Ta nghe ra ý châm chọc trong đó.

Ai biết được, hắn đã nghĩ trăm phương nghìn kế cài bao nhiêu tai mắt bên cạnh ta.

Sau khi trở về, ta liền bảo Phúc bá sàng lọc toàn bộ người trên dưới trong phủ một lượt.

Phàm kẻ nào có chút cổ quái, đều đuổi ra ngoài hết.

Mấy năm nay, ta muốn g.i.ế.c ai, Chu Doãn Đường liền che chở kẻ đó.

Ta muốn nâng đỡ ai, hắn cứ nhất quyết đối nghịch với ta.

Ngươi hát xong thì ta lên đài.

Nhưng cũng may, đều chưa tính là quá vượt giới hạn.

Dẫu sao, đến lúc nên nhất trí đối ngoại, vẫn còn có thể ngồi lại bàn bạc với nhau.

Hệt như lúc này.

16

Đây là tháng đầu tiên chúng ta đến Vĩnh Ninh thành.

Rời xa chốn ồn ào nơi kinh đô.

Dọc đường, chúng ta gặp rất nhiều lần ám sát.

Tâm cảnh đã khác bảy năm trước.

Ta đặc biệt hưởng thụ những ngày tháng chạy trốn tưởng như sớm tối khó giữ mạng này.

Trên đường, Chu Doãn Đường muốn nói lại thôi.

Hắn ấp úng hỏi ta một câu.

“Tam tiểu thư, người có từng nghĩ đến chuyện tuyển phò mã chưa?”

“Nghĩ rồi, rất nhiều lần.”

Ta đáp hắn không chút do dự.

Hình như lần đầu tiên ta đón phò mã, là vì muốn chọc tức ai đó thì phải.

Quên rồi, người muốn chọc tức thật sự quá nhiều.

Những chuyện khi ấy ta muốn làm, luôn có đám lão cổ hủ mục nát đối nghịch với ta.

Rất nhanh, ta phát hiện một chuyện vô cùng thú vị.

Rất nhiều chuyện vốn chẳng cần phải phí tâm quá nhiều.

Thủ đoạn đơn giản thô bạo, thường lại có hiệu quả như sấm sét.

Có vài văn thần, nơi nơi đối nghịch với ta.

Còn muốn ta giao binh quyền ra.

Trời xanh chứng giám, ta lấy đâu ra binh quyền?

Đó là thứ ta tốn nhiều năm như vậy, khiến mấy châu một tuyến Vĩnh Ninh cùng phong địa Chu Sơn tạo thành thế kỷ giác, canh giữ tương trợ lẫn nhau.

Có người thay ta tính một khoản sổ.

Nói ta nuôi tư binh, ước chừng cộng lại ba mươi vạn.

Càng có kẻ quá đáng hơn, nói ta từ khi tiên đế còn tại vị, đã mượn tiện lợi khi bị lưu đày mà cấu kết với biên quân.

Lại nhân lúc tiên đế băng hà, lâm thời thay tướng, quả thật là lòng lang dạ sói.

Lục hoàng đệ lại đến.

“Hoàng tỷ, rốt cuộc tỷ có hay không?”

Lần này, hắn ngược lại không khóc, mà từng chữ đều là chất vấn.

Đám văn thần nói chuyện thật khó nghe.

Ta chung quy cũng phải cho lục hoàng đệ một lời giải thích. 

Thế là ta sai Tiểu Lục đến nhà người ta hạ sính, sính những đứa con trai của đám nịnh thần miệng đầy lời dơ bẩn kia.

Để nhi t.ử của bọn họ làm phò mã.

Quả là kỳ hiệu.

Ngày hôm sau thượng triều, đám lão già ấy liền muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.

Dứt khoát giả điếc giả câm, không phát một lời.

Thật đáng tiếc, chẳng ai chịu làm công công của ta cả.

17

Trên xe ngựa, sau khi biết được đáp án ấy, Chu Doãn Đường im lặng suốt nửa canh giờ.

Ta còn tưởng hắn câm rồi.

Mãi đến khi đợt ám sát thứ mười sáu ập tới.

Hắn ôm lấy ta, lăn xuống khỏi xe ngựa.

Tiểu Lục cùng mấy người bên ngoài liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c, sau khi thu dọn xong xuôi, lại thuần thục đem chuyện bị ám sát báo lên quan phủ.

Còn Chu Doãn Đường thì hôn mê.

Gần như cả khoang xe ngựa đều bị hắn chiếm mất hơn phân nửa.

Ta không hài lòng, bèn cấu vào lòng bàn tay hắn, ép hắn mau tỉnh lại.

Nói thật, có vài cảnh sắc, một khi đã từng thấy qua, về sau nhìn thứ gì cũng thấy thiếu mất chút gì đó.

Người ôn nhuận, lại không có dã tâm bằng hắn.

Người có dã tâm, lại không có túi da mê hoặc như hắn.

Nếu nhất định phải dùng một loài hoa để ví với một người, vậy hắn nhất định là mẫu đơn.

Nguy hiểm, mê người, mà cũng đồng dạng nguy hiểm.

Ta nhất định phải nhổ sạch gai trên người hắn.

Mới có thể giữ người lại bên cạnh.

Trên đường trở về, Thập Tam nói, đường ở Trường Độ ải khẩu đã bị người ta phong tỏa, chỉ có thể đổi đường đi Tiểu Thạch Lâm.

Chúng ta tá túc trong một hộ nông gia.

Nữ chủ nhân trâm gai váy vải, nhưng vẫn khó che dung mạo.

Vậy mà lại là một người quen.

Nữ nhi của Hạ tướng — Hạ Chỉ Niên.

Nàng không nhận ra ta, nhưng lại nhận ra Chu Doãn Đường.

Nàng nấu cho đám “khách không mời mà đến” là chúng ta một nồi tiểu hoành thánh.

Hạ Chỉ Niên nói, năm đó để thoát khỏi sự sắp đặt của phụ thân, được sống đến bạc đầu cùng người trong lòng, nàng từng cầu Chu Doãn Đường giúp mình giả c.h.ế.t thoát thân.

Nàng nắm tay phu quân nhà mình.

Đối với Chu Doãn Đường, mở miệng một tiếng “ân công”.

Hai người bái rồi lại bái.

Ánh mắt Hạ Chỉ Niên rơi trên người ta, lời nói như có ẩn ý.

“Điều tiếc nuối năm xưa của ân công, nay xem như cũng được như nguyện rồi chăng?”

Chu Doãn Đường không nói một lời.

Hạ Chỉ Niên nhíu mày: “Ngài ấy đây là?”

Ta liếc một cái, nói: “Ồ, hắn mất trí nhớ.”

Nửa đêm, trên chiếc giường thô sơ.

Ta c.ắ.n lên môi Chu Doãn Đường.

Trong cơn mơ màng, hắn mở mắt: “Tam tiểu thư đây là?”

“Giả vờ cái gì? Đường là do người của ngươi phong tỏa, cố ý để ta nhìn thấy một kẻ vốn đã c.h.ế.t, dùng nàng ta để chứng thực lời ngươi nói.”

Mái lều đơn sơ làm nóc.

Ánh nến trên bàn lay động, trong con ngươi Chu Doãn Đường khi sáng khi tối.

Bảy năm qua, sương gió nơi Phồn Thành dường như vẫn chưa làm thay đổi dung mạo của người này.

Chỉ là đường mày nét mắt thêm vài phần sắc bén.

Hắn ngửa mặt nhìn ta một lúc, nửa đón nửa từ mà dời tay ta ra, thong thả cởi bỏ y phục trên người mình, tựa như những ngày qua hắn nhẫn nhục cầu toàn, chính là vì khoảnh khắc này.

“Thần cũng không biết, công chúa lại nhẫn tâm đến vậy, đối mặt với một kẻ mất trí nhớ mà vẫn có thể cho hắn ăn điểm tâm có độc.”

Đường mày lạnh lẽo nghiêm nghị của hắn khẽ nâng lên, chiếc cằm sắc gọn liền rơi vào lòng bàn tay ta.

“Không giả vờ nữa, chẳng phải thần sớm đã nằm trong lưới của công chúa rồi sao?”

Mà đêm ấy, giữa lúc tóc mai kề cận.

8 - Ngọc Lựu Nhi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia