Cho đến ngày thứ tám, thư từ trong quân gửi về: Bùi Tịch vai trái trúng tên, không nguy hiểm tới tính mạng.

Ta nhìn thấy năm chữ cuối cùng đáng lẽ nên yên tâm, nhưng bàn tay vẫn run rẩy đến mức không cầm nổi tờ thư.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên trong mơ ta không thấy hắn cởi áo. Thứ ta mơ thấy là hắn toàn thân đầy m.á.u nằm gục trong tuyết.

Ta bật giật mình tỉnh giấc. Trời chưa sáng, trong phòng tối om om. 

Ta giơ tay sờ thấy mảnh giấy "bớt trèo tường" trên bàn. Đột nhiên không còn chút cảm giác buồn ngủ nào nữa.

Ngày hôm sau, ta đi tìm cha ta.

Triều đình đang tuyển thầy t.h.u.ố.c theo quân. Nhà họ Thẩm đời đời làm nghề y. Ta biết châm cứu, biết phân biệt t.h.u.ố.c, biết xử lý vết thương ngoài da. 

Ta bảo ta muốn đi Bắc cảnh.

Cha nhìn ta rất lâu, cuối cùng không ngăn cản.

Lúc đi, tỷ tỷ thu dọn hộp t.h.u.ố.c giúp ta. Tỷ nhét gói t.h.u.ố.c trị thương cuối cùng vào trong, bỗng nhiên hỏi: "Là để đi tìm tỷ phu muội sao?"

Ta đang cài khóa hộp t.h.u.ố.c, động tác khựng lại một nhịp. Trong đầu hiện lên đầu tiên lại là mũi tên trên vai Bùi Tịch.

Ta cúi đầu xuống. "Cũng tìm ạ."

Tỷ tỷ không vạch trần, chỉ khẽ mỉm cười.

……

Ta tới Bắc cảnh vào ngày thứ ba thì Bùi Hanh được tìm thấy.

Lúc đó ta vừa mới khâu xong vết thương cho một người lính bị thương. Bên ngoài đột nhiên có người gào to: "Tìm thấy Đại tướng quân rồi!"

Cây kim trên tay ta lập tức rơi tọt xuống đất. Đến khi hoàn thần lại, ta đã lao ra khỏi lều y tế.

Một đội kỵ binh đang đi từ cổng trại vào. Ở giữa có người khênh một chiếc cáng.

Ta nhìn một cái đã nhận ra Bùi Hanh. Mặt hắn trắng bệch, trước n.g.ự.c toàn là m.á.u. Người đã mê man, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng. Còn sống.

Mũi ta lập tức cay xè. Khoảnh khắc đó ta là thật lòng thật ý vui mừng. Không phải vì những sự ngưỡng mộ mơ hồ thời niên thiếu, mà là vì tỷ tỷ không phải chịu cảnh góa phụ, cũng là vì người mà ta coi là anh hùng từ nhỏ đã thực sự từ cửa t.ử trở về rồi.

Ta chạy theo chiếc cáng vào tận lều y tế. Ngực trúng tên, trên chân còn có vết đao rạch, may mà đều không tổn hại tới những nơi hiểm yếu. Ta bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.

Xác nhận hắn không nguy hiểm tới tính mạng rồi mới rốt cuộc thở phào một ngụm khí. Tay chống bên mép sập, nước mắt lập tức rơi xuống.

"Tốt quá rồi."

"Tỷ tỷ chắc sẽ vui phát khóc mất."

Rèm lều phía sau bỗng nhiên vang lên một tiếng động nhè nhẹ. Ta ngoái đầu lại.

Bùi Tịch đứng ở đó. Trên người hắn vẫn mặc áo giáp, có lẽ là vừa mới từ bên ngoài trở về. So với lúc rời kinh hắn gầy đi rất nhiều. Vai trái quả nhiên đang quấn băng gạc, bên má còn có thêm một vết thương rất mờ.

Lúc nhìn thấy hắn, nhịp tim ta rõ ràng đập mạnh một cái. Thế nhưng Bùi Hanh bỗng nhiên trên sập ho một tiếng, ta theo bản năng quay trở lại.

Bận rộn cho tới tận khi trời tối. Đợi mọi thứ đã an đốn xong xuôi, ta mới đột nhiên nhớ ra: Bùi Tịch đâu rồi?

Ta bước ra khỏi lều y tế. Từ xa đã nhìn thấy hắn ngồi bên đống lửa doanh trại. Một mình. Trên tay cầm một chén rượu.

Ta bước lại gần. "Ca ca huynh không sao rồi."

Bùi Tịch ngẩng đầu. "Ừm." Giọng nói của hắn rất nhạt.

Ta không nhận ra, còn ngồi xuống bên cạnh hắn. "Tuy thương thế nặng, nhưng may mà giữ được tính mạng. Đợi huynh ấy tỉnh lại, ta sẽ lập tức sai người gửi thư cho tỷ tỷ."

Bùi Tịch cúi đầu uống một ngụm rượu. Không nói gì.

Ta rốt cuộc cũng phát hiện ra điểm không đúng. "Huynh làm sao thế?"

Hắn lắc đầu. "Không có gì."

Ta nhíu mày, lại dịch lại gần hắn thêm một chút. Lúc này mới nhìn rõ, đáy mắt hắn đỏ ngầu. 

Ta giật b.ắ.n mình. "Vết thương của huynh đau sao?"

Bùi Tịch bỗng nhiên mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, cũng có chút mệt mỏi không thốt thành lời.

"Thẩm Chiếu."

"Có phải nàng đặc biệt vui mừng không?"

Ta gật đầu, "Dĩ nhiên rồi."

Bàn tay nắm chén rượu của hắn từng chút từng chút siết c.h.ặ.t lại. "Bởi vì ca ca ta chưa c.h.ế.t sao?"

"Dĩ nhiên rồi."

Ta trả lời quá nhanh, nhanh đến mức căn bản không hề chú ý tới biểu cảm trên mặt Bùi Tịch. 

"Huynh ấy nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì tỷ tỷ ta biết làm sao? Hơn nữa..." Ta khựng lại. "Ta dĩ nhiên cũng không muốn huynh ấy c.h.ế.t."

Bùi Tịch rủ mắt xuống. Hắn uống một ngụm rượu, rồi lại một ngụm, rất nhanh chén rượu đã trôi tọt xuống bụng. Hắn lại tự rót cho mình.

Ta thấy không đúng, giơ tay ra ngăn lại. "Huynh uống ít thôi."

Bùi Tịch lại không buông tay. Hắn cúi đầu, im lặng rất lâu. Bỗng nhiên hỏi: "Khương Chiếu."

"Nàng tới Bắc cảnh là vì huynh ấy sao?"

Ta ngẩn người ra một lúc. "Ai cơ?"

Hắn ngẩng mắt lên, đáy mắt toàn là sự đỏ ngầu không kìm nén nổi. "Ca ca ta."

Ta há miệng, còn chưa kịp trả lời, hắn bỗng nhiên ngửa đầu uống cạn chén rượu ấy. Chiếc chén đập mạnh xuống bàn.

"Hồi nhỏ trong mắt nàng là huynh ấy."

"Lớn lên rồi vẫn là huynh ấy."

"Huynh ấy khải hoàn, nàng đuổi theo nhìn."

"Huynh ấy xuất chinh, nàng thu thập chiến báo."

"Huynh ấy cưới tỷ tỷ nàng, người đầu tiên nàng lo lắng cũng là huynh ấy."

Ta theo bản năng phản bác: "Lúc đó người đầu tiên ta lo lắng là huynh mà!"

Bùi Tịch như thể không nghe thấy. Hắn nhìn ta chằm chằm. Ánh mắt ấy khiến ta lập tức im bặt.

"Đêm ta rời kinh, câu đầu tiên nàng gặp ta đã là hỏi huynh ấy có tin tức gì chưa."

Ta đờ đẫn ra.

"Ta trúng tên, nàng tới Bắc cảnh."

"Ta cứ tưởng..."

Hắn nói tới đây bỗng nhiên dừng lại. Yết hầu lăn mạnh một cái. Câu nói phía sau hắn không thốt ra.

5 - Ngoái Đầu Lại, Vẫn Là Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia