Từ Giai: “Có! Có!”
Máy theo dõi nhịp tim bên cạnh phát ra tiếng bíp bíp, hiển thị nhịp tim và huyết áp của người nằm trên giường.
Tay Lương Hoan run rẩy. Ông ta thử hạ d.a.o mấy lần mà vẫn không cắt được.
Lương Hoan: “Xin lỗi, ngồi xe lăn không tiện lắm, tay tôi cũng không còn linh hoạt.”
“Poirot”: “Tôi già rồi, nhiều năm không cầm d.a.o mổ. Tôi cũng…”
Từ Giai: “Các người định để tôi chờ đến bao giờ? Mẹ kiếp, lề mề quá! Đúng là đồ vô dụng! Tôi… tự làm!”
Từ Giai giật lấy d.a.o mổ, l.i.ế.m môi.
Hắn nắm c.h.ặ.t d.a.o mổ, thẳng đơ như con vượn cầm b.út.
Cơ bắp hắn co giật, yếu ớt, căn bản không cầm vững d.a.o.
Hắn không hề do dự, chẳng chút thương xót, cứ thế rạch xuống.
Lương Hoan và “Poirot” liên tục nhắc nhở bên cạnh:
“Ông cắt sâu quá.”
“Cả cơ cũng bị khoét xuống rồi.”
“Cứ cắt thế này sẽ c.h.ế.t người đấy.”
“Mặc xác!” Từ Giai c.h.ử.i rủa.
“Mau cầm m.á.u! Dao điện, kẹp cầm m.á.u, gạc…”
“Cút đi! Da đã cho tôi rồi còn cầm m.á.u cái quái gì? Lắm lời!”
Tiếng bíp bíp của máy theo dõi nhịp tim càng lúc càng nhanh.
Từ Giai quát: “Có thể tắt cái thứ c.h.ế.t tiệt này đi không? Ồn c.h.ế.t được!
“Mau lên! Mau khâu cho tôi! Các người còn chờ gì nữa?”
Cuối cùng, Từ Giai cũng cắt hết những mảng da đã được khoanh tròn.
Lương Hoan dùng đôi tay không còn linh hoạt, cùng ngài Poirot chậm rãi khâu ghép da mới cho Từ Giai.
Từ Giai: “Đau quá! Sao đã gây mê rồi mà vẫn đau thế? Không gây mê toàn thân được à?”
“Mẹ kiếp, tay ông run thế kia thì làm ăn gì? Ông khâu cái quái gì vậy?”
(Quá trình khâu kéo dài lê thê, Bào Hổ ngồi dưới sân khấu xem đến mức ngái ngủ.)
Lương Hoan: “Xong! Chúc mừng ông, được tái sinh!”
Lương Hoan và Poirot giơ lên đôi tay dính đầy m.á.u.
Từ Giai: “Tôi… khỏi rồi? Tôi khỏi rồi?”
Lúc này, “Poirot” vén tấm vải che mặt người nằm trên giường bệnh, rồi nâng phần đầu giường lên.
Từ Giai khinh khỉnh liếc qua. Đôi mắt hắn bỗng run lên. Hắn dụi mắt hết lần này đến lần khác, lau rồi lại lau.
“Mẹ… Mẹ? Mẹ!”
Bào Hổ đập đùi đ.á.n.h “đét” một cái dưới sân khấu:
“Người cậu nói phải đợi ở màn trước chính là bà ta, đúng không? Triệu gì ấy nhỉ? Triệu Hiểu Viện? Phải rồi! Cậu đang đợi bà ta ra tù! Được giảm án à? Sao lại ít hơn hai năm? Là Triệu Hiểu Viện đúng không? Tôi đoán trúng rồi chứ? Trí nhớ tôi tốt không?”
37.
Trên sân khấu, Lương Hoan vừa lau tay vừa chậm rãi nói:
“Thứ tôi tiêm cho bà ta là độc tố thần kinh. Bà ta không thể cử động, nhưng vẫn cảm nhận được đau đớn.”
Từ Giai lắp bắp: “Vậy… lúc nãy tôi cắt, bà ấy… tất cả đều…”
“Bà ta không chỉ cảm nhận rõ từng nhát d.a.o ông cắt xuống, mà còn biết chính ông đang cắt bà ta nữa.”
“Tôi đã nhắc ông, đừng cắt… sâu như thế…”
“Tôi còn nhắc ông, cứ tiếp tục như vậy… bà ta sẽ c.h.ế.t…”
“Mẹ… mẹ…”
Từ Giai c.h.ử.i rủa: “Đồ khốn, thằng què c.h.ế.t tiệt, mày hại tao! Bảo sao sờ vào da lại thấy…”
Lương Hoan nói: “Hơn sáu mươi tuổi rồi, còn ở trong tù, nhưng được chăm sóc cũng khá đấy.”
“Mẹ… con trả lại cho mẹ, trả lại cho mẹ…”
“Mẹ đừng sốt ruột, con sẽ trả lại hết…”
“Mau khâu da cho mẹ tôi! Mẹ kiếp, mau khâu lại cho mẹ tôi!”
Từ Giai bắt đầu dùng d.a.o mổ rạch những đường chỉ vừa khâu, định xé lớp da mới ghép ra.
Nhưng hắn chẳng nhìn rõ, cũng không cầm vững d.a.o.
Hắn chìm vào cơn giận dữ và điên loạn.
Một nhát bên trái, một nhát bên phải.
Từng nhát, từng nhát, lại từng nhát…
“Mẹ đừng vội, mẹ đừng vội…”
“Con trả lại ngay đây…”
“Sắp xong rồi mẹ, con sắp làm xong rồi…”
“Không sao đâu, sẽ ổn ngay thôi, con trả lại hết cho mẹ!”
“Ai đó giúp mẹ tôi cầm m.á.u với! Mau cầm m.á.u cho mẹ tôi!”
“Mẹ… mẹ… con trả lại cho mẹ… trả lại cho mẹ…”
“Sao lại thế này? Sao con làm không được? Sao lại không được?”
Cuối cùng, hắn hoàn toàn suy sụp…
Hắn bắt đầu điên cuồng cắt xẻo chính cơ thể mình, nhưng đôi tay đã không thể kiểm soát được độ sâu nông.
Hắn tự cắt mình đến mức m.á.u thịt be bét.
Từ Giai giơ cao những mảng da thịt vừa cắt khỏi người.
“Mau lên, khâu cho mẹ tôi! Mau khâu lại đi!”
“Còn miếng này nữa! Còn chỗ này! Cả đây nữa… khâu hết lên người mẹ tôi!”
Triệu Hiểu Viện nằm trên giường bệnh, nhìn con trai mình…
Tự tay phân thây chính mình…
Bà ta không thể cử động. Đồng t.ử lúc co lúc giãn.
Bà ta không thể nói, đôi môi co giật, chẳng thốt nổi một chữ.
Bà ta trơ mắt nhìn đứa con trai mà mình yêu thương, nuông chiều đến mức biến thành ma quỷ, người duy nhất bà ta quan tâm trên đời, từng nhát, từng nhát, tự tay phân thây mình.
Từng nhát, từng nhát, tự cắt bản thân thành những mảnh ngày càng nhỏ, ngày càng vụn.
Từ Giai lê cơ thể mỗi lúc một mơ hồ của mình, cố áp từng mảnh thịt trở lại người bà.
Cả hai há hốc miệng, phát ra những tiếng ú ớ.
Cuối cùng, họ cũng tận mắt nhìn thấy địa ngục, địa ngục mà chính họ đã tạo ra không biết bao nhiêu lần.
Giờ đây, họ tự mình sa vào đó, giãy giụa giữa luyện ngục, càng lúc càng chìm sâu.