Ta đổi quần áo với một người, sau đó theo người còn lại rời đi.

Cố Nhiên cũng nhận được tin, đã chờ sẵn bên ngoài.

Trời hoàn toàn tối.

Nhờ màn đêm che giấu, tỳ nữ thuận lợi đưa chúng ta vào rừng.

Tiêu Trinh Nhi còn sai thân vệ chuẩn bị một con ngựa.

Cố Nhiên vừa định đỡ ta lên ngựa, tên thân vệ kia lại chặn trước mặt.

“Quận chúa có lệnh, nàng còn lời muốn nói với hai vị. Hiện giờ hai vị chưa thể đi.”

Ta lập tức hiểu có biến.

Không cho hắn cơ hội báo tin, ta rút con d.a.o ngắn giấu trong tay áo, nhanh ch.óng giải quyết kẻ cản đường.

Cố Nhiên giật mình.

“Lục cô nương, có chuyện gì?”

“Kế hoạch thay đổi.”

Ta hạ giọng, giục hắn lên ngựa.

“Nguyên Chinh đã bắt đầu nghi ngờ ngươi. Bản đồ phòng thủ ngươi lấy được là giả.”

“Ngươi không thể tiếp tục ở cạnh hắn. Xuyên qua rừng này rồi đi thẳng về phía tây, sẽ có người tiếp ứng ở biên giới. Tranh thủ trước khi người của Tiêu Trinh Nhi đuổi tới, lập tức đi.”

Cố Nhiên lại không chịu.

“Đã phát hiện không ổn, vì sao không báo trước cho ta?”

“Vì ta còn có tính toán khác. Ta không thể đi cùng mọi người.”

“Chuyện quan trọng như thế, sao cô nương có thể giấu chúng ta?”

“Nếu ta nói, ngươi và A Tích tỷ tỷ có chịu nghe lệnh rời đi, để một mình ta ở lại Bắc Yên không?”

Cố Nhiên mím môi.

Ta nhìn sâu vào mắt hắn, tự trả lời thay.

“Không.”

“Nếu hai người biết ta không đi, tuyệt đối sẽ không yên tâm để ta một mình ở lại.”

“Cố đại ca, ta biết hai người đã sẵn sàng c.h.ế.t bất kỳ lúc nào.”

“Nhưng ngươi có biết A Tích tỷ tỷ cũng giống ta, đã có t.h.a.i rồi không?”

Cố Nhiên rõ ràng không biết chuyện ấy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Một lát sau hắn vẫn nói.

“Cho dù như vậy, ta cũng không thể bỏ cô nương một mình ở đây!”

Hắn định đưa ta lên ngựa, phía sau bỗng vang lên giọng Tiêu Trinh Nhi.

“Ồ, Cửu vương phi đúng là vô lễ.”

“Ta có lòng giúp ngươi, ngươi lại ra tay với thân vệ của ta. Nếu đã vậy thì đừng trách ta.”

Ta vẫn bình tĩnh.

“Rốt cuộc là giúp ta hay bày cục hại ta, Quận chúa tự biết rõ.”

Nhân lúc nàng còn chưa tới gần, ta ra hiệu Cố Nhiên mau đi.

Thế nhưng hắn quá cố chấp, trực tiếp đưa ta lên ngựa rồi cùng chạy.

Gió rít dữ dội bên tai.

Cố Nhiên vừa điều khiển ngựa vừa phải phân tâm đỡ những mũi tên từ bóng tối b.ắ.n tới. Chẳng bao lâu trên người hắn đã trúng tên.

Ta sốt ruột.

“Cố đại ca, mang theo ta thì cả hai đều không đi được.”

“Thả ta xuống đi. Dù sao ta cũng là vương phi của Nguyên Chinh, hơn nữa còn m.a.n.g t.h.a.i con hắn. Tiêu Trinh Nhi không dám tùy tiện lấy mạng ta.”

“Ta hiểu quá rõ cảm giác một người phụ nữ phải một mình nuôi con khổ sở thế nào.”

“Coi như ta cầu ngươi, đừng để A Tích tỷ tỷ trở thành người giống mẫu thân ta.”

“Không kịp nữa rồi…”

Ta sững ra.

Vội ngẩng đầu mới thấy môi Cố Nhiên đã tím đen.

Tên của Tiêu Trinh Nhi có độc.

Cố Nhiên lập tức xé một dải vải từ y phục, buộc mình vào sau lưng ta để dùng thân thể che chắn.

Hắn thở gấp, ghé sát tai ta, đồng thời cài thứ gì đó lên tóc.

“Trước khi Thế t.ử hy sinh, người từng căn dặn ta, nếu còn sống trở về Nam Lương, nhất định phải nói với Lục cô nương một câu.”

“Chuyện Nguyên Chinh đ.á.n.h cắp quân cơ không phải lỗi của cô nương. Cô nương cũng là người bị hắn lừa gạt. Xin đừng lấy tội lỗi của kẻ khác trừng phạt chính mình.”

“Lời Thế t.ử muốn ta chuyển, hôm nay cuối cùng ta đã nói được.”

“Bây giờ ta cũng muốn nhờ Lục cô nương chuyển cho A Tích một câu.”

“Xin nói với nàng, người rồi sẽ có ngày phải rời đi. Đừng vì ta mà quá đau lòng. Trăm năm sau, bên cầu Nại Hà, phu thê chúng ta rồi sẽ còn ngày gặp lại.”

Sống mũi ta cay xè.

Giọng hắn phía sau ngày càng nhỏ.

“Là ta vô dụng.”

“Nếu ta phát hiện Nguyên Chinh là gian tế sớm hơn…”

“Nếu ngày ấy người sống sót là Thế t.ử chứ không phải ta…”

“Vệ gia sẽ không thua. U Châu cũng sẽ không mất…”

Sau đó, tiếng thì thầm phía sau dần im bặt.

Đêm xuân lại đổ mưa.

Tiếng mưa tí tách rơi bên tai, nghe như có ai đang khóc đến tan lòng.

Cuối cùng ta vẫn rơi vào tay Tiêu Trinh Nhi.

Cố Nhiên dùng thân thể chắn tên cho ta. Thấy không thể b.ắ.n trúng ta, nàng đổi mục tiêu, b.ắ.n vào chân ngựa.

Con ngựa đau đớn ngã xuống, ta cũng bị hất khỏi lưng.

Tiêu Trinh Nhi cưỡi ngựa dừng ngay trước mặt.

Nàng ngồi trên cao nhìn xuống.

“Vệ Anh, lần này ta xem ngươi còn chạy được tới đâu.”

Câu ấy không đúng.

Ta không chạy được.

Mà vốn cũng không thật sự muốn chạy.

Mưa ngày càng lớn, khiến người ta đầy bùn đất.

Ta tháo dải vải Cố Nhiên buộc trên người mình, cẩn thận đặt hắn nằm xuống.

Làm xong tất cả, ta mới ngẩng đầu nhìn Tiêu Trinh Nhi.

“Nguyên Chinh coi trọng ta.”

“Hắn trở về lều, phát hiện ta biến mất nhất định sẽ dẫn người tới tìm.”

“Nếu hắn biết chính ngươi hại ta, ngươi cũng đừng mong trở thành Cửu vương phi mới.”

Ta dùng Nguyên Chinh để uy h.i.ế.p nàng.

Tiêu Trinh Nhi lại giống như nghe phải chuyện gì vô cùng buồn cười.

“Ta nói lúc nào rằng mình muốn gả cho Nguyên Chinh?”

“Một kẻ sinh ra trong chuồng ngựa, cũng xứng làm phu quân tương lai của ta?”

Người Tiêu Trinh Nhi thật sự yêu là Nhị hoàng t.ử Nguyên Duệ, thanh mai trúc mã của nàng.

Nàng nghiến răng.

“Luận xuất thân và tài cán, Duệ ca ca đều hơn Nguyên Chinh. Nếu không phải mất một cánh tay trên chiến trường, huynh ấy sớm đã được lập làm trữ quân.”

Chương 10 - Ngọc Lan Rụng Hết, Kim Lăng Lại Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia