U Châu thất thủ, Nguyên Chinh lắc mình một cái, từ một kẻ vô danh trở thành Cửu hoàng tử của địch quốc, trong tay nắm trọng binh.
Hắn dùng chiến công đổi lấy một đạo thánh chỉ ban hôn, muốn đường đường chính chính cưới ta làm vương phi.
Trên dưới Bắc Yên đều cười hắn mù mắt, chỉ vì một Hán nữ Nam Lương xuất thân thấp kém mà lại cự tuyệt An Dương Quận chúa tôn quý.
Tất cả mọi người đều coi thường ta.
Ngay cả tỳ nữ trong vương phủ cũng dám đứng ngay trước mặt ta mà buông lời cay nghiệt.
“Điện hạ đúng là hồ đồ. Chỉ là một con hát xuất thân hèn mọn, vậy mà cũng xứng làm hoàng tử phi của Bắc Yên chúng ta sao?”
Qua tấm gương đồng, ta nhìn khuôn mặt đầy vẻ khinh miệt của tỳ nữ đứng sau lưng, không nhịn được mà bật cười.
Bọn họ không biết, ta vượt ngàn dặm xa xôi tới Bắc Yên, vốn không phải vì tình yêu của Nguyên Chinh.