Dưới sự can thiệp hợp pháp của Thẩm Hoài Chương, toàn bộ bằng chứng bạo hành, tống tiền và l.ừ.a đ.ả.o của Lục Đại Sơn bị phơi bày triệt để.
Quan huyện tuyên án:
Khôi phục quyền tự do thân phận cho Lâm Tú Lan, cưỡng chế lập giấy hòa ly, cấm Lục Đại Sơn đến gần bà trong phạm vi mười dẫm.
Lục Đại Sơn bị phạt ba mươi trượng vì tội tống tiền và lừa bán người hai lần, bị giam ba tháng tại nha môn.
Khoản nợ c.ờ b.ạ.c của hắn bị tách biệt hoàn toàn, không liên đới đến Lâm Tú Lan.
Lục Đại Sơn bị nha dịch đè xuống sàn, hắn ngẩng đầu gào khóc nhìn Vãn Ninh:
"Vãn Ninh! Cha biết sai rồi! Tha cho cha!"
Vãn Ninh đứng bên cạnh Lâm Tú Lan, ánh mắt lạnh lẽo như tờ:
"Ông không biết sai."
"Ông chỉ biết mình thua."
Lâm Tú Lan cầm lấy tờ giấy hòa ly có đóng dấu đỏ của nha môn, đầu ngón tay run lên bẩy rẩy.
Bà tự do rồi.
Hoàng hôn buông xuống trước bậc thềm nha môn.
Lâm Tú Lan lên xe trước. Trong tay bà là giấy hòa ly còn chưa khô mực.
Một tờ giấy. Cắt đứt gần hai mươi năm đ.á.n.h đập, nhẫn nhịn và sợ hãi.
Bà đã được tự do.
Nhưng Lục Vãn Ninh vẫn đứng lại trước bậc thềm nha môn.
Nàng không thể theo mẹ về nhà.
Bởi trong khố phòng Thẩm gia—vẫn còn một tờ giấy mang tên nàng.
Thẩm Hoài Chương bước đến bên cạnh nàng, nhìn bóng xe ngựa của Lâm Tú Lan xa dần:
"Hôm nay thắng rồi. Vì sao không vui?"
Vãn Ninh cúi mắt:
"Bởi họ chịu nghe thiếp nói... chỉ sau khi lão gia xác nhận thiếp thuộc về Thẩm gia."
Nàng ngẩng đầu. Lần đầu tiên không né tránh ánh mắt hắn:
"Thiếp biết ơn người."
"Nhưng thiếp không muốn cả đời chỉ được mở miệng khi chủ nhân cho phép."
Thẩm Hoài Chương im lặng rất lâu.
Nhìn đôi mắt kiên cường nhưng tràn ngập sự chua xót của nàng, hắn chậm rãi quay sang Chung quản sự:
"Về phủ."
"Lấy nô khế của nàng ra."
Đêm ấy.
Chiếc tủ gỗ đen trong khố phòng Thẩm gia được mở ra.
Tần Như Ý tự tay lấy từ ngăn thứ ba ra một tờ giấy đã ố vàng.
Góc giấy—vẫn còn dấu m.á.u Lục Vãn Ninh điểm xuống năm mười tám tuổi.
Tờ giấy từng biến nàng thành một món hàng.
Cuộc đời nàng, sự tự do của nàng, cuối cùng cũng được đặt lên bàn làm việc của Thẩm Hoài Chương.
10.
Sau khi Lục Đại Sơn bị nha dịch áp giải đi, người giữ văn thư của nha môn mang đến một tờ giấy xác nhận.
Lâm mẫu run rẩy đưa ngón tay gầy guộc ấn vào đĩa mực đỏ, điểm chỉ lên tờ văn thư tách khỏi chồng.
Khi dấu tay đỏ thắm hiện lên rõ ràng, bà gục đầu vào n.g.ự.c Vãn Ninh bật khóc nức nở.
Gần hai mươi năm bị đ.á.n.h đập, nhẫn nhịn và đe dọa, cuối cùng bà cũng không còn phải mang danh vợ của Lục Đại Sơn.
Vãn Ninh đỡ lấy mẹ, cẩn thận kiểm tra từng dòng chữ để đảm bảo cha nàng vĩnh viễn không thể cưỡng ép bà trở về.
Người giữ văn thư thu lại tờ giấy, liếc nhìn thẻ thân phận của Vãn Ninh rồi hỏi:
"Có cần nhập tên ngươi vào hộ tịch mới cùng mẹ ngươi không?"
Vãn Ninh chưa kịp gật đầu thì ông ta đã lắc đầu thở dài:
"Người giữ văn thư: 'Mẹ ngươi đã là người tự do.'"
Ông ta chỉ vào chữ "nô" ghi bên cạnh tên nàng:
"'Nhưng ngươi vẫn thuộc Thẩm gia.'"
Sống lưng Vãn Ninh bỗng nhiên lạnh ngắt.
Một gia nô chưa giải nô khế thì không thể đứng tên hộ chủ, không thể làm người bảo hộ hợp pháp cho mẹ, cũng không thể tự tay đứng tên thuê một căn nhà.
Lâm mẫu ngơ ngác nhìn con gái, nước mắt lại rơi lã chã. Bà vừa được tự do, nhưng cái giá phải trả lại là việc con gái mình vẫn bị trói buộc trong thân phận nô tỳ.
Tần Như Ý đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn chữ "nô" trên thẻ thân phận của Vãn Ninh.
Bà hiểu rất rõ, nếu nô khế không xóa, lời hứa bảo vệ mẹ của Vãn Ninh mãi mãi chỉ là một tòa lâu đài xây trên cát.
Tối hôm đó, Tần Như Ý trở về chính viện.
Bà không nghỉ ngơi mà sai Phương Cầm dẫn đến khố phòng lưu trữ nô khế.
Bà t.ử giữ khố cẩn thận bê ra chiếc hộp gỗ đen đóng dấu niêm phong.
Phương Cầm lật tìm một lúc rồi rút ra một tờ giấy đã ố vàng.
Đó là tờ nô khế của Lục Vãn Ninh lập từ một năm trước.
Tần Như Ý mở tờ giấy ra. Bên góc dưới, vệt m.á.u do Vãn Ninh điểm chỉ năm mười tám tuổi đã chuyển sang màu nâu sẫm.
Những dòng chữ lạnh lùng biến một cô gái trẻ thành tài sản có thể mua bán, phạt đ.á.n.h hoặc điều chuyển tùy ý chủ gia.
Phương Cầm thấp giọng hỏi:
"Phu nhân định tự tay xé nó sao?"
"Tần Như Ý: 'Xé nó không khó.'"
Bà xếp gọn tờ giấy lại:
"'Khó là khiến từ nay không ai có thể lấy một tờ khác trói nàng lại.'"
Xé một tờ giấy trong khố phòng không thể xóa tên nàng khỏi sổ nô ở nha môn.
Muốn trả tự do thật sự, phải có chữ ký và con dấu của gia chủ Thẩm Hoài Chương.
Bà cầm tờ nô khế, rảo bước tiến về phía thư phòng ngoại viện.
Đêm khuya, thư phòng Thẩm Hoài Chương vẫn sáng đèn.
Tần Như Ý bước vào, lặng lẽ đặt tờ nô khế ố vàng lên mặt bàn làm việc của hắn.
Thẩm Hoài Chương nhìn thấy dấu m.á.u ở góc giấy, đôi mày rậm khẽ nhíu lại.
Tần Như Ý kể lại chuyện ở nha môn, chuyện Vãn Ninh không thể đứng tên hộ tịch cùng mẹ vì thân phận gia nô.
Thẩm Hoài Chương im lặng ngắm nhìn vệt m.á.u khô.
Trước đây, hắn xem tờ khế này là một giao dịch thương nghiệp sòng phẳng: Hắn bỏ tiền cứu mẹ nàng, nàng trao thân phận nô tỳ để làm việc cho Thẩm gia.
Tần Như Ý nhìn thẳng vào mắt chồng, cất giọng bình thản nhưng sắc bén:
"Tần Như Ý: 'Lão gia muốn nàng ở lại.'"
Bà chỉ vào tờ giấy:
"'Hay muốn nàng không thể rời đi?'"
Thẩm Hoài Chương khựng lại.
Nếu hắn giữ nàng bằng tờ nô khế này, hắn chẳng khác nào những kẻ từng dùng giấy tờ để định đoạt cuộc đời nàng.
Hắn thừa nhận bản thân không muốn nàng rời khỏi Thẩm gia. Nàng thông minh, giỏi nhìn sổ sách, kín kẽ và biết giữ mực thước.
Nhưng nếu giữ nàng bằng sự ép buộc của luật lệ, sự ở lại ấy sẽ vĩnh viễn không có sự chân thành.
Thẩm Hoài Chương chậm rãi mở hộp ấn tín gia chủ, nhưng không đóng dấu ngay.
"Sáng mai, ta sẽ hỏi xem nàng thật sự muốn gì." Hắn trầm giọng.
Sáng hôm sau, Thẩm Hoài Chương đến biệt viện phía Nam.
Hắn ngồi đối diện Vãn Ninh bên bàn trà, không mang theo tờ nô khế, chỉ hỏi thăm tình hình sức khỏe của mẹ nàng.
Vãn Ninh đáp mẹ đã bình an, hiện đang nghỉ ngơi ở căn nhà gần thôn trang.
Thẩm Hoài Chương thong thả nhấp ngụm trà:
"Ngươi có muốn đưa bà ấy về đây sống cùng không?"
Vãn Ninh lắc đầu: "Nơi này là tài sản của Thẩm gia, nô tỳ không thể tự tiện."
"Nếu có một căn nhà riêng, ngươi có muốn tự mình đứng tên?" Hắn hỏi tiếp.
Ngón tay Vãn Ninh siết nhẹ vào quai chén trà. Nàng hiểu hắn đang ngầm nhắc đến điều gì, nhưng không dám vội tin.
"Lục Vãn Ninh: 'Nô tỳ có thể xin ăn, xin t.h.u.ố.c, xin chủ nhân tha phạt.'"
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên định:
"'Nhưng tự do…'"
"'Không phải thứ người làm nô dám mở miệng xin.'"
Nàng không muốn trao hy vọng lớn nhất của đời mình vào sự rủ lòng thương hại nhất thời của người khác.
Thẩm Hoài Chương nhìn sâu vào đôi mắt nàng, nhận ra sự tự trọng giấu sau dáng vẻ phục tùng ấy.