Thế nhưng phòng bị đủ đường, cuối cùng Vệ Anh vẫn mất đứa trẻ.

Tiêu thị vẫn nhìn chằm chằm hắn.

Thục phi lo Vệ Anh gây họa cho con trai, muốn nhân lúc Nguyên Chinh rời đi mà trừ nàng.

Vệ Anh bị kinh động rồi mất thai.

Nguyên Chinh nhớ lại nửa tháng trước, dưới ánh nắng, Vệ Anh còn ngồi may y phục trẻ nhỏ, gương mặt nghiêng dịu dàng đến hiếm thấy.

Lần đầu tiên hắn thật sự hoảng loạn.

Hắn mong Vệ Anh tỉnh lại.

Lại sợ phải nhìn khuôn mặt đau đớn tuyệt vọng của nàng.

Nhưng điều Nguyên Chinh không ngờ nhất là khi Vệ Anh chậm rãi mở mắt, trong ánh nhìn dành cho hắn không có oán hận, cũng chẳng có đau buồn.

Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt bình thản đến xa lạ.

Giống như đối với nàng, hắn chỉ là một người chưa từng quen biết.

Vệ Anh mất trí nhớ.

Đại phu nói cơ thể nàng chịu kích thích quá lớn nên mới sinh ra chứng bệnh ấy.

“Chứng mất trí nhớ không giống bệnh tật thông thường. Có thể do tâm mạch uất kết, khí huyết không thông nên ký ức mới mất. Cho dù uống t.h.u.ố.c điều dưỡng lâu dài, khả năng nhớ lại vẫn rất nhỏ.”

Đại phu cân nhắc từng chữ, sợ chọc giận Nguyên Chinh.

Ông ta nào biết lúc ấy trong lòng hắn lại vui mừng đến mức gần như không thể che giấu.

Vệ Anh mất trí nhớ.

Nàng quên chính mình.

Quên Nguyên Chinh.

Cũng quên huyết hải thâm cừu chắn giữa bọn họ.

Như vậy, bọn họ có cơ hội bắt đầu lại từ đầu.

Trên đời không còn tin tức nào tốt hơn thế.

Nguyên Chinh giấu hết quá khứ bất lợi cho mình, bịa ra một câu chuyện rằng Vệ gia không đồng ý cho Vệ Anh yêu hắn, thậm chí bất chấp tình thân muốn lấy mạng nàng.

Vệ Anh nghe xong sợ hãi, chủ động trốn vào lòng hắn.

“Người Vệ gia đều điên cả sao?”

“Ta đâu phải do họ nuôi lớn, họ có tư cách gì ngăn cản ta và chàng ở bên nhau?”

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn.

“Phu quân, chàng nhất định sẽ bảo vệ ta, đúng không?”

Sự dựa dẫm toàn tâm toàn ý ấy khiến Nguyên Chinh vô cùng thỏa mãn.

Hắn ôm nàng, cười đến mãn nguyện.

“A Anh đừng sợ.”

“Ta sẽ không để họ làm tổn thương nàng.”

“Trên đời không ai có thể chia lìa chúng ta.”

Vì trong lòng có lỗi, Nguyên Chinh nâng niu Vệ Anh như châu báu.

Thục phi lại luôn cảm thấy việc nàng mất trí nhớ là giả.

Bà nhiều lần khuyên con trai phải đề phòng.

“Người Vệ gia chẳng có ai đơn giản. Phụ vương con cả đời còn chẳng chiếm được lợi ích gì trong tay bọn họ, con tuyệt đối đừng để lời ngon tiếng ngọt của Vệ Anh lừa.”

“Tiêu gia cũng chẳng phải kẻ dễ đối phó. Chỉ cần con đi sai một bước, để chúng bắt được cơ hội, đám người ấy nhất định sẽ xé con ra.”

Thời gian ấy Nguyên Chinh tuy đặt phần lớn tâm tư lên Vệ Anh, nhưng chuyện triều đình cũng không hề buông lỏng.

Hắn nửa cười nửa không nhìn Thục phi.

“Mẫu phi từ nhỏ dạy con bất cứ lúc nào cũng phải bình tĩnh, tuyệt đối không được tự loạn trận tuyến.”

“Những lời ấy con đều nhớ. Sao bây giờ chính người lại quên?”

Thục phi nghẹn lại, sắc mặt trầm xuống.

“Con chê mẫu phi xen vào chuyện của con?”

“Hài nhi không dám.”

Giọng Nguyên Chinh mang theo uy nghi không thể phản bác.

“Con coi trọng thê t.ử của mình, nhưng không vì nàng mà bỏ bê đại nghiệp.”

“Chuyện trên triều con đã có sắp xếp.”

“Ngôi vị Thái hậu Bắc Yên sau này nhất định là của mẫu phi, vì vậy mong người cứ bình tâm.”

Lời này không phải giả.

Nguyên Chinh từ lâu đã cài người bên cạnh Tiêu vương hậu.

Nguyên Khác nằm bệnh không chỉ đơn giản vì thân thể suy yếu, mà còn có bàn tay của Tiêu vương hậu phía sau.

Nguyên Duệ đã bị lưu đày.

Nguyên Chinh cũng tuyệt đối không muốn để tiểu nhi t.ử của Tiêu vương hậu bình an lớn lên rồi trở thành hậu họa.

Với Tiêu vương hậu, con đường duy nhất là loại bỏ Nguyên Chinh trước, sau đó để Nguyên Khác “bệnh c.h.ế.t”, dìu tiểu nhi t.ử lên ngôi, còn mình buông rèm nhiếp chính, giữ lấy vinh quang của Tiêu thị.

Cuộc bạo loạn ở U Châu chính là do Tiêu vương hậu âm thầm tạo ra.

Mục đích là dụ Nguyên Chinh tới U Châu bình loạn, sau đó bố trí phục kích giữa đường.

Nhưng Nguyên Chinh không đi, buộc bà phải tìm cơ hội khác.

Biết được kế hoạch, Nguyên Chinh cố ý thả tin rằng mình muốn đưa Vệ Anh vừa khỏi bệnh ra ngoài thành giải sầu.

Tiêu vương hậu quả nhiên c.ắ.n câu, sớm bố trí người mai phục trong rừng.

Nguyên Chinh đã chuẩn bị đầy đủ nên không hề sợ.

Vệ Anh lại giống như hoàn toàn không biết chuyện.

Khi kiếm của thích khách đ.â.m về phía hắn, nàng theo bản năng ôm lấy hắn, dùng thân thể chắn một kiếm.

Máu thấm đẫm y phục.

Trước khi hôn mê, nàng vẫn nhìn hắn cười.

“Phu quân, may quá… chàng không sao.”

Trong mắt Nguyên Chinh lập tức hiện lên hoảng loạn.

Hắn vốn hoàn toàn có thể không đưa Vệ Anh theo mình mạo hiểm.

Nhưng những lời Thục phi nói khiến hắn ngày đêm bất an.

Hắn muốn biết Vệ Anh thật sự mất trí nhớ, hay chỉ đang diễn kịch lừa hắn.

Khoảnh khắc nàng không chút do dự ôm lấy hắn để chắn kiếm, cuối cùng hắn cũng có đáp án.

Trong một thoáng, chính Nguyên Chinh cũng chán ghét sự đa nghi và thấp hèn của mình.

Hắn không nên nghi ngờ A Anh.

Bởi giữa hai người họ, kẻ dùng dối trá lừa lấy chân tình từ đầu tới cuối vốn luôn là hắn.

Nhưng hắn không biết, Diệp Tích trước khi rời đi đã để lại cho ta một viên t.h.u.ố.c.

Ngày Thục phi mang độc d.ư.ợ.c tới, nhân lúc bà và Nguyên Chinh không chú ý, ta đã lén dùng nó.

Ta mượn chuyện mất t.h.a.i để giả vờ mất trí nhớ.

Chương 14 - Ngọc Lan Rụng Hết, Kim Lăng Lại Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia