Động tác thu kiếm của Bùi Tịch dừng khựng lại, từ từ quay đầu nhìn ta. Khoảnh khắc ấy biểu cảm trên mặt hắn vô cùng phức tạp, như muốn thốt ra lời gì đó, cuối cùng chỉ nghiến c.h.ặ.t răng hàm:
"Thẩm Chiếu."
"Hả?"
"Cút mau."
Lúc đi ta vẫn còn thắc mắc, rõ ràng người thất tình là hắn, sao cuối cùng trông hắn lại như bị ta làm cho tức giận hơn thế nhỉ?
……
Ba ngày sau khi ban hôn, trong cung mở tiệc.
Ta vốn dĩ không muốn đi, nhưng mẫu thân bảo nhà họ Thẩm dạo này đang lúc vẻ vang rực rỡ, không cho phép ta tiếp tục rúc ở phòng t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t nữa, nhét ta vào trong xe ngựa.
Vừa ngồi xuống tiệc chưa được bao lâu liền đụng mặt Liễu Ninh.
Liễu Ninh trước kia cũng thích Bùi Hanh. Hay nói đúng hơn là tiểu thư tầm mười lăm mười sáu tuổi trong kinh thành này phần lớn đều từng thích Bùi Hanh. Có điều người khác thích một cách kín kẽ, còn ta thì thích đến mức ai ai cũng biết.
Thế nên sau khi tỷ tỷ được ban hôn, không ít người nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng sâu xa.
Liễu Ninh càng trực tiếp hơn, bưng chén rượu ngồi xuống bên cạnh ta, trước tiên cười chúc mừng nhà họ Thẩm hỷ sự trùng phùng.
Ta còn chưa nghe ra hỷ sự thứ hai nằm ở đâu, nàng ta liền thong thả bồi thêm một câu: "Nghe nói Thẩm nhị tiểu thư dạo này thường xuyên chạy sang phủ họ Bùi?"
Ta cầm một quả nho trên tay không đáp lời.
Ánh mắt nàng ta lướt qua ta, nụ cười càng thêm đong đầy: "Tỷ tỷ gả cho ca ca, muội muội nếu lại gả cho đệ đệ thì cũng tính là một giai thoại êm đẹp."
Ta nhíu mày lại.
Nàng ta chưa dừng lại: "Thế nhưng nhìn cái đà Thẩm nhị tiểu thư trước kia đuổi theo Bùi đại tướng quân..."
"Ta còn tưởng cô càng muốn học theo Hoàng Nữ Anh hai chị em cùng hầu chung một chồng, chẳng phải là càng thêm thân thiết sao?"
Cả gian tiệc đột nhiên tĩnh lặng như tờ.
Quả nho trong tay ta bị bóp nát bấy, nước quả dính bết nơi đầu ngón tay.
Ta vốn chẳng bận tâm người khác nói gì về mình, nhưng nàng ta lại lôi tỷ tỷ vào cuộc, nụ cười trên mặt ta liền nhạt đi.
Vừa định cất lời thì một chiếc khăn tay màu trắng tinh bỗng nhiên đưa tới trước mặt ta.
Ta ngẩn người một lúc, men theo bàn tay ấy ngẩng đầu lên.
Bùi Tịch không biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào.
Hắn không hề nhìn Liễu Ninh, chỉ cúi đầu, từng chút từng chút lau sạch vết nước nho dính trên đầu ngón tay ta.
Động tác chậm đến kỳ lạ, lau xong liền gấp chiếc khăn tay lại.
"Liễu tiểu thư hiểu nhầm rồi." Giọng hắn rất bình thản.
Liễu Ninh cười một tiếng: "Ta hiểu nhầm chỗ nào chứ?"
Bùi Tịch rốt cuộc cũng ngẩng mắt lên:
"Khương Chiếu sẽ không cùng tỷ tỷ nàng hầu chung một chồng."
Bùi Tịch đứng bên cạnh ta, ống tay áo dường như đã chạm vào tay ta: "Bởi vì ta thương nhớ nàng ấy."
Trong đầu ta vang lên một tiếng "ong". xung quanh lặng ngắt như tờ.
Vẻ mặt hắn bình thản như thể đang nói thời tiết hôm nay không tệ, chỉ có bàn tay thõng xuống bên hông là các khớp xương đang siết c.h.ặ.t lại.
"Ta cầu cưới nàng ấy nhiều năm chưa thành, dạo gần đây mới có được chút cơ hội. Một lát nữa tiệc tan, ta sẽ trở về bẩm báo với cha mẹ, không lâu nữa nhà họ Bùi sẽ tới tận cửa cầu hôn."
Liễu Ninh ngẩn người.
Ta cũng ngẩn người.
Bùi Tịch không nhìn ta. Ánh đèn đêm tiệc chiếu lên nghiêng mặt hắn, phần hàm siết rất c.h.ặ.t.
Khoảnh khắc ấy trong đầu ta chỉ nẩy ra một ý nghĩ kỳ quặc: Bùi Tịch vì giải vây giúp ta mà hy sinh có phải hơi quá lớn rồi không?
Kỳ quặc hơn nữa là... Sáng sớm ngày hôm sau, sính lễ của nhà họ Bùi đã thực sự chở tới nhà ta rồi.
Ta hỏi Bùi Tịch tại sao lại thực sự tới cầu hôn.
Hắn không trả lời thẳng, chỉ bảo lời đã nói ra trước mặt bao người rồi, không thể để cả nhà họ Bùi chịu tiếng thất hứa cùng.
Ta thấy rất có lý, lại thấy có chỗ nào đó sai sai... Nhưng chuyện cưới xin cứ thế mơ mơ hồ hồ được định xuống.
Ta vốn dĩ còn muốn hẹn hắn ước pháp tam chương.
Điều đầu tiên "không can thiệp lẫn nhau" vừa mới viết ra, hắn đã giật tờ giấy đi, gấp làm hai rồi ném tọt vào trong lò hương.
Ngọn lửa lập tức bốc lên, ta ngạc nhiên nhìn hắn.
Bùi Tịch thong thả rửa tay: "Đã thành thân thì sống cho đàng hoàng, đừng có suốt ngày nghĩ tới chuyện hòa ly."
Ta nghĩ hắn chắc là không muốn gây phiền phức cho tỷ tỷ. Dù sao ta và hắn nếu thành thân rồi lại hòa ly thì cả hai nhà đều muối mặt.
Thế nên ta vô cùng hợp tác.
Sau khi thành thân, ta dần dần phát hiện ra cái gã Bùi Tịch này miệng thì nói toàn những điều danh chính ngôn thuận, nhưng làm việc lại càng ngày càng vượt quá giới hạn.
Ta không ăn sáng, hắn sai người bưng cháo vào phòng t.h.u.ố.c.
Ta lén uống rượu mận ướp lạnh, hắn đứng xa nửa gian sân đã nghe ra mùi.
Ban đêm ta trèo tường ra ngoài ngắm hoa đàm, lúc trở về hắn khoác chiếc áo ngoài đứng dưới chân tường.
Ánh trăng rọi lên xương lông mày hắn, hắn ngẩng đầu nhìn ta rất lâu, không một lời trách mắng, cuối cùng chỉ dang hai tay ra: "Xuống đây."
Ta vốn định tự mình nhảy xuống, nhưng gạch tường trơn trượt, vạt váy bị vướng một cái, cả người đ.â.m vào lòng hắn.
Bùi Tịch lùi lại nửa bước, cánh tay theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy eo ta. Chóp mũi ta đụng vào n.g.ự.c hắn, một mùi hương xà phòng và gỗ thông thanh nhẹ xộc vào mũi.
Ta đột nhiên im bặt.
Cho đến khi hắn nhỏ giọng hỏi ta có đau không, ta mới hoảng hốt lùi ra.