Chiều tối, mưa bụi lại rỉ rả rơi.

Phía sau khu nhà bếp, một nha hoàn bị sốt cao suốt ba ngày liền.

Cơ thể cô ta run lên bẩy rẩy, nhưng vì sợ bị phạt nên vẫn cố gánh hai thùng nước to. Đến góc sân, cô ta ngã gục xuống, không còn cựa quậy.

Quản sự đi ngang qua, dùng đầu gậy hẩy nhẹ vào người cô gái.

Hơi thở đã đứt đoạn từ bao giờ.

Một tiểu nha hoàn đứng gần đó hoảng hốt hỏi:

"Quản sự... có cần báo lên nha môn quan phủ không?"

Gã quản sự lạnh nhạt đáp:

"Báo cái gì? Nô tỳ c.h.ế.t vì bệnh trong phủ là chuyện thường."

Gã phẩy tay ra hiệu cho hai tên sai vặt:

"Kéo xác ra bãi rác ngoài thành mà chôn. Ngày mai mua đứa khác."

Không một ai hỏi tên cô gái ấy là gì.

Cũng không ai thu dọn đống nước đổ lênh láng trên mặt đất.

Lục Vãn Ninh đứng dưới mái hiên, nhìn chiếc chiếu trơi cuốn lấy thân hình nhỏ bé rồi bị lôi đi trên nền đá ướt.

Vệt nước kéo dài trên đất nhanh ch.óng bị mưa rửa trôi.

Mạng người ở đây rẻ mạt đến mức không bằng một chiếc bát sứ.

"Ta tuyệt đối không được c.h.ế.t như thế."

Đêm đến, gian phòng ngủ tập thể của nha hoàn tối om và ẩm thấp.

Mùi mồ hôi trộn lẫn mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc.

Một nha hoàn lớn tuổi ngồi ở góc giường, thấy Lục Vãn Ninh vẫn ngồi thẫn thờ liền thấp giọng cất tiếng:

"Mới vào chưa quen đúng không?"

"Muốn sống sót ở cái Thẩm phủ này thì ghi nhớ lấy vài điều: Đừng nhiều chuyện, đừng tỏ ra nổi bật, đừng đắc tội với đại nha hoàn, và tuyệt đối đừng tự ý giúp đỡ ai."

Người đó thở dài một tiếng rồi nằm xuống:

"Ở đây sống sót mới là bản lĩnh."

Lục Vãn Ninh im lặng gật đầu.

Nàng nằm xuống chiếc chiếu thô ráp, nhìn lên trần nhà tối đen.

Nhưng trong lòng nàng tự bổ sung một câu:

"Sống thôi chưa đủ."

Nếu chỉ sống như một con vật ngoan ngoãn, một ngày nào đó nàng cũng sẽ bị cuộn vào chiếc chiếu rách kia mà ném ra bãi rác.

Ngày hôm sau, Lục Vãn Ninh được phân đến kho chứa đồ cũ ở ngoại viện để dọn dẹp.

Bụi bẩn bám đầy trên các kệ gỗ.

Ở góc kho, quản sự đang ngồi kiểm kê hàng hóa tồn đọng.

Gã lật mở từng trang sổ, gõ bàn tính lạch tạch rồi đ.á.n.h dấu vào từng ô.

Lục Vãn Ninh vừa cầm chổi quét dọn, vừa lặng lẽ quan sát từng động tác của gã.

Nàng phát hiện mỗi loại hàng hóa đều được quy định một ký hiệu riêng ở đầu trang sổ.

Một quyển sổ cũ bị quản sự tiện tay gạt rơi xuống sàn.

Lục Vãn Ninh tiến lại gần, nhặt quyển sổ lên.

Trong lúc cúi người, đôi mắt nàng nhanh ch.óng lướt qua những dòng chữ mực đen đã mờ.

Cách ghi con số, cách gạch chéo khi nhập kho, cách chừa khoảng trống cho phần hao hụt.

Nàng nhanh ch.óng ghi nhớ cấu trúc của trang sổ vào đầu.

Khi quản sự quay lại, nàng đã cẩn thận đặt quyển sổ về đúng vị trí ban đầu, cúi đầu lùi lại một bước.

Không lấy cắp.

Không làm xáo trộn bất cứ thứ gì.

Đêm muộn.

Nha phòng chìm vào tiếng ngáy đều đặn của những nha hoàn đã kiệt sức sau một ngày làm việc.

Lục Vãn Ninh lặng lẽ ngồi dậy.

Nàng mò mẫm trong góc tường, lấy ra mẩu than đen mà nàng lén nhặt được ở bếp lò ban chiều.

Nàng quỳ xuống nền đất ẩm, dùng mẩu than viết từng nét chữ.

Những chữ mà ngày nhỏ nàng đứng ngoài cửa lớp học lén của thầy đồ trong làng.

Nàng viết lại những từ ghi trên sổ kho ban sáng, so sánh từng nét nét ngang, nét sổ.

Đang viết, tiếng bước chân của nha hoàn gác đêm vang lên ngoài hành lang.

Lục Vãn Ninh lập tức xòe bàn tay, xoa mạnh xuống sàn đất.

Vệt than đen bị xóa sạch không còn dấu vết.

Nàng nằm xuống, giấu bàn tay dính dầy vết than vào dưới gối.

"Biết chữ là con đường duy nhất để đổi mệnh."

Mấy ngày sau, Lục Vãn Ninh được điều sang phụ giúp ở kho lương ngoại viện.

Quản sự kho lương đang đứng phân phát gạo cho các viện.

Gã lật sổ, đọc to số lượng rồi cho người vác các bao gạo ra ngoài.

Lục Vãn Ninh đứng bên cạnh đếm số bao gạo được khiêng đi.

Nàng phát hiện số lượng bao thực tế chuyển ra ít hơn ba bao so với con số quản sự vừa đọc loud trong sổ.

Số gạo hao hụt đó rõ ràng đã bị quản sự âm thầm bỏ túi riêng.

Lục Vãn Ninh cúi đầu, tiếp tục quét vôi trên sàn kho.

Nàng không lên tiếng.

Cũng không bộc lộ bất kỳ sự bất thường nào trên gương mặt.

Nàng hiểu rất rõ vị thế của mình lúc này.

Một tiểu nha hoàn mới vào, không có chỗ chống lưng, nếu dám vạch trần quản sự kho lương, người bị diệt miệng đầu tiên chính là nàng.

Biết nhưng không nói. Đó là cái giá phải trả để sống tiếp.

Chiều mát, ở góc sân sau.

Một tiểu nha hoàn nhỏ tuổi đang ngồi khóc thút thít bên giếng nước.

Phần cơm trưa của cô bé đã bị nhóm nha hoàn cũ giật mất, trên tay vẫn còn vệt hằn đỏ do bị giằng co.

Lục Vãn Ninh đi ngang qua.

Nàng không xông vào cãi vã với nhóm nha hoàn cũ, cũng không lớn tiếng đòi lại công bằng.

Nàng đợi nhóm người kia đi khỏi hẳn mới bước tới gần giếng.

Lục Vãn Ninh lấy từ trong tay áo ra nửa chiếc bánh màn thầu còn lại của mình, đặt vào tay cô bé.

Nàng chỉ vào vách gạch sau bếp, nói bằng giọng điềm tĩnh:

"Lần sau nhận cơm xong, giấu vào sau giếng gạch này rồi hãy ra làm việc."

"Đừng mang theo người, cũng đừng ăn ở chỗ đông người."

Cô bé ngẩng đầu nhìn nàng, nước mắt lưng chừng:

"Tỷ tỷ... lần sau chúng lại cướp thì sao?"

Lục Vãn Ninh nhìn cô bé, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên định:

"Người khác không cứu ngươi cả đời được."

"Muốn không bị cướp, tự mình phải biết giấu."

Đêm ấy, khu thư phòng ngoại viện yên tĩnh lạ thường.

Sau khi dọn dẹp xong công việc, Lục Vãn Ninh không trở về phòng ngủ ngay.

Nàng lặng lẽ đi vòng qua dãy hành lang vắng, đứng nấp dưới bóng râm bên ngoài cửa sổ thư phòng.

Ánh nến ấm áp từ bên trong hắt qua lớp giấy dán cửa sổ.

Tiếng bàn tính kêu "lạch tạch" giòn giã vang lên đều đặn, đi kèm là tiếng lật sổ sần sật của gã chưởng quỹ ngoại viện.

Lục Vãn Ninh đứng trong bóng tối, mắt nhìn chăng chăng vào bóng người phản chiếu trên cửa sổ.

Nàng ghi nhớ từng nhịp gõ bàn tính, từng cách chuyển hạt tính mà gã chưởng quỹ đang thao tác.

"Muốn thoát khỏi thân phận này, chỉ chăm chỉ là chưa đủ."

"Ta phải học những thứ mà nô tỳ không được phép học."

Nàng thầm nhủ trong lòng.

Ở cuối dãy hành lang phía xa, Thẩm Hoài Chương khoác trên mình chiếc áo trường bào màu đen lặng lẽ đi ngang qua.

Ánh trăng chiếu xuống làm nổi bật gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn.

Hắn vô tình liếc mắt về phía thư phòng, thoáng thấy bóng dáng mảnh khảnh của một nha hoàn đang đứng lặng lẽ trong góc tối.

Hắn chỉ dừng lại một nhịp thở.

Rồi bước tiếp, không hề lên tiếng làm gián đoạn không gian tĩnh mịch.

Hắn không biết rằng, cô nha hoàn đứng dưới bóng tối đêm nay, sau này sẽ làm chao đảo cả thương nghiệp Thẩm gia.

Đêm ấy, Lục Vãn Ninh trở về góc phòng tối.

Nàng dùng mẩu than viết xuống nền đất bốn chữ rồi lặng lẽ xóa đi.

"Thoát khỏi nô tịch."

Nàng biết con đường ấy rất dài.

Nhưng từ đêm đầu tiên bước vào Thẩm phủ, nàng đã bắt đầu chuẩn bị cho nó.