3.
Ba tháng sau ngày bán thân vào Thẩm phủ, Lục Vãn Ninh đã quen với việc thức dậy từ canh năm.
Gánh nước, giặt y phục, quét dọn sân bãi cho đến tận đêm muộn.
Hai bàn tay từng mềm mại của nàng nay đã nứt nẻ, đỏ rát dưới làn nước lạnh giá của mùa thu.
Nhưng nàng chưa từng cất lời than van, cũng chưa từng xin giảm bớt phần việc.
Trong nhóm nha hoàn mới, có kẻ tranh nhau lấy lòng đại nha hoàn, có kẻ giả bệnh để trốn việc nhẹ.
Chỉ có Vãn Ninh lặng lẽ nhận phần việc khó nhất rồi âm thầm hoàn thành.
Trịnh ma ma thấy nàng ít lời, làm việc chu toàn nên dần bớt khắt khe. Mỗi lần giao y phục về các viện, bà đều cho nàng kiểm lại số lượng.
Vãn Ninh lợi dụng từng cơ hội ấy để ghi nhớ các ký hiệu trên thẻ kho, cách phân chia gấm vóc giữa chủ t.ử và hạ nhân.
Nàng tuyệt đối giấu kín việc mình biết chữ.
Tiểu Mãn – cô nha hoàn nhỏ từng được nàng chia nửa cái bánh màn thầu – tò mò hỏi:
"Làm sao tỷ nhớ được nhiều thứ thế?"
Vãn Ninh vừa vắt ráo chiếc áo thô, vừa thản nhiên đáp:
"Ta sợ làm sai rồi bị ăn roi."
Trên thực tế, nàng đang âm thầm quan sát trật tự nơi này. Ai có quyền lực thật sự, ai chỉ thích mượn oai hùm, ai có thể đụng vào và ai phải tuyệt đối tránh xa.
Mỗi tháng nhận vài trăm đồng tiền công, nàng đều nhờ người quản sự đáng tin gửi hầu hết về cho mẹ. Nàng chỉ giữ lại vài đồng lẻ mua kim chỉ và t.h.u.ố.c rẻ tiền.
Nàng từng tin rằng, chỉ cần nhẫn nại đủ lâu, gom góp đủ tiền, một ngày nào đó nàng sẽ có cơ hội chuộc lại tờ nô khế.
Nhưng sự bình yên mong mong ấy vỡ tan vào một buổi sáng lất phất mưa phùn.
Trịnh ma ma bước nhanh về phía sân giặt, cất giọng lạnh nhạt:
"Lục Vãn Ninh, dừng tay lại."
Nàng buông vạt áo ướt nhẹp xuống chậu wood.
Trịnh ma ma nheo mắt nhìn nàng:
"Ngoài cổng có một người họ Lục. Hắn nói nếu không gặp được ngươi, hôm nay sẽ không chịu đi."
Lục Vãn Ninh đi ra cổng phụ phía Tây Thẩm phủ.
Vừa bước tới ngạch cửa, nàng đã ngửi thấy mùi rượu rẻ tiền trộn lẫn mùi phấn son nồng nặc.
Lục Đại Sơn đứng đó. Áo quần xơ xác, tóc tai bết c.h.ặ.t vào da đầu, nhưng ánh mắt lại loé lên vẻ đắc ý khác thường.
Hắn không hỏi nàng giặt áo có mệt không. Hắn cũng chẳng buồn nhắc đến cơn bệnh của người vợ ở nhà.
Vừa thấy nàng, hắn đã bước tới định nắm lấy tay nàng, lớn tiếng trách móc:
"Đồ bất hiếu! Làm việc trong đại hộ gia đình mà mỗi tháng gửi về có vài đồng lẻ thế à?"
Vãn Ninh rút tay về phía sau, đứng yên bên trong ngạch cửa, giữ đúng khoảng cách với người ngoài phủ.
Nàng điềm tĩnh nhìn ông ta:
"Cha đến đây làm gì?"
Lục Đại Sơn vuốt râu, hất cằm nói:
"Ta nghĩ thông rồi. Mẹ ngươi ở nhà nhớ ngươi khóc lóc suốt. Ta tới đây xin Thẩm gia cho chuộc ngươi về."
Nàng siết nhẹ vạt áo.
Một kẻ c.ờ b.ạ.c thâm căn cố đế, thiếu tiền đến mức đá ngã vợ để bán con, không bao giờ tự nhiên có tiền đi chuộc người.
"Bạc ở đâu ra?" Nàng hỏi thẳng.
Lục Đại Sơn né tránh ánh mắt của nàng, đảo mắt nhìn quanh rồi xuy tay:
"Ta tự có cách của ta. Ta tìm được một mối tốt cho ngươi rồi."
"Mối gì?"
Lục Đại Sơn hạ thấp giọng, ghé sát vào mặt nàng:
"Trương lão gia ở thành Đông, tuy đã ngoài năm mươi nhưng nhà đại phú đại quý. Ông ta nhìn trúng ngươi, chấp nhận bỏ ra năm mươi lượng bạc. Trừ tiền chuộc ngươi cho Thẩm gia, số còn lại đủ cho cha ngươi xoay xở."
Hắn nhếch môi cười:
"Làm thiếp cho Trương lão gia có gì không tốt? Ít nhất còn hơn ở đây giặt áo cả đời."
Vãn Ninh nhìn người đàn ông trước mặt.
Ông ta không đến đón con gái. Ông ta đến để nhận lại một món hàng đã tăng giá.
Nàng hỏi, giọng không một chút gợn sóng:
"Ông đã nhận của người ta bao nhiêu bạc?"
Lục Đại Sơn giật mình, rồi nhanh ch.óng hất hàm:
"Đã nhận mười lượng tiền cọc! Ngươi mau xin quản sự trả nô khế đi!"
Chung quản sự đứng gần đó nghe vậy liền tiến tới, nét mặt lạnh băng:
"Lục Đại Sơn, nô khế của Lục Vãn Ninh đã điểm chỉ giao cho Thẩm gia. Ngươi không có quyền chuộc."
Lục Đại Sơn thấy Thẩm gia không chịu nhả người, thái độ lập tức trở nên lưu manh, xảo quyệt.
Hắn tiến tới một bước, chỉ tay vào mặt Vãn Ninh:
"Được, Thẩm gia các ngươi cậy thế ép người chứ gì?"
Hắn quay sang nhìn Vãn Ninh, nở nụ cười tàn nhẫn:
"Ngươi không theo ta cũng được. Nhưng mẹ ngươi còn sống được bao lâu, ta không dám bảo đảm."
Đôi mắt Vãn Ninh chợt co rút lại.
Lục Đại Sơn đắc ý nói tiếp:
"Căn nhà tranh kia đứng tên ta, chiều nay ta sẽ bán cho chủ nợ. Tiền t.h.u.ố.c ngươi gửi về, tháng trước ta đã đem đ.á.n.h bạc sạch rồi. Mẹ ngươi hiện nằm bẹp dí trên giường, không có t.h.u.ố.c, không có nhà, để xem bà ta sống thế nào!"
"Hơn nữa, nếu ngươi không chịu ra, ta sẽ đem bà ta gán cho nhà nợ làm nô tỳ gánh nước!"
Bàn tay giấu trong tay áo của Vãn Ninh run lên nhè nhẹ.
Nàng hiểu rất rõ.
Hắn biết nàng không sợ bị bán lần nữa. Hắn chỉ cần nắm lấy tính mạng của mẹ nàng là đủ dồn nàng vào bước đường cùng.
Nàng không gào khóc. Nàng không lao ra đ.á.n.h đập hay van xin kẻ vô lương tâm ấy.
Ở chốn này, náo loạn chỉ khiến nàng bị Thẩm gia đ.á.n.h c.h.ế.t vì tội mất quy củ.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Lục Đại Sơn, cất giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
"Mẹ ta hiện ở đâu?"
"Ở nhà! Nhưng chiều nay có còn ở đó không thì tùy thuộc vào ngươi!" Lục Đại Sơn hừ một tiếng. "Ta cho ngươi ba ngày. Không ra, chuẩn bị nhặt xác mẹ ngươi đi!"
Nói rồi, hắn quay lưng nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi.
Vãn Ninh đứng im trong mưa phùn.
"Nếu bà ấy xảy ra chuyện," Nàng thầm thì trong kẽ răng, "Số bạc ông nhận được cũng đừng mong giữ nổi."
Trở về gian phòng ngủ chật hẹp, Vãn Ninh vẫn gập gọn từng chiếc áo thô như không có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Mãn lo lắng chạy tới bên cạnh:
"Vãn Ninh tỷ, người đàn ông ban sáng..."
"Không có gì." Nàng đáp ngắn gọn.
Đến giữa trưa, khi gian phòng không còn ai, Vãn Ninh lấy ra mẩu than nhỏ cùng mảnh giấy gói kim chỉ.
Nàng lặng lẽ ghi ra ba con số: tiền chuộc thân, tiền sính cọc của Trương gia, tiền t.h.u.ố.c mỗi tháng cho mẹ.
Nàng tự phân tích từng con đường.
Xin Thẩm gia tự do? Nàng không có bạc, mà ra khỏi đây lập tức rơi lại vào tay cha.
Tố cáo Lục Đại Sơn? Thân phận nô tỳ của nàng khiến lời nói chẳng có chút trọng lượng nào trước quan phủ.
Con đường duy nhất: Tìm một người có quyền lực tuyệt đối, đủ sức đè bẹp Lục Đại Sơn và Trương gia, mua đứt sự an toàn cho mẹ nàng.
Trong Thẩm phủ này, người có quyền quyết định nô khế chỉ có hai người.
Tiểu Mãn nhìn thấy đôi mắt tĩnh lặng của nàng, khẽ hỏi:
"Tỷ không sợ sao?"
Lục Vãn Ninh lau vệt than trên ngón tay, thản nhiên đáp:
"Sợ thì ông ta sẽ thả mẹ ta sao?"
"Nước mắt không đổi được nô khế, cũng không mua được t.h.u.ố.c."