Ta cũng biết được.
Sở dĩ hắn cùng Hạ tướng lá mặt lá trái.
Là vì trước lúc lâm chung, Cố tướng từng nói với hắn, trong tay Hạ Văn Chiêu có một cuốn danh sách liên quan đến hoàng thất tiền triều.
Trong đó ghi lại những dây dưa giữa một vài trọng thần trong triều Đại Cảnh và hoàng thất tiền triều.
Lão đầu nhỏ ấy không màng thanh danh trong sạch của mình.
Chỉ cần nghĩa t.ử Chu Doãn Đường đấu đến cùng, đào ra cuốn danh sách kia.
Ông không ngại để hắn mang theo thanh danh của mình mà đầu nhập Hạ tướng.
Còn tấm huyền phù được gọi là kia, chẳng qua chỉ là một mồi nhử giả.
Cùng lúc đó, ta đem chuyện mình và Nhiếp chính vương bị ám sát truyền ra cho thiên hạ đều biết.
Ngay sau đó, nơi kinh đô cách xa mấy trăm dặm, một trận cung biến đang lặng lẽ diễn ra.
Hạ Văn Chiêu phản rồi.
Nhiếp chính vương Đại Cảnh và vị Trưởng công chúa nắm trong tay thế lực sáu châu biên cảnh là ta, cả hai đều không ở kinh đô.
Hạ tướng muốn phản, chỉ có thể là lúc này.
Một nguyên do hợp lý biết bao.
Chu Doãn Đường lại cười: “Hắn vì phục hưng tiền triều mà ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, sao có thể phản vào lúc này. Trước khi tin c.h.ế.t của chúng ta truyền về kinh đô, trước khi tận mắt nhìn thấy t.h.i t.h.ể, con cáo già kia sẽ không phản. Là nàng khiến hắn phản?”
Hắn lập tức phản ứng lại: “Ngay từ đầu, Hàn Văn Trung đã là người của nàng. Nàng mượn tay tiểu hoàng đế, bày xuống quân cờ này.”
Hạ tướng lôi kéo thống lĩnh cấm quân Hàn Văn Trung.
Hàn Văn Trung thuận nước đẩy thuyền, lấy danh nghĩa Hạ tướng tạo phản mà khống chế hoàng thành và bệ hạ.
Ta không phủ nhận, mà Chu Doãn Đường cũng giao cho ta một cuốn danh sách.
“Vậy thần sẽ bồi công chúa, lôi từng kẻ bọn họ ra.”
18
Người của Hàn Văn Trung vội vàng sai người đưa đến một đạo mật chiếu của lục hoàng đệ.
Hắn lệnh cho ta nhiếp chính, giám quốc, làm một vị Nhiếp chính Trưởng công chúa danh xứng với thực.
Hàn Văn Trung không rõ suy nghĩ của ta.
Nên phá lệ để đạo mật chiếu này được đưa đến tay ta.
Trên chiếu thư, lục hoàng đệ Tạ Tùy Ngọc nói là hắn nhìn người không rõ, để gian tướng làm loạn quốc gia.
Hạ Văn Chiêu đã đền tội, nhưng lòng người hoang mang, rất nhiều kẻ giao hảo với Hạ tướng đều bị chụp cho cái mũ phục hưng tiền triều.
Hắn khóc lóc t.h.ả.m thiết, chỉ mong ta sớm ngày trở về thu dọn cục diện rối rắm.
Thật đúng là chẳng hiểu ra sao, ta cũng đâu phải mẹ ruột của hắn.
Hắn càng không phải bào đệ của ta.
Năm xưa không xử lý hắn, chỉ là vì mối họa bên ngoài chưa trừ, ta không rảnh tay mà thôi.
Ta nhất định phải làm hoàng đế.
Không phải không xử lý.
Mà là xử lý có kế hoạch.
Xử lý có sách lược.
Mấy năm nay.
Người, ta đã thay hắn xử lý rồi; việc, ta cũng thay hắn bình định rồi.
Hắn còn muốn khóc lóc sướt mướt.
Cần ta dỗ dành hắn an tâm.
Làm hoàng đế mà làm đến mức hèn nhát vô dụng thế này.
Vậy chẳng bằng, cứ để ta làm thay cho rồi.
19
Chúng ta trở về kinh đô, triều thần đều bị giữ lại trong điện Hy Hòa.
Khi Chu Doãn Đường và ta đồng thời xuất hiện trong điện, rất nhiều người kinh ngạc đến mức suýt rơi cả cằm.
Tiểu hoàng đế thấy Nhiếp chính vương quả thật còn sống, lại nổi lên tâm tư, muốn đi cầu hắn.
Chỉ một câu quan tâm.
Chu Doãn Đường liền lùi lại một bước.
“Bệ hạ, đúng như người thấy, thần thua rồi, tính mạng gia sản đều nằm trong tay công chúa. Lần này thần trở về, còn muốn thỉnh cầu người thay thần cầu tình, để công chúa nàng… khoan thứ cho thần.”
Nội dung đã hèn mọn đến cùng cực, cố tình lại bị hắn nói ra bằng giọng điệu ngạo mạn vô cùng.
Quả thật khiến người ta tức c.h.ế.t không đền mạng.
Tạ Tùy Ngọc sa sầm mặt.
Quần thần lặng ngắt như tờ.
Khi Hàn Văn Trung giữ mọi người lại, lý do đưa ra là gian tướng cùng vây cánh làm loạn quốc gia.
Ai nấy đều tự thấy nguy hiểm.
Thật ra mấy chục năm đã trôi qua, đối với cựu triều, cũng chỉ còn lão già Hạ tướng kia vẫn nhớ mãi không quên.
Một vài người trên triều đình hiện giờ.
Dẫu từng có một bầu nhiệt huyết, nhưng bao nhiêu năm đã qua, ngoại trừ những kẻ bị Hạ tướng nắm thóp.
Còn ai đang sống yên ổn mà lại đi theo ông ta chơi cái trò chỉ cần sơ sẩy một chút là cả nhà bị c.h.é.m đầu này?
Thứ khiến mọi người thấp thỏm bất an nhất, vẫn là bản danh sách trong tay Hạ tướng.
Ta ngay trước mặt tất cả mọi người, dùng một mồi lửa đốt sạch bản danh sách ấy.
Hứa với bọn họ, danh sách đã cháy, từ nay về sau sạch sẽ tinh tươm, sẽ không còn chuyện lật lại nợ cũ nữa.
Những người một lòng làm việc vì Đại Cảnh, ta tuyệt đối sẽ không phụ lòng họ.
Lục hoàng đệ sắc mặt ngượng ngập: “A tỷ, may mà có tỷ, trẫm suýt nữa đã mắc bẫy con cáo già kia rồi.”
Ta tốt bụng đỡ lấy cánh tay hắn.
Thế nhưng khi hắn nghe thấy câu: “Ta ở điện Chiêu Minh, đợi chiếu nhường ngôi của đệ.”
Hắn vẫn ngất xỉu.
Đám triều thần đứng gần đó, cũng không thể tránh khỏi việc nghe thấy.
Nhưng không ai dám nói nửa chữ không.
20
Một canh giờ sau, Dương hoàng hậu đến.
“Vì sao? Những gì bệ hạ ban cho công chúa còn chưa đủ sao?”
Đó là câu chất vấn đầu tiên nàng nói với ta.
Ta thành khẩn đáp: “Không đủ. Ta không muốn cùng ngươi bàn chuyện, thân là một nữ nhân, ngươi lại chất vấn một nữ nhân khác không nên tranh đoạt thứ vốn thuộc về nàng. Ta cũng chưa từng cảm thấy, co mình dưới cánh chim của kẻ khác, cầu xin người ở trên bảo hộ là chuyện sai trái tày trời.
Bất luận nam hay nữ, nếu có thể dùng mưu kế, dung mạo, trí tuệ, dùng bất cứ con bài nào để đ.á.n.h cược, đổi lấy thứ mình muốn, ta đều thật lòng khâm phục nàng.”
“Còn ta, sở dĩ đoạt lấy hoàng vị, là bởi vì ta có thể.”
Không phải bất đắc dĩ, cũng không phải vì ai phụ lòng ta.
Mà là vì ta có thể, ta làm được.