Mẫu thân chưa thành thân đã sinh ra ta. Suốt mười năm, không biết bà từng nghe bao nhiêu lời khắc nghiệt.
Những lời giễu cợt, khinh miệt ấy chưa từng khiến bà rơi một giọt nước mắt. Vậy mà hôm đó, chỉ một câu nói bình thản của Nguyên thẩm đã khiến mắt bà lập tức đỏ hoe.
Có Nguyên thẩm chăm nom, tên họ Vương không dám tới làm phiền mẫu thân nữa.
Nguyên Chinh học theo mẫu thân hắn, cũng luôn chăm sóc ta.
Từ nhỏ hắn đã cao lớn hơn những đứa trẻ đồng trang lứa, chỉ cần đứng chắn trước mặt ta, đám trẻ khác lập tức không dám bắt nạt hay trêu chọc ta nữa.
Ngày mưa lớn, hắn từng che ô cho ta. Mùa xuân, hắn từng dẫn ta ra đồng thả diều.
Hàng xóm thấy hắn bảo vệ ta như vậy, đều cười hỏi hắn có phải thích ta hay không.
Khi ấy ta đã có tình ý với hắn, xấu hổ đến đỏ bừng mặt, vội bảo mọi người đừng nói bừa.
Nguyên Chinh đứng bên cạnh lại cười vô cùng thản nhiên.
“A Anh là cô nương tốt nhất trên đời. Nếu nàng thật sự để mắt tới ta, đó mới là phúc ba đời của ta.”
Ta kinh ngạc ngẩng đầu.
Gió vừa lúc thổi qua, làm từng mảng tuyết đọng trên cành tùng rơi xuống, đồng thời cũng thổi đỏ vành tai thiếu niên.
Khi ấy ta vui đến mức tưởng rằng Nguyên Chinh chính là lương duyên trời định của đời mình.
Ta nào ngờ cái gọi là thiên duyên ấy, từ đầu đến cuối chỉ là một ván lừa được bố trí vô cùng kín kẽ.
Không lâu sau khi ta và Nguyên Chinh hiểu rõ tâm ý của nhau, Nguyên thẩm gặp chuyện lúc ra giếng lấy nước ban đêm, không may qua đời.
Cũng vào lúc ấy, Đại phu nhân của Vệ quốc công phủ ở Kim Lăng tìm tới.
Bà tự xưng là Đại bá mẫu của ta, nói mình phụng mệnh lão Quốc công tới đón ta và mẫu thân về Kim Lăng.
Vị quý phụ ăn mặc đoan trang ấy bất chấp thân phận, quỳ thẳng xuống nền tuyết trước mặt mẫu thân ta để nhận lỗi.
“Đệ muội chớ trách. Tứ đệ của ta tuyệt đối không phải người bạc tình bạc nghĩa. Đệ ấy vì giải nguy cho phụ huynh mới bỏ mình trên chiến trường.”
“Khi ấy chiến sự căng thẳng. Người trong nhà chỉ biết đệ ấy từng gặp một cô nương mình yêu ở Giang Nam, nhưng không biết nàng lại một mình sinh cho đệ ấy một đứa trẻ…”
Đến lúc đó chúng ta mới biết, hóa ra phụ thân ta không phải một hiệp khách giang hồ bình thường.
Ông là tiểu công t.ử của Vệ quốc công phủ.
Thuở thiếu niên, phụ thân tính tình phóng khoáng, không thích vinh hoa quyền thế trong nhà nên giấu thân phận, một mình đi khắp giang hồ.
Nào ngờ tạo hóa trêu ngươi. Ông vừa gặp được người muốn cùng chung sống cả đời, biên quan lại nổi chiến sự.
Quốc nạn trước mắt, ông sợ lần ra trận ấy có đi không về, làm lỡ cả đời mẫu thân, nên không dám nói rõ thân phận trong thư. Ông chỉ cầu xin bà chờ mình một năm, quá hạn không về thì đừng đợi nữa.
Không ngờ mẫu thân lại si tình đến vậy. Bà chẳng những không tái giá, còn sinh hạ con gái cho ông.
Khi biết người mình khổ sở chờ đợi bao năm đã sớm c.h.ế.t trên chiến trường, mẫu thân lập tức ngất đi.
Bà hôn mê suốt một ngày một đêm. Sau khi tỉnh lại, bà vẫn gắng gượng thân thể bệnh tật lo xong hậu sự cho Nguyên thẩm rồi mới đưa ta và Nguyên Chinh vào kinh.
Mùa xuân Kim Lăng ấm hơn U Châu rất nhiều, nhưng sức khỏe mẫu thân lại mỗi ngày một suy yếu.
Đại phu nói bà uất kết quá nặng, tổn thương tâm mạch. Mười ba năm qua hoàn toàn dựa vào một chấp niệm mà sống, giờ chấp niệm đã tan, thân thể đương nhiên cũng không chống đỡ nổi nữa.
Những ngày bà nằm bệnh, Nguyên Chinh từng quỳ trước giường thề rằng cả đời này sẽ bảo vệ ta.
Hắn tự biết thân phận mình thấp kém, chủ động tìm Đại bá phụ, xin ông cho mình một cơ hội nhập ngũ lập công.
Ta không muốn để hắn đi.
Ra chiến trường là có thể mất mạng. Ta đã sắp mất mẫu thân, không thể chịu nổi nếu ngay cả hắn cũng rời bỏ ta.
Nguyên Chinh cúi đầu, dịu dàng cười với ta.
“A Anh là cành vàng lá ngọc. Nếu ta cả đời chẳng làm nên chuyện gì, lấy đâu ra tư cách xứng với nàng?”
“Ta phải lập được chiến công, sau này mới có thể đường đường chính chính tới Quốc công phủ cầu thân.”
Hắn thông minh, lại chăm chỉ chịu khó, rất nhanh đã được trọng dụng trong quân.
Chỉ ba năm sau khi nhập ngũ, hắn đã lập được chiến công hiển hách.
Nhưng những chiến công ấy lại được đổi bằng quân tình hắn đ.á.n.h cắp và tính mạng của những thúc bá, huynh trưởng của ta.
Vệ gia trị quân nghiêm cẩn, Bắc Yên nhiều lần tiến công đều không phá được phòng tuyến. Sau khi dò được tin ta có khả năng là cốt nhục Vệ gia lưu lạc bên ngoài, Nguyên Chinh vì muốn chia sẻ nỗi lo cho phụ vương đã không tiếc lấy chính mình làm quân cờ.
Hắn cố ý tiếp cận ta, lợi dụng ta để thâm nhập Vệ gia, chờ thời cơ chín muồi rồi giáng cho Vệ gia một đòn chí mạng.
Ngoài điện, tuyết càng rơi càng dày.
Nghĩ tới những người thân đã c.h.ế.t, hận ý trong mắt ta không thể che giấu được nữa.
“Nguyên Chinh, ngươi không thấy mình rất nực cười sao?”
“Ngươi hại c.h.ế.t người thân của ta, khiến quân sĩ của ta bỏ mạng, chiếm thành trì quê hương ta, vậy mà hôm nay còn dám đường hoàng nói muốn cưới ta?”
Sắc mặt Nguyên Chinh càng đau đớn hơn. Hắn nắm lấy tay ta, nhất quyết không chịu buông.
“Ta thừa nhận đã lợi dụng nàng.”
“Nhưng A Anh, người đâu phải cỏ cây. Năm năm sớm tối bên nhau, ta thật sự đã yêu nàng.”
Hắn cưỡng ép ôm ta vào lòng, hạ giọng bên tai ta.