Đến năm thứ tư, Thẩm lão phu nhân gọi Thẩm Hoài Chương và bà đến chính sảnh, thẳng thắn đề nghị nạp thiếp để nối dõi tông đường.
Thẩm Hoài Chương từng từ chối hai lần, lấy lý do công việc kinh doanh bận rộn, không muốn hậu viện phức tạp.
Nhưng lời từ chối của hắn không khiến người ta trách hắn, mà khiến người ta chĩa mũi nhọn về phía Tần Như Ý.
Người trong tộc bắt đầu xầm xì rằng Tần thị đố kỵ, không biết đẻ lại còn ngăn cản gia chủ nối dõi.
Áp lực danh dự gia tộc, tiếng xấu của bản thân và cả thanh danh của nhà mẹ đẻ đè nặng lên vai bà mỗi ngày.
Tần Như Ý hiểu rõ, nếu bà tiếp tục im lặng hay tỏ thái độ không bằng lòng, hai chữ "hiền đức" mà bà vất vả giữ gìn sẽ lập tức biến thành "đố phụ".
Bà chủ động quỳ xuống trước mặt Thẩm lão phu nhân, xin phép được tự tay chọn người nạp thiếp cho chồng.
Đêm đó trở về phòng, Thẩm Hoài Chương nhìn bà, trầm ngâm hỏi một câu:
"Như Ý, ngươi thật sự bằng lòng sao?"
Tần Như Ý kể đến đây, môi khẽ nở một nụ cười cay đắng.
Bà nhìn Vãn Ninh:
"Hắn từng hỏi ta có bằng lòng không."
"Nhưng một câu hỏi chỉ có một đáp án được chấp nhận…"
"Thì còn gọi là hỏi sao?"
Nếu bà nói không bằng lòng, bà sẽ trở thành kẻ tội đồ của Thẩm gia.
Nếu bà nói bằng lòng, bà phải nuốt toàn bộ uất hận vào trong để đóng tròn vai một người vợ rộng lượng.
Sau câu đồng ý ấy là tờ giấy chi tiêu mười một năm trước.
Thẩm lão phu nhân chọn một nữ nhân trẻ tuổi, con gái của một chưởng quỹ nhỏ.
Tần Như Ý phải tự tay tính toán từng thỏi bạc để mua sắm đồ dùng cho căn viện phía Đông.
Mẹ chồng dặn bà không được dùng đồ quá rẻ tiền để tránh người ngoài nói chính thất hẹp hòi, nhưng cũng không được dùng đồ vượt quy cách của chính viện để giữ vững tôn ti.
Bà phải cân đo từng tấm rèm, chọn từng chiếc giường, tính toán tiền tháng cho người hầu của người thiếp mới.
Tần Như Ý nhớ rõ ngày cô gái trẻ ấy được đưa vào phủ bằng chiếc xe ngựa nhỏ.
Cô gái đó quỳ trước mặt bà, mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy nói không dám tranh sủng với phu nhân.
Bà nhìn cô gái ấy, trong lòng không có thù hận, chỉ thấy một nỗi mệt mỏi thấu xương.
Cô gái ấy cũng không có quyền lựa chọn, giống như bà.
Đêm đầu tiên Thẩm Hoài Chương bước vào căn viện phía Đông, Tần Như Ý ngồi một mình trong chính sảnh rộng lớn.
Phương Cầm xót xa muốn tắt đèn giục bà đi ngủ, nhưng bà không ngủ được.
Bà ngồi đó, giở sổ hồi môn ra xem, nghe tiếng pháo nổ lách tách từ phía xa vọng lại.
Sáng hôm sau, bà phải thức dậy từ canh năm, trang điểm chỉn chu, ngồi ở vị trí chủ tọa để nhận chén trà thỉnh an của người thiếp mới.
Bà phải mỉm cười ban thưởng bạc, dặn dò nàng ta hầu hạ gia chủ cho tốt.
"Ta chọn rèm cho nàng ấy." Tần Như Ý hạ giọng, từng chữ rơi xuống như đá đập vào lòng đất. "Chọn giường cho nàng ấy."
"Còn phải chọn cả ngày tốt để chồng ta bước vào phòng nàng ấy."
Vài năm sau đó, Tần Như Ý m.a.n.g t.h.a.i lần thứ hai và sinh hạ một đứa con gái.
Trận sinh nở kéo dài một ngày một đêm khiến bà gần như mất nửa mạng sống.
Khi đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, người đầu tiên bước vào không phải Thẩm Hoài Chương, mà là Thẩm lão phu nhân.
Bà lão nghe tin là con gái liền thở dài một tiếng, dặn dò đại phu kê t.h.u.ố.c dưỡng rồi quay lưng bước ra ngoài, tiếp tục bàn chuyện cầu con trai.
Theo tập tục địa phương thời bấy giờ, phòng sản phụ bị xem là nơi có "huyết khí", đàn ông không được phép bước vào để tránh xui xởo cho việc kinh doanh.
Mẹ chồng lập tức sắp xếp cho Thẩm Hoài Chương sang nghỉ tại viện của người thiếp.
Thẩm Hoài Chương từng muốn về thư phòng ngủ, nhưng mẹ chồng nói hắn làm vậy sẽ khiến thiếp thất tủi thân, tạo ra bất hòa trong gia đình.
Cuối cùng, hắn nghe theo lời sắp xếp của trưởng bối.
Đêm đó, Tần Như Ý nằm trên giường bệnh, thân thể đau đớn như bị xé rách.
Nha hoàn chăn gối đứng bên cạnh khẽ báo rằng lão gia đã sang viện phía Đông.
Hắn không cố ý bỏ rơi bà. Hắn vẫn sai người mang sâm quý đến, vẫn dặn đại phu chăm sóc bà cẩn thận.
Hắn làm đúng toàn bộ quy củ của một gia chủ có trách nhiệm.
Nhưng chính cái "đúng quy củ" ấy mới là thứ đ.â.m sâu nhất vào lòng bà.
Sáng hôm sau, bà nằm trên giường cữ, vẫn phải tiếp nhận lời thỉnh an của di nương và ra lệnh thưởng tiền cho hạ nhân.
"Hắn không làm gì sai theo quy củ." Tần Như Ý nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
"Mẹ chồng cũng nói mình chỉ nghĩ cho đại cục."
"Nhưng người nằm trong phòng ấy đau đến không ngủ được…"
Bà chỉ tay vào n.g.ự.c mình:
"Là ta."
Trong suốt mười mấy năm làm chính thất, Tần Như Ý học được cách chôn c.h.ặ.t mọi cảm xúc.
Nội viện ngày càng có thêm người.
Nếu bà thu bớt tiền bôi son phấn của thiếp thất vì họ dùng quá tay, người ngoài sẽ nói bà ghen tuông hẹp hòi.
Nếu bà cho thiếp thất quá nhiều quyền hạn, người trong họ sẽ trách bà không biết giữ gia phong.
Nếu hai di nương cãi nhau, bà phải đứng ra phân xử công bằng, dù thứ họ đang tranh giành chính là sự chú ý của người chồng chung.
Có những lần Thẩm Hoài Chương ở lại chính viện vài đêm liên tiếp, bà lại phải chủ động khuyên hắn sang thăm các viện khác, chỉ để giữ cho hai chữ "hiền đức" của mình không bị hoen ố.
Bà rèn luyện cho mình một gương mặt không bao giờ biến sắc.
Nghe tin chồng nạp thêm thiếp, bà mỉm cười sắp xếp phòng.
Nghe người ta khen mình rộng lượng, bà cúi đầu nhận lời cảm ơn.
"Ta không được phép đau trước mặt người khác." Tần Như Ý khẽ nhấp một ngụm trà nguội đắng chát.
"Bởi một khi ta đau, họ sẽ gọi đó là ghen."
Lục Vãn Ninh ngồi đối diện, lặng lẽ nghe từng câu từng chữ.
Nàng không cất lời an ủi, cũng không đưa ra những lời cảm thán sáo rỗng.
Nàng chỉ nhìn người phụ nữ quyền lực nhất Thẩm phủ này và nhận ra một sự thật tàn nhẫn.
Nàng bị trói buộc bởi một tờ nô khế có dấu m.á.u.
Còn Tần Như Ý bị trói buộc bởi hôn thư, danh dự của hai gia tộc và chiếc vòng "hiền đức" nặng trịch trên cổ.
Cơn mưa ngoài hiên nặng hạt hơn, tiếng nước chảy ào ào từ mái hiên xuống khoảng sân đá.
Vãn Ninh im lặng một lúc rồi cất giọng:
"Phu nhân có hận lão gia không?"
Tần Như Ý giương đôi mắt trầm tĩnh nhìn nàng. Bà không trả lời ngay mà suy nghĩ rất lâu.
"Hận sao?" Bà thở dài. "Hắn không đ.á.n.h ta, không sỉ nhục ta, không bớt xén một đồng chi dùng của ta."
"Khi gia tộc ta gặp khó khăn buôn bán, hắn đứng ra gánh vác. Khi ta bệnh, hắn tìm đại phu tốt nhất."
"Hắn tôn trọng vị trí chính thất của ta hơn bất kỳ người đàn ông nào khác trong vùng này."
Tần Như Ý dừng lại, ánh mắt thoáng qua một tia chua ch.ót:
"Hắn không phải người xấu."
"Chỉ là người chưa từng mất quyền lựa chọn thường không hiểu người không có quyền lựa chọn đau thế nào."
Thẩm Hoài Chương sinh ra đã là chủ t.ử, là con trai trưởng, là người kế thừa thương hội.
Hắn nạp thiếp vì gia tộc cần người nối dõi, nuôi ngoại thất vì đó là điều các thương nhân giàu có vẫn làm.
Hắn không cố ý hành hạ ai. Hắn chỉ sống đúng theo những đặc quyền mà xã hội này ban tặng cho đàn ông.
Hắn không nhìn thấy nỗi đau của người phụ nữ, vì chưa từng có ai dạy hắn rằng những người phụ nữ quanh hắn cũng có quyền biết đau.
Vãn Ninh siết nhẹ ống tay áo.