Ngày thánh chỉ ban hôn gửi tới nhà họ Thẩm, ta đang ngồi xổm ở gian sân bó nẹp chân cho con thỏ.

Thanh nẹp trúc "rắc" một tiếng gãy làm đôi.

Con thỏ đạp ta một cái, ta đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, nửa thanh trúc trên tay "bạch" rơi tọt xuống bãi bùn.

Mẫu thân vén rèm bước ra, phía sau còn có công công truyền chỉ đi cùng. Niềm vui trên mặt bà chẳng thể nào nén lại nổi, thấy ta mình mẩy đầy bùn đất ngồi xổm trước chuồng thỏ liền mắng ta không ra dáng dấp gì.

Ta chẳng nghe rõ bà mắng những gì.

Ý nghĩ đầu tiên nẩy ra trong đầu ta không phải là "Bùi Hanh sắp cưới tỷ tỷ rồi", cũng chẳng phải "ta phải làm sao đây", mà là toi rồi, Bùi Tịch phải làm sao đây?

Nhà họ Thẩm và nhà họ Bùi là thế gia giao hảo, ta quen biết Bùi Tịch tính ra cũng ngót nghét mười lăm năm.

Năm hắn ba tuổi bị ta lấy kẹo hồ lô dụ dỗ gọi tỷ tỷ.

Năm tuổi ta trèo cây ngã xuống hắn không đỡ nổi ta, hai đứa lăn quay thành một nhúm.

Bảy tuổi ta bắt đầu chạy lăng xăng đuổi theo sau lưng ca ca hắn, hắn đứng dưới hành lang nhìn ta, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.

Hắn thích tỷ tỷ ta đến nhường nào, ta là người rõ ràng hơn ai hết.

Hồi nhỏ hắn ba bữa lại chạy sang nhà ta, toàn chui tọt sang bên chỗ tỷ tỷ. Tỷ tỷ ngồi dưới cửa sổ chép sách y, hắn liền ngồi bên cạnh nhìn ngắm, tỷ tỷ phơi t.h.u.ố.c hắn có thể ngoan ngoãn giúp tỷ nhặt t.h.u.ố.c suốt cả một buổi chiều. Ta bảo hắn đi trèo cây với ta, hắn chỉ sa sầm mặt bảo "không ra dáng dấp gì".

Còn về phần ta thích Bùi Hanh, khoảng chừng từ năm mười ba tuổi, ta đã thu thập từng bản chiến báo của hắn. Năm mười sáu tuổi hắn thắng lớn từ Nhạn Môn trở về, ta leo lên mái nhà t.ửu lầu trước hai canh giờ chỉ để nhìn hắn cưỡi ngựa qua con phố dài. 

Bùi Tịch bị ta kéo c.h.ặ.t ống tay áo, lắc đung đưa khiến nước trong chén trà của hắn sóng sánh sánh ra ngoài. Ta phấn khích đến mức suýt nhảy xuống dưới, hắn lại chẳng hề nhìn xuống con phố dài lấy một lần, chỉ cúi đầu, gỡ từng ngón tay của ta ra khỏi gấu áo hắn.

Tỷ tỷ sắp gả cho Bùi Hanh, hắn ước chừng còn khó chịu hơn ta gấp mười lần.

Thánh chỉ vừa đi khỏi, ta đến cơm tối cũng chẳng buồn ăn đã trèo qua tường sau nhà họ Thẩm. Mẫu thân phía sau tức đến giậm chân gào ta quay lại, ta chẳng buồn ngoái đầu. 

Cùng chung số phận chịu thương chịu khó, ta thấy hai chúng ta nhất định có rất nhiều chuyện để an ủi lẫn nhau.

Nửa canh giờ sau, ta ngồi xổm trên bức tường nhà họ Bùi, chân thành hỏi: "Bùi Tịch, hay là hai đứa mình thành thân đi, sống tạm với nhau vậy?"

Hắn vừa luyện kiếm xong, nơi thái dương vẫn còn đọng lớp mồ hôi mỏng, bao tay màu đen bọc lấy cẳng tay rắn rỏi. 

Nghe vậy ngẩng đầu nhìn ta chằm chằm suốt nửa ngày trời rồi bảo: "Không được."

"Tại sao lại không được?" Ta từ trên tường nhảy xuống.

Hắn theo bản năng tiến lên nửa bước, tay cũng đã giơ ra, thấy ta đứng vững vàng rồi lại vờ như không có chuyện gì mà chắp tay ra sau lưng.

Ta phủi phủi bụi trên tay, cảm thấy đề nghị của mình đúng là vẹn cả đôi đường. Tỷ tỷ gả cho ca ca hắn, hắn thích tỷ tỷ, ta thích ca ca hắn, cả hai cùng thất tình, lại biết rõ gốc rễ của nhau, thay vì sau này bị ép gả cho một kẻ không quen biết, thà rằng góp gạo nấu cơm chung có phải hợp lý hơn không.

Bùi Tịch nghe xong, sắc mặt chẳng những không dịu đi mà lại từng chút từng chút sa sầm xuống. Hắn đặt thanh kiếm lên bàn đá, kim loại va vào mặt bàn phát ra một tiếng "căng" giòn tan.

"Thẩm Chiếu."

Hắn hiếm khi gọi cả họ lẫn tên ta, hễ gọi là thực sự nổi giận rồi.

"Hôn nhân không phải là nàng thua một ván cờ, tiện tay bắt đại một kẻ thế vào chỗ trống."

Ta ngẩn người ra.

Hắn đứng trước mặt ta, chân mày nhíu c.h.ặ.t, có lẽ do vừa luyện kiếm nên l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng nhè nhẹ.

"Hôm nay nàng thích ca ca ta, ngày mai vì không gả được cho huynh ấy liền quay đầu hỏi ta có muốn cưới nàng không... Nàng cảm thấy mình đang làm cái gì thế?"

Ta bị hắn nói cho có chút mất mặt, nhỏ giọng bào chữa, ta đâu phải thực sự thích ca ca hắn đến mức không gả cho huynh ấy thì không gả cho ai, cùng lắm... cùng lắm chỉ là ngưỡng mộ thôi mà.

Ánh mắt Bùi Tịch đột nhiên khựng lại một khoảnh khắc, nhưng ta không nhìn rõ. Ngay giây sau hắn rủ mắt xuống, giọng nói trở nên lạnh nhạt: "Thế thì càng không nên... Ít nhất cũng phải có trách nhiệm với bản thân một chút."

Nói xong liền xoay người thu kiếm.

Ta đứng nguyên tại chỗ nhìn tấm lưng hắn, trong lòng bỗng dưng cảm thấy có chút không đành. Nhưng ngẫm lại cũng phải, hắn thích tỷ tỷ như thế, tỷ tỷ lại vừa được ban hôn cho ca ca hắn, ta chạy tới bảo hay là huynh cưới ta đi, hắn không tiếp nhận nổi cũng là chuyện bình thường.

Trước lúc đi ta còn cố ý dặn dò hắn một câu: "Huynh yên tâm, ta sẽ không đem chuyện hôm nay nói cho tỷ tỷ đâu."

1 - Ngoái Đầu Lại, Vẫn Là Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia