Trở về phòng ta trằn trọc nửa đêm không ngủ được.

Ta thấy rất kỳ lạ.

Trước kia Bùi Hanh khải hoàn trở về tim ta cũng đập rất nhanh, nhưng cái nhanh ấy là muốn lao ra đường để nhìn người hùng.

Còn cái nhanh vừa rồi... Như thể nếu ta ở trong lòng Bùi Tịch thêm một lúc nữa thì sẽ xảy ra chuyện gì đó kinh thiên động địa vậy.

Hôm sau ta tự bắt mạch cho mình suốt nửa ngày trời. Không có bệnh. Ta đành quy cho việc đêm qua bị hoảng sợ quá độ.

Cho đến ba ngày sau, ta vì cứu một con mèo mà ngã từ trên cây xuống, Bùi Tịch lại ôm gọn lấy ta.

Lúc lòng bàn tay ta chống lên n.g.ự.c hắn, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại ấn thử một cái. Cứng ngắc. Ta lại ấn thêm một cái nữa.

Bùi Tịch cúi đầu nhìn ta, vành tai từng chút từng chút đỏ lên.

Ta sực nhớ ra ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới đột nhiên phát hiện. Đứa trẻ nhỏ xíu từng đi theo sau lưng ta hồi nhỏ dường như đã thực sự trưởng thành một nam nhân rồi.

……

Ta vẫn nghi ngờ bản thân bị bệnh rồi.

Lúc Bùi Tịch luyện kiếm, ta sẽ đứng sau cửa sổ nhìn thật lâu. Hắn cởi áo ngoài ra, áo trong bị mồ hôi thấm đẫm dán c.h.ặ.t vào sau lưng, xương vai chuyển động từng chút từng chút một. 

Trước kia ta chỉ thấy hắn gầy gò, nay chẳng biết từ lúc nào đã trở nên... vô cùng rắn rỏi.

Lúc hắn cúi đầu bóc cua cho ta, ta lại ngẩn ngơ nhìn ngón tay hắn. Vỏ cua sắc nhọn để lại trên đầu ngón tay hắn một vết trắng mờ, cổ họng ta không hiểu sao lại khô khốc lại.

Ngày tỷ tỷ trở về nhà mẹ đẻ, hắn đứng bên cạnh ta tiễn khách, tỷ tỷ mỉm cười bảo ta "muội phu đối xử với muội rất tốt".

Ta theo bản năng liếc nhìn Bùi Tịch một cái. Hắn đang nghiêng đầu nghe cha ta nói chuyện, đường nét cằm sạch sẽ dứt khoát, nhưng vành tai lại đỏ lên.

Nhịp tim ta bỗng nhiên lệch mất một nhịp.

Ta bắt mạch, không bắt ra bệnh gì.

Lật sách y, không lật ra kết quả.

Ta đi hỏi lão Trương ở phòng t.h.u.ố.c xem có loại bệnh nào mà nhìn thấy ai đó là lòng hoảng loạn, lại còn muốn sờ n.g.ự.c người ta không.

Lão Trương vuốt râu suy nghĩ hồi lâu rồi bảo: "Nhị tiểu thư, ngài thế này có lẽ là do hỏa khí quá phát đấy."

Ta thấy lão chẳng đáng tin chút nào.

Thứ thực sự làm ta nhận ra mọi chuyện hỏng bét rồi là vào nửa đêm ba ngày sau.

Ta đã mơ một giấc mơ.

Trong mơ Bùi Tịch đứng bên thùng tắm cởi dải áo, hơi nước nghi ngút. Trên xương quai xanh của hắn đọng một giọt nước, theo khuôn n.g.ự.c trượt dài xuống dưới. Ta ghé lại gần, giơ tay muốn lau đi.

Tỉnh giấc.

Ta bật dậy đ.á.n.h thót, toàn thân nóng bừng bừng.

Giấy dán cửa sổ ửng màu xanh nhạt, trời vẫn chưa sáng, ta nhìn chằm chằm lên trần mùng, trong đầu chỉ nẩy ra một ý nghĩ:

Toi rồi.

Đây là nổi lòng sắc d.ụ.c rồi!

……

Kết luận này quả thực quá mất mặt.

Thế nên liền mấy ngày sau, bữa sáng ta trốn sang phòng t.h.u.ố.c ăn, bữa tối đợi hắn ăn xong mới chui ra. Ban đêm hắn trở về, ta đã sớm tắt đèn đi ngủ.

Có một lần hắn đẩy cửa bước vào, đứng bên giường rất lâu. Ta nhắm mắt giả vờ ngủ. Có thể cảm nhận được hắn kéo lại góc chăn giúp ta.

Sau khi tiếng bước chân đi xa rồi ta mới mở mắt ra. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, l.ồ.ng n.g.ự.c ta lại bắt đầu đập loạn nhịp một cách không nghe lời.

Đến ngày thứ năm, ta quyết định trèo tường sang nhà tỷ tỷ.

Tỷ tỷ đang ngồi dưới cửa sổ đọc sách y. Ta vừa bước vào cửa liền đ.â.m mặt vào sập của tỷ. Tỷ bị ta làm cho giật b.ắ.n mình.

"Làm sao thế?"

Ta úp mặt vào trong chăn của tỷ. Ủ một hồi lâu.

"Tỷ tỷ, hình như muội bị bệnh rồi."

Tỷ tỷ giơ tay sờ trán ta. Ta lập tức gạt tay tỷ ra.

"Không phải loại bệnh này."

Tỷ nheo mày lại. Ta ngượng ngùng đến mức vành tai nóng bừng lên. Cuối cùng đành nhắm mắt buông xuôi.

"Dạo gần đây muội nhìn thấy Bùi Tịch là lòng lại hoảng loạn."

"Hắn vừa tiến lại gần là muội lại muốn né tránh."

"Nhưng hắn đi xa thật rồi, muội lại không nhịn được mà nhìn theo hắn."

Khóe miệng tỷ tỷ đã sắp không nén lại nổi nữa rồi. Ta trợn mắt nhìn tỷ một cái. Thôi thì đem cả chuyện mất mặt nhất ra nói nốt.

"Hơn nữa..."

"Muội còn mơ thấy hắn không mặc quần áo."

Tỷ tỷ rốt cuộc cũng bật cười thành tiếng. Mặt ta lập tức bùng cháy lên. Ta vơ lấy chiếc gối đập tỷ. Tỷ né hai cái, cười đến mức đôi mắt cong tít lại.

"Khương Chiếu."

"Muội thế này mà gọi là bị bệnh sao."

Ta cảnh giác nhìn tỷ. Tỷ thong thả khép cuốn sách y lại.

"Muội thế này là thích Bùi Tịch rồi."

Ta ngẩn người ra. Thích sao?

Từ ngữ này rơi xuống, phản ứng đầu tiên trong lòng ta lại là phủ nhận.

"Không thể nào."

Ta ngồi bật dậy, nghiêm túc phân tích: "Muội thích kiểu người như Bùi tướng quân cơ. Dũng mãnh, giỏi giang, cưỡi ngựa đ.á.n.h trận, bảo vệ xóm làng giang sơn. Còn Bùi Tịch..."

Trong đầu ta không hiểu sao lại hiện lên đoạn xương quai xanh ấy của hắn. Ta lập tức ho một tiếng.

"Bùi Tịch cùng lắm chỉ là trông cũng được thôi."

Biểu cảm của tỷ tỷ trở nên kỳ lạ. Ta càng nói càng thêm phần tự tin.

"Muội chỉ là đột nhiên phát hiện ra hắn đã lớn rồi thôi. Trước kia còn là một cậu bé nhỏ xíu, giờ vai đã rộng hơn, n.g.ự.c cũng..."

Ta kịp thời ngậm miệng lại. Tỷ tỷ đã cười đến mức bờ vai run lên bần bật. Ta thẹn quá hóa giận.

3 - Ngoái Đầu Lại, Vẫn Là Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia