Anh đã tự tay viết cho tôi một bức thư rất dài. Trong thư, anh giải thích rằng chàng trai năm ngoái thực chất chỉ là người anh bỏ tiền ra thuê về để diễn kịch mà thôi, anh không hề có hình bóng của bất kỳ ai khác trong lòng. Anh nhắn nhủ: [Em sắp sửa trở thành một công chức Nhà nước rồi.] Anh luôn hy vọng tôi có được những điều tốt đẹp nhất.
Bùi Quán của kiếp này, người cũng từng một lần bước qua cửa t.ử, dường như đã nghĩ thông suốt được điều gì đó, ngữ điệu trong thư đã thả lỏng và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thế nhưng, anh vẫn tuyệt khẩu không hé môi nửa lời về tình yêu dành cho tôi.
Dẫu vậy, khi đọc những dòng chữ ấy, khóe môi tôi vẫn không tự chủ được mà cong lên, niềm hạnh phúc tràn ngập chẳng thể nào kìm nén nổi. Cuộc đời của anh trai cuối cùng đã bắt đầu chuyển biến theo hướng tốt đẹp hơn rồi.
Vào đúng ngày sinh nhật của tôi, anh lại một lần nữa đáp chuyến bay đến Thủ đô.
Tôi vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy liền tức tốc chạy băng băng tới, lao thẳng vào vòng tay ấm áp của anh.
Ngày hôm ấy, bầu trời cao vời vợi không một gợn mây, và ánh nắng ngoài kia thì rực rỡ đến nao lòng.
16.
Sau khi tốt nghiệp, tôi và anh trai cùng định cư và sống chung trong một căn nhà ở Thủ đô.
Công ty của anh đã đi vào quỹ đạo ổn định, dạo gần đây anh cũng thảnh thơi hơn rất nhiều, ngày nào cũng ở nhà bày biện, hí hoáy học nấu món này món nọ.
Mấy ngày nay trông bộ dạng anh cứ thần thần bí bí, nhưng tâm trạng thì lại đặc biệt tốt. Tôi khẽ nhíu mày, âm thầm quyết định hành động lần này của mình tốt nhất là nên giấu không cho anh biết.
"Mấy ngày tới chắc em phải tăng ca liên tục, buổi tối không về nhà được đâu ạ."
Bùi Quán gật đầu ra chiều đã quá quen thuộc với việc này: "Được rồi, thế cuối tuần này em có về được không?"
"Công việc trên tay cũng không còn lại bao nhiêu, chắc là về được ạ, đến lúc đó em gọi điện cho anh sau nha." Tôi nói.
"Được, anh đợi điện thoại của em." Bùi Quán tiễn tôi ra tận cửa.
Tôi đi bộ một quãng đường thật xa rồi mới rút điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp đến đón. Thật ra, có một bí mật tôi luôn giấu kín không nói với anh. Sau khi kỳ thi kết thúc và đến bước chọn vị trí công tác, tôi vẫn kiên định lựa chọn vào ban Phòng chống Ma túy. Tôi đã âm thầm điều tra từ tên tội phạm nghiện ngập đã đ.â.m c.h.ế.t anh ở kiếp trước.
Suốt năm năm ròng rã, tôi lần theo dấu vết và triệt phá thành công một băng đảng buôn lậu ma túy quy mô lớn, thậm chí còn tìm ra được mối liên hệ của chúng với năm vụ án diệt môn cực kỳ tàn bạo trước đây.
Thế nhưng, trong quá trình vây bắt cuối cùng... Hai tên tội phạm hung hãn trốn trong góc tối bất ngờ lao ra, trên tay chúng còn bắt giữ một cô bé nhỏ làm con tin. Trong lúc đôi bên xảy ra xô xát dữ dội, một ánh thép lạnh lẽo đột ngột sượt qua, lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Âm sai dương lệch, mọi chuyện trên đời dường như đều đã có sự an bài của số phận. Tôi đã giúp anh trai mình né tránh được lưỡi hái của T.ử thần, nhưng lưỡi d.a.o định mệnh ấy rốt cuộc vẫn găm c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c của tôi.
Tôi c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau thấu xương để khống chế bằng được hai kẻ lọt lưới, rồi dùng chút sức tàn lực kiệt nói vào bộ đàm câu nói cuối cùng: "Đến điểm A10 đi, có hai tên lọt lưới, chúng có bắt cóc một bé gái, tôi cứu được con bé rồi."
Tôi khựng lại một nhịp, thều thào, "Đừng nói cho anh trai tôi biết."
Trong cơn mê muội chập chờn, tôi mơ màng nghe thấy tiếng đồng nghiệp đang khóc lóc, hốt hoảng khênh tôi lên xe cấp cứu. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái c.h.ế.t, tôi mơ màng nhìn thấy anh trai đang mỉm cười sải bước đi về phía mình.
Trên l.ồ.ng n.g.ự.c của anh cũng có một vết sẹo dài rỉ m.á.u. Anh dịu dàng nhìn tôi, khẽ nói: "Vân Qua, anh đến đón em đây."
"Vân Qua, chúng ta ở bên nhau nhé?"
"Anh yêu em."
...
Anh trai à, em cũng yêu anh.
[Hết]
P/ạ: đoạn cuối là thụ nhớ lại lúc làm nhiệm vụ hồi dạo trước á các bạn iu, ẻm suýt chớt nè, nên ẻm cũng không dám kể cho anh trai nghe. Chớ không phải kết Huhu Ending đâu nha. Kết HE ạ 🥰
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÀ CỔ TÍCH
Tống Trạm và tôi từng có một đoạn tình cảm oanh oanh liệt liệt, anh thậm chí còn cam lòng để ba mẹ cắt đứt mọi nguồn viện trợ kinh tế.
Thế nhưng sau đó, anh hối hận rồi.
Anh nói với bạn bè rằng: "Vì trên người cậu ta có mùi bùn đất, tôi cảm thấy hơi kinh tởm."
Xem ra tầng lớp khác biệt thì quả thực chẳng thể đi đến tận cùng. Tôi hiểu điều đó nên đã chủ động đề nghị chia tay.
Anh không chấp nhận, muốn hỏi cho ra một lý do, làm ầm ĩ lên một trận kịch liệt.
Tôi mang theo vài phần ý vị trả thù mà nói với anh: "Đi theo một kẻ nghèo kiết xác chẳng học hành ra trò trống gì như anh thì làm gì có tương lai?"
"Em đừng có hối hận." Anh dữ tợn bỏ lại một câu rồi quay đầu đi thẳng
Ba năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một câu lạc bộ thượng lưu.
Giờ đây anh đã là người thừa kế của Tống thị, hô mưa gió trong tay. Giữa hai chúng tôi đã là khoảng cách một trời một vực.
Vậy mà anh lại cẩn trọng nắm lấy tay tôi, khẩn khoản: "Bây giờ anh đã công thành danh toại rồi, chúng ta làm hòa có được không?"
Chương 1:
1.
Đêm đầu tiên tôi vừa trở về kinh thành thì nhận được điện thoại của Chu Hách. Giọng cậu ấy đang vô cùng phấn khích, hét lớn đòi cạn thêm ly nữa, nói chẳng được vài câu đã cúp máy.
Tôi biết ngay là cậu ấy lại uống quá chén rồi.
Lật xem lại lịch sử trò chuyện để xác nhận địa chỉ, tôi không khỏi ngán ngẩm. Vị tiểu thiếu gia này một khi đã nổi m.á.u ngông cuồng thì chẳng còn biết trời cao đất dày là gì nữa.
Tôi thở dài, rốt cuộc lại phải đi dọn bãi chiến trường cho cậu ấy.
Tôi lái xe đến trước cửa câu lạc bộ, gọi lại điện thoại nhưng đầu dây bên kia đã không còn người bắt máy. Đoán chừng cậu ấy đã uống đến mức hôn mê bất tỉnh rồi. Cũng may là trước đó cậu ấy có gửi số phòng cho tôi.
Thế nhưng, khi tôi gõ cửa phòng bao, tôi mới nhận ra đây chẳng phải là điều may mắn gì.
Người ra mở cửa là Tống Trạm.
Năm năm không gặp, anh trưởng thành hơn nhiều so với trong ký ức của tôi. Đôi mắt màu xanh lam mang nét lai Tây trầm mặc nhìn xoáy vào tôi. Người đàn ông được nuôi dưỡng bởi quyền lực và tiền tài, dù vui giận không lộ ra mặt thì quanh thân vẫn tỏa ra một áp lực vô hình.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Theo bản năng, tôi lùi lại một bước. Tôi vừa đi công tác từ tỉnh lẻ về, dù đã tắm rửa sạch sẽ nhưng ngay lúc này đây, tôi vẫn cảm thấy vô cùng quẫn bách, tựa như trên người mình vẫn còn vương đầy hơi thở của bùn đất quê mùa.
Ánh mắt người đàn ông hơi trầm xuống, sau đó anh khẽ gật đầu xem như chào hỏi rồi xoay người đi ngược vào trong phòng bao.
"Ai thế?" Có người lên tiếng hỏi.
"Tự đi mà xem." Tống Trạm kiệm lời đáp.
Mấy kẻ hiếu kỳ thật sự ngó đầu ra nhìn, vừa nhận ra tôi, mắt họ liền sáng bừng lên: "Bác sĩ Sở đấy à!"
"Ôi chao lâu rồi không gặp, họp lớp lần nào cậu cũng vắng mặt, bọn này nhớ cậu c.h.ế.t đi được." Trong số đó có vài người ngày trước chơi khá thân với tôi, nghe thấy động tĩnh liền ríu rít ghé lại gần.
"Đến đón anh Tống Trạm đúng không? Hai người làm hòa với nhau từ bao giờ thế?"
Chuyện tình oanh oanh liệt liệt năm đó hầu như ai trong hội cũng biết. Người bạn học nháy mắt đầy ẩn ý: "Với địa vị bây giờ của Tống Trạm thì còn ai dám nói nửa chữ không nữa chứ? Hai người thế này cũng coi như khổ tận cam lai rồi."
Tống Trạm ngồi trên chiếc ghế tựa lưng cao, lẳng lặng nhìn tôi, giống như đang chờ đợi tôi lên tiếng.
Phòng bao ở kinh thành rõ ràng kín gió, vậy mà không hiểu sao, tôi lại cảm thấy có một luồng gió buốt giá thổi xuyên qua thời gian, mang theo cả đoạn ký ức mờ mịt và đau đớn năm nào tràn về.
Tôi cảm nhận được cơ mặt mình có chút cứng đờ, nhưng vẫn cố chấp kéo lên một nụ cười, chậm rãi nói: "Tôi và anh ta đã chia tay năm năm rồi. Hôm nay tôi đến đây để đón Chu Hách, làm phiền ai đó gọi cậu ấy ra giúp tôi, tôi không vào đâu."
2.
Không khí trong phòng lập tức chìm vào im lặng. Tôi hiếm khi làm điều gì khiến người khác phải khó xử mặt mày thế này, nhưng Tống Trạm luôn là ngoại lệ duy nhất.
Người bạn học kia gượng cười hai tiếng: "Thế... thế à? Bọn tôi hiểu lầm mất rồi, cũng phải, thời gian dài như vậy rồi mà... Để tôi gọi Chu Hách ra cho cậu." Nói xong, cậu ta như chạy trốn mà rời đi.
Tống Trạm rủ mắt xuống, làm như không nghe thấy, hoặc có thể nói là anh chẳng mảy may bận tâm.
Cũng đúng thôi, chúng tôi vốn đã không còn thuộc về cùng một thế giới nữa rồi. Những quỹ đạo số phận từng có lúc giao nhau, từ lâu đã rẽ hướng lao về tương lai riêng biệt của mỗi người.
Lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Một lát sau, Chu Hách được người ta dìu ra ngoài. Cậu ấy nheo nheo mắt nhìn tôi, giọng đầy bất mãn: "Sao lại là anh..."
Đúng là tổ tông của tôi mà!
Để tránh việc cậu ta ăn nói bừa bãi, tôi đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng cậu ấy lại, cúi đầu ghé sát tai nói nhỏ: "Đi nào, về nhà."
"Tôi không về." Cậu ấy gạt phắt tay tôi ra.
Thái dương tôi giật nảy lên vì đau đầu. Chu Hách chỉ có duy nhất một tính xấu này, cứ uống say vào là lại biến thành trẻ con, không dỗ dành thì chỉ có nước mang ra cho một trận đòn.
Nhưng ở nơi có nhiều người quen thế này, tôi không tiện ra tay, đành phải hạ giọng ôn tồn: "Ngoan, về nhà được không? Cậu say lắm rồi, đến giờ phải về nhà ngủ thôi."
Chàng trai trẻ bĩu môi, lúc này mới không tình không nguyện đặt tay vào lòng bàn tay tôi, nói: "Thế thì được."
Tống Trạm vốn vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên đứng bật dậy. Anh thô bạo đẩy Chu Hách ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt.