Nàng từng xem Thẩm Hoài Chương là vị cứu tinh đã kéo mẹ nàng ra khỏi đống bùn lầy.
Bây giờ nàng hiểu, hắn cứu mẹ nàng vì điều đó nằm trong tầm tay hắn và hắn thấy nàng có giá trị.
Nhưng hắn vẫn là người vận hành chiếc l.ồ.ng này.
Tần Như Ý nhìn Vãn Ninh, giọng nói trở nên ôn hòa hơn hẳn những ngày đầu:
"Lục Vãn Ninh, ngươi bị trói bằng một tờ nô khế."
"Phu nhân bị trói bằng cả một gia tộc." Vãn Ninh tiếp lời.
Tần Như Ý khẽ cười, một nụ cười thấu suốt:
"Chiếc l.ồ.ng của ta lớn hơn."
"Nên người ngoài đều gọi nó là phúc."
Lần đầu tiên giữa hai người phụ nữ không còn ranh giới của chính thất và ngoại thất, không còn sự đề phòng của kẻ nắm quyền và người hầu hạ.
Chỉ còn sự đồng cảm lặng lẽ giữa hai con người cùng nhìn thấy xiềng xích trên cổ nhau.
Tần Như Ý lấy một quyển sổ chi tiêu nội viện mới nhất, đẩy về phía Vãn Ninh:
"Mang quyển sổ này về biệt viện mà xem. Tháng sau mang trả ta."
Đây là lần đầu tiên bà cho phép một người không có danh phận chính thức được mang sổ sách của Thẩm gia ra khỏi chính viện.
Vãn Ninh đỡ lấy quyển sổ bằng hai tay, cẩn thận đặt lên đùi.
Tần Như Ý nhìn nàng, cất giọng nghiêm cẩn:
"Ta không hứa bảo vệ ngươi."
Vãn Ninh ngẩng đầu, đôi mắt trong vắt:
"Thiếp chưa từng mong ai bảo vệ mình cả đời."
Nàng đứng dậy cúi người hành lễ:
"Chỉ cần phu nhân luôn nhìn vào chứng cứ, thiếp đã khắc ghi ơn này."
Vãn Ninh ôm quyển sổ bước ra đến hành lang ngoại viện thì phía cổng phụ vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một gia đinh mặc áo tơi dính đầy bùn đất từ thôn trang lao vào, thở không ra hơi.
Chung quản sự vội vã dẫn gã tới trước mặt Tần Như Ý và Vãn Ninh.
Gã gia đinh quỳ sụp xuống, giọng hoảng hốt:
"Báo cáo Đại phu nhân! Lục cô nương! Lục Đại Sơn đã tìm tới thôn trang rồi!"
Tay Vãn Ninh siết c.h.ặ.t quyển sổ, đầu ngón tay trắng bệch:
"Ông ta làm gì?"
Gã gia đinh dập đầu báo tiếp:
"Sáng nay Lục Đại Sơn dẫn theo hai gã lưu manh đến thôn trang, trưng ra tờ giấy hộ tịch cũ, nói bà nhà vẫn là vợ hợp pháp của hắn. Hắn đòi đưa bà về!"
"Quản sự thôn trang ngăn lại thì hắn làm ầm lên ngoài cổng, c.h.ử.i Thẩm gia cậy thế cướp vợ dân thường."
Gã gia đinh lấy từ trong túi ra một mảnh giấy nhàu nhĩ:
"Hắn ra hạn trước sáng mai Thẩm gia phải đưa năm mươi lượng bạc. Nếu không hắn sẽ lên nha môn kiện Thẩm gia bắt giữ dân phụ, chia cắt vợ chồng!"
Năm mươi lượng bạc.
Lần trước hắn dùng mẹ ép nàng bán thân. Lần này hắn dùng tờ giấy hôn thư để tiếp tục tống tiền.
Chung quản sự nhíu mày bước lên:
"Đại phu nhân, hay là cho hắn vài chục lượng bạc đuổi đi cho xong chuyện? Tránh để hắn làm ảnh hưởng đến danh tiếng Thẩm gia."
"Ngươi muốn ta đưa bạc cho hắn?" Tần Như Ý quay sang hỏi Vãn Ninh.
Vãn Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người đối diện phải giật mình.
"Không."
Nàng cất giọng sắc như d.a.o cắt:
"Đưa một lần, hắn sẽ đến lần thứ hai."
"Lần này, thiếp muốn đoạn tuyệt."
Chung quản sự giật mình:
"Lục cô nương, cô nương là nô tỳ, theo luật không được phép kiện cha! Người làm con mà đưa cha lên công đường là tội đại bất hiếu!"
Vãn Ninh không nhìn Chung quản sự, nàng nhìn thẳng vào Tần Như Ý:
"Nô tỳ không có tư cách đứng đơn."
"Nhưng mẹ thiếp có tư cách xin hòa ly và đoạn tuyệt với kẻ muốn bán bà ấy!"
Tần Như Ý nhìn cô gái mười tám tuổi đứng trước mặt mình.
Bà thấy ở Vãn Ninh thứ mà cả đời bà chưa từng có: Sự quyết liệt chống trả đến cùng khi bị dồn vào đường c.h.ế.t.
Bà không chần chừ, lập tức quay sang dặn Phương Cầm:
"Chuẩn bị xe ngựa. Ta và Lục cô nương đến thôn trang ngay bây giờ."
Cỗ xe rời khỏi Thẩm phủ khi trời vừa tối.
Tần Như Ý ngồi trong xe đối diện nàng.
Bà không hỏi Lục Vãn Ninh có sợ hay không.
Bởi cả hai đều biết.
Một nô tỳ muốn kiện cha.
Một người vợ muốn rời chồng.
Trong mắt người đời—
Đều là chuyện trái luân thường.
Lục Vãn Ninh siết c.h.ặ.t bức thư báo tin từ thôn trang.
Lần trước, cha nàng dùng mẹ ép nàng bước vào biệt viện.
Lần này, hắn lại muốn dùng mẹ đổi lấy năm mươi lượng bạc.
Nàng nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã không còn do dự.
"Đại phu nhân."
"Thiếp muốn đưa hắn lên công đường."
Tần Như Ý nhìn nàng.
Rất lâu sau mới đáp:
"Vậy thì trước khi trời sáng…"
"Chúng ta phải giữ được mẹ ngươi lại."
Ngoài cửa xe, mưa đêm rơi xuống đường đá.
Mà phía trước—
Lục Đại Sơn đã đứng chờ bên giường bệnh của mẹ nàng.
9.
Xe ngựa dừng lại trước cổng thôn trang khi trời đã gần sang canh hai.
Từ ngoài sân, tiếng Lục Đại Sơn đập bàn quát tháo đã vọng ra rõ mùng một một:
"Thẩm gia các người cậy thế ép người vừa thôi! Ta là chồng hợp pháp của bà ấy, mang giấy hộ tịch đàng hoàng đây! Mau trả vợ cho ta!"
Trong phòng, Lâm Tú Lan co rúm ở góc giường.
Bà ôm c.h.ặ.t chiếc chăn thô, tiếng ho sù sụ đứt quãng. Môi bà run rẩy, mắt trố ra vì sợ hãi nhưng tuyệt đối không dám nhắm mắt.
Lục Đại Sơn ngồi ngay cạnh giường, tay lăm lăm xấp giấy hộ tịch ố vàng.
Hắn đe dọa quản sự thôn trang rằng nếu không trả người, hắn sẽ lu loa lên cho cả huyện biết Thẩm gia bắt giữ dân phụ, chia cắt vợ chồng.
Gia đinh thôn trang đứng vây quanh nhưng không ai dám ra tay. Vì trong mắt luật pháp, hắn vẫn là chồng.
Khi Lục Vãn Ninh bước qua ngưỡng cửa, Lục Đại Sơn lập tức chỉ tay vào mặt nàng, mặt nổi gân xanh:
"Đồ bất hiếu! Theo người giàu rồi quên mất người cha này à?"
Hắn hất cằm, giơ năm ngón tay lên:
"Đưa năm mươi lượng. Ta để mẹ ngươi ở lại. Bằng không, sáng mai ta kéo bà ấy về Lục gia!"
Vãn Ninh tiến lại gần giường.
Nàng nhìn thấy vết bầm tím mới còn ứa m.á.u râm rỉ trên cổ tay gầy guộc của mẹ.
Hắn đã dùng lực kéo bà xuống đất trước khi người của Thẩm gia xông vào.
Lồng n.g.ự.c Vãn Ninh phập phồng, nhưng gương mặt nàng vẫn lạnh như băng.
"Phương Cầm tỷ tỷ, phiền chị gọi đại phu đến khám lại vết thương cho mẹ ta."
Nàng đứng chắn trước giường bệnh, ánh mắt xoáy thẳng vào Lục Đại Sơn:
"Đưa năm mươi lượng, ta để mẹ ngươi ở lại." Lục Đại Sơn gào lên.
Lục Vãn Ninh siết c.h.ặ.t nắm tay:
"Lần này, con không mua sự yên ổn của ông nữa."
Tần Như Ý bước vào phòng, khí thái đoan chính khiến tiếng c.h.ử.i rủa của Lục Đại Sơn khựng lại.
Bà ra lệnh cho gia đinh đóng c.h.ặ.t cổng thôn trang, rồi cho người lập biên bản ghi nhận toàn bộ hiện trường.
Đại phu tiến lại bắt mạch cho Lâm Tú Lan, xác nhận vết bầm trên tay là do bị cưỡng ép giằng co, cơn bệnh phổi cũ tái phát do kinh sợ quá mức.
Lục Đại Sơn vuốt mặt, giở giọng lưu manh:
"Vợ chồng va chạm là chuyện bình thường! Nha môn cũng chẳng quản được chuyện trong nhà ta!"
Vãn Ninh quỳ xuống bên mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ.