Ba ngày liên tiếp sau đó, Thẩm Hoài Chương không hề xuất hiện.

Đêm đầu tiên, A Tú chuẩn bị sẵn nước tắm ướp hoa khô, thắp hương trầm và giục Vãn Ninh thay y phục đẹp.

Đến khuya, thức ăn trên bàn nguội ngắt, hắn vẫn không tới.

Đêm thứ hai, Chu ma ma sốt sắng nhắc nàng nên trang điểm đậm hơn một chút, học cách dịu dàng để giữ chân gia chủ.

Vãn Ninh vẫn b.úi tóc gọn gàng, ngồi dưới ngọn đèn dầu lặng lẽ khâu lại túi t.h.u.ố.c cho mẹ.

Đêm ấy, Thẩm Hoài Chương vẫn bận việc ở các cửa hàng ngoài thành.

A Tú lo lắng đến mức sụt sùi:

"Lão gia không đến, có khi nào cô nương vừa ra đây đã thất sủng rồi không?"

Vãn Ninh buông kim khâu, ngẩng đầu nhìn cô bé:

"Cô nương không mong lão gia đến sao?" A Tú hỏi.

Vãn Ninh bình thản đáp:

"Mong thì người sẽ đến à?"

Nàng đứng dậy vặn nhỏ ngọn đèn:

"Nếu không, ta vẫn phải sống ngày của mình."

Nàng không dùng nước mắt hay tin nhắn ốm đau để gọi hắn. Cuộc sống của nàng không thể chỉ treo trên bước chân của một người đàn ông.

Chiều hôm sau trời đổ mưa dầm.

Không thể ra sân, Vãn Ninh lấy chiếc bàn tính cũ bụi mờ trong kho ra lau sạch.

Nàng dùng giấy vụn ghi lại từng khoản tiền gạo, tiền dầu, tiền than của biệt viện rồi tự mình tính toán.

Nhiều ký hiệu ghi chép thương nghiệp nàng chưa hiểu rõ, đành phải suy đoán dựa trên số lượng và giá tiền thực tế.

Lúc Chung quản sự tới giao tiền tháng mới, thấy nàng đang hí háy gõ bàn tính, ông không khỏi hiếu kỳ.

Vãn Ninh không xin quần áo gấm vóc, nàng thẳng thắn hỏi:

"Chung quản sự, trong kho của phủ có quyển sổ cũ nào bỏ đi hay giấy vụn chuẩn bị đốt không?"

Chung quản sự nheo mắt nhìn nàng đầy cảnh giác:

"Các cô nương khác đều xin trâm vòng. Ngươi lại xin sổ cũ?"

Vãn Ninh cúi đầu đáp:

"Trâm vòng không giúp nô tỳ chuộc thân."

Nàng ngẩng lên, ánh mắt trong suốt:

"Nô tỳ chỉ muốn học cách tính toán thu chi. Biết nhìn sổ sách thì người dưới mới không lừa được ta, ta cũng không làm thất thoát tiền của lão gia."

Thấy lý do chính đáng, Chung quản sự suy nghĩ một lúc rồi cho người mang tới vài quyển sổ kho đã hết giá trị sử dụng.

Có được mấy quyển sổ cũ, Vãn Ninh mừng như vơ được vàng.

Mỗi ngày nàng đều dành vài canh giờ để chép lại từng con số, tìm hiểu sự chênh lệch giá cả giữa các mùa, tiền vận chuyển đường thủy và khoản hao hụt trong mua bán.

Thế giới thương trường đầy biến động lần đầu tiên mở ra trước mắt nàng qua những dòng mực mờ.

Trong biệt viện có một khoảng sân trống, Vãn Ninh xin Chu ma ma cho trồng cúc, hoa nhài và vài cọc thảo d.ư.ợ.c thông thường.

A Tú thắc mắc:

"Người ở trước đây chỉ thích trồng mẫu đơn đắt tiền, mỗi tháng thay một lần."

Vãn Ninh vừa xới đất vừa thản nhiên:

"Hoa đẹp đến mấy mà tốn bạc thay mới liên tục thì cũng là lãng phí."

Nàng tự may vá, tự quản lý chi tiêu trong viện vô cùng c.h.ặ.t chẽ.

Một bà t.ử bếp cố tình khai khống giá than mùa lạnh, Vãn Ninh không mắng c.h.ử.i hay đ.á.n.h đập. Nàng đặt hai bản ghi chép của tháng này và tháng trước lên bàn, chỉ ra điểm bất hợp lý.

Bà t.ử sợ hãi quỳ xuống xin tha.

Vãn Ninh không đuổi người, chỉ phạt trừ số tiền khai gian vào tiền công tháng đó và cảnh cáo:

"Ta không phạt người vì nghèo."

Nàng nhìn thẳng mặt bà t.ử:

"Ta chỉ phạt người nghĩ ta dễ lừa."

Từ đó về sau, người trong biệt viện không ai dám xem thường vị "Lục cô nương" không có danh phận này nữa.

Một buổi chiều cuối tháng, hai chiếc xe ngựa dừng trước cửa biệt viện.

Hà di nương và Tô di nương – hai thiếp thất trong Thẩm phủ – lấy danh nghĩa mang đồ thưởng của Đại phu nhân để tới thăm.

Thực chất, Hà di nương muốn tận mắt chứng kiến xem kẻ mới được Thẩm Hoài Chương giấu bên ngoài là thần thánh phương nào.

Vãn Ninh không khoác áo gấm, nàng mặc bộ đồ vải màu xanh nhạt, đứng đợi sẵn ở bậc thềm chính sảnh, cúi người hành lễ đúng quy củ của hạ nhân.

Tô di nương vốn tính nhút nhát, vội vàng đáp lễ.

Còn Hà di nương thì chậm rãi bước vào, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gian phòng bài trí đơn sơ, dừng lại ở hai bàn tay có vết chai kim chỉ của Vãn Ninh.

Bà ta lướt ngón tay đeo nhẫn ngọc qua mặt bàn, nhếch môi cười nhạt:

"Đổi nơi ở, thay mấy bộ y phục, vẫn không giấu được dáng vẻ hầu hạ người khác."

Bà ta nghiêng đầu nhìn Vãn Ninh, giọng đầy vẻ khinh khỉnh:

"Đúng là nha hoàn."

Tô di nương giật mình, lo lắng nhìn Vãn Ninh.

Vãn Ninh không hề tỏ ra xấu hổ hay giận dữ, nàng điềm tĩnh ngẩng đầu:

"Di nương nói không sai. Ta vốn xuất thân nha hoàn."

Hà di nương thấy nàng không màng danh xưng, bèn giăng bẫy:

"Ngươi đã ra đây ở, sao không thấy vào chính viện thỉnh an Đại phu nhân? Hay là cậy được lão gia sủng ái nên khinh thường chính thất?"

Vãn Ninh bình thản trả lời:

"Đại phu nhân chưa triệu kiến, nô tỳ là hạ nhân, không dám tự tiện xông vào chính viện làm mất quy củ."

"Người có lòng kính trọng thì phải tự biết đường mà đi chứ?" Hà di nương dồn ép.

Vãn Ninh đáp lời không chút kẽ hở:

"Chính vì kính trọng Đại phu nhân nên nô tỳ càng không thể làm sai quy củ do người đặt ra."

Tô di nương ở bên cạnh khẽ gật đầu, nhận ra cô gái này trả lời rất kín kẽ.

Hà di nương hừ lạnh một tiếng, cố tình đưa bàn tay đeo chiếc vòng ngọc phỉ thúy sáng bóng lên chỉnh lại quạt:

"Ngươi đừng tưởng ở biệt viện là ngon lành. Lão gia nuôi ngươi ở đây chẳng qua là đổi món ăn lạ. Chiếc vòng ngọc này là lão gia tặng ta dịp sinh thần, kẻ làm ngoại thất như ngươi, cả đời cũng đừng mơ chạm tới."

Vãn Ninh cúi mắt:

"Nô tỳ không dám so sánh với các di nương, cũng không có ý tranh giành thứ gì."

"Không tranh?" Hà di nương nheo mắt. "Thế ngươi theo lão gia làm gì?"

"Để bảo toàn tính mạng cho mẹ ta." Vãn Ninh trả lời ngắn gọn.

Câu trả lời quá thật thà khiến Hà di nương nghẹn lời.

Nhưng khi ánh mắt bà ta vô tình lướt qua những quyển sổ chép tay cùng bàn tính đặt gõ dở trên bàn, lòng bà ta bỗng trào lên một cảm giác bất an.

Nữ nhân này không dùng thời gian để tô phấn dặm phấn chờ đàn ông, nàng đang học những thứ nguy hiểm hơn nhiều.

"Ngươi thật sự không muốn tranh sao?" Hà di nương hỏi lại.

Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt bà ta:

"Thứ không thuộc về ta, tranh cũng không giữ được."

Đêm đó, Thẩm Hoài Chương bất ngờ ghé biệt viện.

Khi bước vào phòng, hắn không thấy cảnh nữ nhân trang điểm lộng lẫy chờ chực, mà chỉ thấy Vãn Ninh đang vặn nhỏ đèn dầu, cẩn thận so sánh sổ chi tiêu với các thẻ tre ghi giá chợ.

Nàng vội đứng dậy hành lễ.

Thẩm Hoài Chương tiến lại gần bàn, cầm quyển sổ chép tay của nàng lên xem.

Những con số được chia cột rõ ràng, tiền t.h.u.ố.c của mẹ nàng được tách riêng biệt với chi phí sinh hoạt biệt viện, không sai một đồng.

Hắn khẽ kinh ngạc:

"Ai dạy ngươi xếp sổ thế này?"

"Nô tỳ tự xem sổ cũ rồi bắt chước." Nàng thật thà đáp.

Thẩm Hoài Chương nhìn nàng sâu sắc. Nàng không chỉ biết chữ, mà còn có tư duy nhạy bén với các con số.

"Hôm nay Hà thị tới đây đúng không?" Hắn chợt hỏi. "Nàng ta có làm khó ngươi không?"

Vãn Ninh không tranh thủ cơ hội này để tố khổ, nàng điềm tĩnh đáp:

"Ngươi không định kể Hà thị đã nói gì sao?"

Vãn Ninh đáp lại bằng một câu hỏi nhẹ nhàng:

"Lão gia đã biết nàng ấy đến, nghĩa là người muốn biết thì tự nhiên sẽ biết."

Thẩm Hoài Chương nhìn nàng hồi lâu.

Nàng không nhờ vả hắn đối phó người khác, cũng không giả vờ đáng thương. Nàng đang âm thầm tích lũy sức mạnh để tự đứng trên đôi chân mình.

Trước khi rời đi, Thẩm Hoài Chương lấy từ trong áo ra một chiếc bàn tính nhỏ làm bằng gỗ t.ử đàn sáng bóng đặt lên bàn:

"Đây là đồ cũ ở cửa hàng. Ngươi lấy mà dùng."

Chương 7 - Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia