"Thẩm Vân Qua, tại sao em lại chọn Đại học Cảnh sát?" Anh lại lặp lại một lần nữa, ánh mắt cố chấp nhìn tôi chằm chằm không rời.

Khoảnh khắc ấy, tôi dường như đã hiểu ra điều gì đó. Tôi biết, người đàn ông đứng trước mặt tôi lúc này rốt cuộc là từ đâu trở về rồi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi đáp: "Để Bùi Quán không phải c.h.ế.t một lần nữa, để em có thể bảo vệ Bùi Quán được bình an suốt đời." Để anh không phải bị một kẻ nghiện ngập đang lên cơn điên cuồng đ.â.m trọng thương, rồi tuyệt vọng trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay em nữa.

Bùi Quán chớp mắt một cái, nước mưa lăn dài từ khóe mắt anh trượt xuống. Một giọt, rồi hai giọt. Ngoài trời mưa tầm tã, dưới tán ô cũng có những giọt lệ rơi rơi.

"Đây không phải là lý do để em lựa chọn chuyên ngành Phòng chống Ma túy. Lập tức làm thủ tục thôi học đi." Giọng Bùi Quán khản đặc, mang theo sự run rẩy, "Anh sẽ nuôi em cả đời."

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu: "Anh trai, em trưởng thành rồi."

Tôi đưa mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài tán ô, khẽ khàng nói tiếp: "Anh biết không, ngay cả khi được trùng sinh quay về, mỗi một tuần em đều phải trải qua ít nhất một trận ác mộng. Em mơ thấy anh tắt thở ngay trong lòng em, m.á.u tươi từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh không ngừng tuôn ra như suối. Em đã điên cuồng tìm mọi cách để bịt cái lỗ thủng rỉ m.á.u ấy lại, nhưng tất cả chỉ là vô ích trong tuyệt vọng."

"Em quỳ sụp xuống van xin tất cả những người qua đường cứu lấy anh."

"Trong những giấc mơ ấy, em dường như đã khóc cạn nước mắt của cả một đời người rồi."

"Nếu em không lựa chọn con đường này, em sẽ bị giam cầm, bị c.h.ế.t ngạt trong cái ngày anh ra đi suốt đời suốt kiếp."

"Anh trai, nếu người phải c.h.ế.t là em, anh sẽ cảm thấy thế nào?"

14.

Tôi đã không chờ được câu trả lời của anh.

Trong đêm mưa bão bùng ấy, Bùi Quán đến rồi lại vội vã rời đi. Tôi quay trở lại phòng ký túc xá trong tình trạng toàn thân ướt sũng như chuột lột, làm cậu bạn cùng phòng được một phen hú vía.

Cậu ấy vừa cười vừa huých vai tôi trêu chọc: "Sao thế, bạn gái đòi chia tay à? Vừa chạy đi cứu vớt tình yêu đấy phỏng?"

Tôi khẽ nở một nụ cười khổ, thuận theo lời cậu ấy mà đáp: "Ừ, lần này thì chia tay thật rồi."

Cậu ấy chép miệng cảm thán: "Không sao, với cái gương mặt đẹp trai ngời ngời này của cậu, kiểu gì chẳng tìm được người tốt hơn."

Tôi không nói gì nữa. Tôi đi vào phòng tắm xả một trận nước lạnh, sấy khô tóc rồi lại leo lên giường nằm. Nhưng trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, làm sao tôi có thể ngủ cho an giấc nổi.

Trong cơn mơ màng chập chờn, tôi lại nhìn thấy quá khứ hiện về. Những chuyện đó, tính ra đã xa xôi lắm rồi.

Đó là một buổi trưa Hè vào năm tôi 4 tuổi. Ngày ấy, mẹ ruột và cha dượng của tôi vẫn còn sống, hai người họ đang vừa nấu cơm trong bếp vừa nhỏ to trò chuyện. Bùi Quán thì nằm bò ra bàn cặm cụi viết bài tập về nhà, còn tôi thì nằm dài trên chiếc ghế sofa vừa mới được thay tấm vải bọc mới.

Ngửi mùi thức ăn thơm phức bay ra từ nhà bếp, tôi bập bẹ vài câu chuyện không đầu không cuối với Bùi Quán, rồi cứ thế lim dim ngủ thiếp đi dưới làn gió hiu hiu từ chiếc quạt điện.

Đó là buổi trưa tươi đẹp cuối cùng còn sót lại trong mảnh ký ức tuổi thơ của tôi. Bởi vì chuỗi ngày sau đó chỉ toàn là tai ương và biến cố dồn dập ập đến, người thân lần lượt ra đi, hai anh em quay lưng đoạn tuyệt.

Thời gian tàn nhẫn cứ thế quất roi thúc ép tôi phải điên cuồng lao về phía trước, không cho tôi lấy một khắc để thở phào nhẹ nhõm.

15.

Những cuộc điện thoại tôi gọi đến, Bùi Quán bắt đầu không chịu bắt máy nữa. Tôi nhạy cảm nhận ra giữa hai chúng tôi đang dần xuất hiện một sự xa cách vô hình. Đây là kết cục tôi đã sớm dự đoán được từ trước, thế nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn không tránh khỏi dấy lên mấy phần bi thương. Tần suất tôi cầm điện thoại lên rồi ngẩn người ra nhìn màn hình ngày một tăng lên theo cấp số nhân.

Thỉnh thoảng, trung đội của tôi và Trần Cảnh sẽ có những tiết học chung ở đại giảng đường. Cậu ấy chọn chỗ ngồi ngay bên cạnh tôi, vừa nhìn thấy bộ dạng thẫn thờ ấy là biết ngay đã xảy ra chuyện gì.

Cậu ấy chống cằm, nghiêng đầu bảo: "Anh trai cậu là vì sợ mất cậu thôi, cậu biết mà, quan tâm quá hóa loạn. Ít nhất thì cậu cũng phải làm sao cho anh ấy bớt lo lắng đi chứ. Hai người vốn thân thiết như vậy, có chuyện gì mà không thể thẳng thắn nói ra?"

Phải rồi. Huống hồ ngày sinh nhật của tôi cũng đã cận kề.

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu nhiều nhé!" Tôi xúc động siết c.h.ặ.t lấy tay cậu ấy mà nói.

Một cô bạn ngồi ngay bên cạnh vốn có mối quan hệ khá thân thiết với cả hai chúng tôi nhìn thấy cảnh này liền "ồ" lên một tiếng đầy ẩn ý.

Trần Cảnh lập tức cấu véo giọng, nhại theo điệu bộ của con gái mà trêu lại: "Trong đầu cậu mà còn nghĩ mấy thứ linh tinh nữa là người ta bắt đền, bắt cậu cả đời này phải theo người ta luôn đấy nhé~!"

"Cút đi đồ quỷ!!" Tôi dở khóc dở cười mắng.

...

Dưới sự kiên trì bền bỉ và không ngừng kết nối của tôi, cộng thêm việc tôi năm lần bảy lượt bảo đảm với anh rằng bản thân tuyệt đối sẽ đặt an toàn tính mạng lên hàng đầu, lại còn giải thích thêm rằng không phải cứ học chuyên ngành này là sau này sẽ phải ra tuyến đầu, vẫn còn rất nhiều vị trí văn phòng nhàn hạ. Bùi Quán cuối cùng cũng chịu thua, không tình nguyện lắm mà khôi phục lại liên lạc với tôi.

Chương 10 - Ngoảnh Đầu Lại, Anh Vẫn Ở Dưới Tán Ô Chiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia