào cổng trường vào giờ Tý.
Âm dương đảo ngược, sinh hồn lìa khỏi xác.
Hồn phách của tôi đến trường ma, cô ấy bám theo suốt dọc đường, cuối cùng quyết định xuất hiện cứu tôi trong lúc nguy cấp để lừa tôi đồng ý làm kẻ thế thân.
Như vậy, cơ thể của tôi sẽ bị cô ta chiếm đoạt.
Cô ta được làm người trở lại, còn tôi thì thay cô ta xuống địa phủ xếp hàng báo danh.
Đó là lý do cô ta đem toàn bộ công đức trên người truyền hết cho tôi để qua mắt âm sai.
"Công đức tôi tu lại là được, còn sống mới là quan trọng nhất."
Ngô Gia Kỳ hớn hở ra mặt.
Trời đã sáng hẳn, bàn tay lạnh lẽo của cô ta nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
"Cảm ơn cậu, kẻ thế thân của tôi."
27
"Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến mức đó cơ chứ?"
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.
Tôi chuyển trường đến đây, lại vừa vặn là thể chất thuần âm.
Cô ta gặp t.a.i n.ạ.n cách tôi chưa đầy năm mét, làm vỡ chiếc vòng tay của tôi.
Thế là tôi vô tình lạc vào trường ma.
Trong trường ma còn có Lư Hiểu Nguyệt, người mà tôi đã quen từ hồi nghỉ hè.
Theo động tác tay múa may của tôi, quỷ môn lại một lần nữa dựng lên từ mặt đất.
Lư Hiểu Nguyệt khoan t.h.a.i bay ra từ đó, gật đầu mỉm cười với tôi: "Song Song."
Lư Hiểu Nguyệt là một hồn ma tôi tình cờ quen biết.
Cô ấy bảo tôi: "Địa phủ ra quy định mới rồi, người mang công đức có thể thoát khỏi luân hồi nhân thế, trở thành quỷ tu. Lang thang nhân gian, làm việc cho địa phủ, tương đương với có biên chế của địa phủ vậy."
Dù sao địa phủ cũng đã quá tải, việc đầu t.h.a.i đã xếp hàng dài dằng dặc từ lâu.
"Cũng tốt, tôi cũng chẳng muốn đầu thai. Làm người thì có gì thú vị chứ?"
"Tôi cũng chán ngấy bà mẹ của mình rồi. Đợi tôi trở thành quỷ tu, người đầu tiên tôi tiễn chính là cho bà ta hồn bay phách lạc. À, còn cả thằng khốn nạn đã hại c.h.ế.t tôi nữa. Nhưng chúng ta tìm công đức ở đâu đây?"
"Núi không đến với ta thì ta tự đi đến với núi."
Ngô Gia Kỳ chính là nguồn công đức mà tôi đã dày công chọn lựa.
Cô ta quả nhiên huyền lực phi phàm, phúc trạch sâu dày.
Câu 'Cửu Thiên Thiên Tôn' kia suýt chút nữa khiến tôi cũng không duy trì nổi hình dạng hồn phách.
Nhưng giờ đây, tất cả đều thuộc về tôi rồi.
Cô ta dùng công đức làm điều kiện để hoán đổi vận mệnh của chúng tôi, muốn chiếm đoạt cơ thể của tôi nhưng cô ta đâu hay biết…
Tôi nhìn xuống Ngô Gia Kỳ từ trên cao.
"Tôi đã nói rồi, cậu phải gọi tôi là chị mới đúng."
"Dù sao thì tôi cũng c.h.ế.t sớm hơn cậu cả trăm năm cơ mà."
Hết.