U Châu thất thủ, Nguyên Chinh lắc mình một cái, từ một kẻ vô danh trở thành Cửu hoàng t.ử của địch quốc, trong tay nắm trọng binh.
Hắn dùng chiến công đổi lấy một đạo thánh chỉ ban hôn, muốn đường đường chính chính cưới ta làm vương phi.
Trên dưới Bắc Yên đều cười hắn mù mắt, chỉ vì một Hán nữ Nam Lương xuất thân thấp kém mà lại cự tuyệt An Dương Quận chúa tôn quý.
Tất cả mọi người đều coi thường ta.
Ngay cả tỳ nữ trong vương phủ cũng dám đứng ngay trước mặt ta mà buông lời cay nghiệt.
“Điện hạ đúng là hồ đồ. Chỉ là một con hát xuất thân hèn mọn, vậy mà cũng xứng làm hoàng t.ử phi của Bắc Yên chúng ta sao?”
Qua tấm gương đồng, ta nhìn khuôn mặt đầy vẻ khinh miệt của tỳ nữ đứng sau lưng, không nhịn được mà bật cười.
Bọn họ không biết, ta vượt ngàn dặm xa xôi tới Bắc Yên, vốn không phải vì tình yêu của Nguyên Chinh.
Ta tới đây vì mạng của hắn.
Khi Nguyên Chinh bước vào phòng, ta vừa dùng d.a.o găm xử lý một tỳ nữ vì nàng ta không biết giữ miệng.
Một tỳ nữ khác không ngờ dáng vẻ ta trông yếu đuối mong manh, ra tay lại dứt khoát đến thế, sợ đến mức ngã ngồi xuống đất. Ta đang định khiến nàng ta không thể tiếp tục mở miệng nói lời khó nghe, phía sau đã vang lên giọng nói lạnh nhạt của Nguyên Chinh.
“A Anh, nàng đang làm gì vậy?”
Hắn vừa từ quân doanh trở về, áo giáp trên người còn chưa tháo, mái tóc dài buộc cao, quanh thân mang theo khí thế lạnh lẽo đặc trưng của người quanh năm chinh chiến, chỉ đứng đó thôi đã khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Tỳ nữ thấy hắn giật lấy con d.a.o trong tay ta, đáy mắt lập tức lóe lên vẻ mừng rỡ. Nàng ta nhào tới bên chân hắn, nắm lấy vạt áo cầu cứu.
“Cửu điện hạ cứu mạng! Nô tỳ và Sương Nguyệt chỉ phụng mệnh hầu hạ A Anh cô nương thử hỉ phục, nào ngờ cô nương ấy đột nhiên rút d.a.o ra, khiến Sương Nguyệt bị thương nặng…”
Giọng nàng ta run rẩy, ánh mắt sợ hãi liếc về người đồng bạn đã ngất đi trong góc phòng.
Mùa đông Bắc Yên lạnh đến khắc nghiệt. Vệt m.á.u dưới đất nhanh ch.óng đông lại, đỏ rực trên nền lạnh, nom như một đóa hồng liên nở nơi bờ Vong Xuyên.
Nguyên Chinh chỉ thản nhiên liếc qua, sau đó như chẳng có chuyện gì, rút khăn tay ra, cúi đầu cẩn thận lau sạch vết m.á.u trên tay ta.
“A Anh, đại hôn sắp tới, không nên để những chuyện thế này làm bẩn mắt nàng.”
“Nếu người dưới hầu hạ không tốt, nàng cứ giao cho Cố Nhiên xử trí. Hà tất phải tự mình động tay, làm bẩn tay mình?”
Cố Nhiên vẫn chờ ngoài cửa. Nghe vậy, hắn lập tức dẫn người vào muốn kéo hai tỳ nữ đi, nhưng bị ta ngăn lại.
“Ngươi không tò mò vì sao ta lại xử lý bọn họ sao?”
Ngoài cửa, tuyết rơi lặng lẽ.
Ta hơi ngẩng mặt, nửa cười nửa không nhìn Nguyên Chinh.
“Bọn họ nói ngươi lập đại công trên chiến trường, Bắc Yên vương vốn có ý ban hôn cho ngươi với An Dương Quận chúa, vậy mà trong tiệc mừng công, ngươi lại công khai từ chối hôn sự, thà mạo hiểm khiến phụ vương ghét bỏ cũng phải dùng chiến công đổi lấy ta, một Hán nữ Nam Lương thấp kém.”
“Bọn họ còn nói ta chỉ là con gái của một gánh hát hạ cửu lưu, Cửu hoàng t.ử tôn quý của bọn họ nhất định đã bị ta dùng thủ đoạn quyến rũ chẳng ra gì mê hoặc.”
“Nguyên Chinh, bọn họ đang bất bình thay ngươi đấy.”
Gió lạnh đột ngột nổi lên, những bông tuyết nhỏ vụn rơi xuống giữa hàng mày Nguyên Chinh.
Hắn mím môi, trong đôi mắt lạnh lẽo ấy vậy mà lại hiện lên một tia đau đớn.
Nhưng một người từng dùng lời dối trá để lừa lấy chân tình của người khác, còn tư cách gì mà đau?
Ta và Nguyên Chinh vốn cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã.
Mẫu thân ta là con gái của chủ một gánh hát ở Huy Châu. Năm bà vừa độ tuổi xuân xanh, từng cứu một hiệp khách giang hồ rồi cùng người ấy nảy sinh tình cảm, hẹn ước chung thân.
Nhưng ngay trước ngày thành thân, vị hiệp khách kia lại không từ mà biệt.
Khi ấy trong bụng mẫu thân đã có ta. Bất chấp mọi lời khuyên can, bà vẫn kiên quyết sinh ta ra.
Trong lòng bà chưa từng buông được phụ thân ta. Sau khi ngoại tổ phụ qua đời, bà giao gánh hát cho sư bá quản lý, một mình đưa ta đến U Châu sinh sống, chỉ mong dò hỏi được chút tin tức về người đàn ông năm xưa.
Trong ngõ có một kẻ què họ Vương để mắt tới mẫu thân. Hắn luôn lấy danh nghĩa quan tâm hàng xóm, cách vài ba ngày lại tới gõ cửa nhà ta.
Chưa đầy một tháng, trong ngõ đã lời ra tiếng vào.
Tên họ Vương càng được nước lấn tới, gõ cửa ngày một trắng trợn.
“Vân nương, ta không chê nàng từng sinh con, nàng cũng đừng làm bộ làm tịch nữa.”
“Mau mở cửa, để ta vào uống chén trà đi.”
Hắn nói năng cợt nhả, làm chuyện chẳng biết xấu hổ, vậy mà cuối cùng người bị lời đồn quấn lấy lại là mẫu thân ta.
Hàng xóm láng giềng đều chỉ trích bà không biết giữ mình, chỉ có Nguyên thẩm mới chuyển tới gần đó là không nhìn nổi nữa. Bà cầm con d.a.o đồ tể, trực tiếp đuổi tên họ Vương ra khỏi ngõ.
Sau đó, mẫu thân ta tới cảm tạ, Nguyên thẩm chỉ thờ ơ kéo khóe môi.
“Ta cũng là quả phụ, đương nhiên hiểu một người phụ nữ một mình nuôi con khó khăn thế nào. Đã gặp phải thì giúp được một tay cứ giúp.”
“Muội t.ử đừng sợ. Sau này tên háo sắc ấy còn dám tới cửa, ta sẽ đ.á.n.h cho hắn không còn gan bén mảng tới đây nữa.”