“Ta vượt ngàn dặm tới Bắc Yên chính là để trong ngày hôm nay, trước ánh mắt của tất cả mọi người, dùng m.á.u của ngươi rửa sạch nỗi oan mà ngươi đổ lên Vệ gia.”

“Vì vậy ngay từ ngày bước chân vào Bắc Yên, ta chưa từng nghĩ mình nhất định phải sống trở về.”

Luận mưu lược và tài cán, Nguyên Chinh hơn ta rất nhiều.

Ta có thể thắng hắn chẳng qua vì điều hắn mưu cầu là sống, còn điều ta mưu cầu từ lâu đã không còn là mạng của chính mình.

Một người nếu đã chẳng sợ sinh t.ử, trên đời sẽ không còn bao nhiêu thứ có thể trói buộc nàng.

Nguyên Chinh hoàn toàn hoảng loạn.

Hắn nhìn bụng ta, muốn dùng đứa trẻ đ.á.n.h thức sự mềm lòng.

“A Anh, trong bụng nàng còn có con của chúng ta.”

“Nó còn nhỏ như vậy, còn chưa từng tới thế gian nhìn một lần.”

“Nàng đừng tuyệt tình như thế, được không?”

Ta bật cười lạnh.

“Nguyên Chinh, ngươi biết vì sao cuối cùng mình vẫn rơi vào tay ta không?”

“Bởi vì ngươi chưa từng thật sự hiểu ta.”

“Từ đầu đến cuối, ngươi đều xem thường ta.”

“Trước khi gặp ngươi, ta sống trong gánh hát suốt mười năm. Từ nhỏ thứ ta nghe là những câu chuyện nữ t.ử thay nam nhi ra trận, là những người phụ nữ có thể khoác giáp cầm quân.”

“Ta tuy là nữ t.ử, nhưng vẫn hiểu gia quốc và thanh danh của gia môn không phải thứ có thể đem đổi lấy tư tình.”

“Còn đứa trẻ trong bụng ta…”

Ta khép mắt một thoáng.

“Giữa hai quốc gia, hai gia tộc và món huyết cừu này, ngay từ đầu nó đã không có một con đường bình thường để đi.”

“Ta không thể vì tình riêng mà quên những người đã c.h.ế.t.”

“Nguyên Chinh, món nợ giữa ngươi và người thân của ta, hôm nay nên kết thúc rồi.”

Ta dùng toàn bộ sức lực còn lại đẩy Nguyên Chinh khỏi thành lâu.

Ánh đèn rực rỡ trải dài dưới chân thành.

Đám đông phía xa lập tức vang lên vô số tiếng kinh hô.

Nước mắt làm tầm mắt ta nhòe đi.

Ta không kịp lau, chỉ quay đầu nhìn thật lâu về phương hướng Kim Lăng lần cuối.

Sau đó, trước khi binh sĩ Bắc Yên có thể lao tới bắt được, ta dứt khoát rời khỏi thành lâu.

Trong khoảnh khắc thân thể rơi xuống, Vệ Anh cảm thấy mình dường như lại trở về Vệ gia.

Trở về từ đường thờ những anh linh đã khuất.

Ngũ đường tỷ lớn hơn nàng nửa tuổi, từ nhỏ tinh thông võ nghệ.

Ngày ấy khi tỷ ấy cầm d.a.o lao tới, miệng nói muốn nàng trả mạng, nhưng khẩu hình không tiếng lại rõ ràng nói hai chữ.

Sống đi.

Đại bá mẫu ngoài miệng luôn bắt nàng phải chịu trách nhiệm, nhưng lại là người cứng miệng mềm lòng nhất trong Quốc công phủ.

Ngày bà xóa tên Vệ Anh khỏi gia phả, bà nói Quốc công phủ chưa từng có công nuôi dưỡng nàng, bởi vậy hưng suy của Quốc công phủ sau này cũng không liên quan đến nàng.

Tam đường huynh bị hủy dung trên chiến trường từng tự tay đưa cho nàng một chén rượu được gọi là độc t.ửu.

Thế nhưng trước khi Vệ Anh nhắm mắt, nàng rõ ràng nghe thấy huynh ấy thì thầm xin lỗi.

“Xin lỗi.”

“Tam ca không thật sự muốn ép muội c.h.ế.t.”

“Người đ.á.n.h thua trận là ta. Tất cả tội lỗi vốn nên do ta gánh.”

“Muội ngủ một giấc thật sâu đi.”

“Coi như ba năm ở Vệ gia chỉ là một giấc mộng.”

Ngoài miệng họ đều ép nàng đi tới đường c.h.ế.t.

Nhưng trong lòng, tất cả đều mong nàng sống.

Khi mở mắt lần nữa, nàng đã ở trong phủ Tĩnh Ninh Trưởng công chúa.

Vị Trưởng công chúa tuổi đã ngoài bốn mươi, dung mạo hiền hòa, nhìn nàng rồi nói.

“Tỉnh rồi thì dậy ăn sáng.”

“Ăn sớm một chút rồi lên đường sớm.”

Thấy nàng không hiểu, Trưởng công chúa mới giải thích.

“Người Vệ gia đều đã vào ngục.”

“Liễu tỷ tỷ giao ngươi cho ta, muốn ta đưa ngươi rời kinh.”

“Từ nay trời cao biển rộng, muốn đi đâu thì đi.”

Nhưng người thân của nàng đều đang thay nàng chịu tội.

Thiên hạ dù rộng đến đâu, cho dù nàng đi đến tận cùng chân trời, đời này cũng không thể thật sự tiêu d.a.o.

Nàng im lặng thật lâu rồi cáo từ Trưởng công chúa.

“Nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u.”

“Nguyên Chinh là do ta đưa tới Kim Lăng.”

“Người ta đưa tới, đương nhiên cũng nên do ta tự mình kết thúc.”

Trưởng công chúa dường như không bất ngờ trước quyết định ấy.

Bà cười nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng xa xăm, tựa như xuyên qua nàng để nhìn một cố nhân đã khuất.

“A Anh, trước kia có ai từng nói với ngươi chưa?”

“Sự cố chấp trong xương cốt ngươi giống phụ thân ngươi vô cùng.”

“Chuyện hắn đã quyết, xưa nay chẳng ai ngăn nổi.”

“Kim Lăng có ta.”

“Ngươi cứ đi nơi mình muốn đi, làm việc mình muốn làm.”

Bà không cản Vệ Anh.

Ngược lại còn giao cho nàng một đội thân vệ.

Trong đó có người giỏi võ, có người hiểu y thuật, cũng có người am hiểu nghe ngóng tin tức và hoạt động bí mật.

Nhờ những người ấy, Vệ Anh mới có thể từng bước hoàn thành kế hoạch của mình.

Nguyên Chinh vừa c.h.ế.t, Bắc Yên mất chủ, nhất định đại loạn.

Chỉ cần Nam Lương chuẩn bị đủ binh mã lương thảo, với năng lực của Tam đường huynh, nhất định có thể một lần thu lại U Châu.

Trên trời lại bắt đầu rơi tuyết.

Thân thể Vệ Anh nặng nề chạm xuống mặt đất.

Đau đớn lan khắp tứ chi.

Nhưng ý thức nàng dường như vẫn chưa lập tức tan đi.

Tính quãng đường từ U Châu xuôi nam trở lại Kim Lăng, ước chừng cần năm ngày.

Đợi tin tức truyền tới Kim Lăng, cây ngọc lan cổ thụ trong Quốc công phủ có lẽ vừa đúng mùa hoa nở.

Chỉ tiếc năm nay nàng vẫn không thể nhìn thấy hoa nở.

Nhưng không sao nữa.

Đợi ngọc lan rụng hết, mùa xuân của Kim Lăng cũng sẽ tới.

HẾT

Chương 16 - Ngọc Lan Rụng Hết, Kim Lăng Lại Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia