Quản sự tìm người tới, chưa đầy hai canh giờ đã sửa xong.

Ta thật lòng cảm thán, có tiền đúng là tốt.

Sau khi phát hiện mình trọng sinh, ta dựa vào ký ức kiếp trước, mở mấy cửa hàng làm ăn phát đạt ở Tây Bắc.

Lần này trở lại kinh thành, ta cũng định đưa việc buôn bán từ Tây Bắc vào Kinh Châu.

Ngày hôm sau, ta cùng Lục Kiều định đi xem mặt bằng.

Vừa ra khỏi cửa, đã chạm mặt Bùi Thanh Từ trong sân.

Ta không muốn dây dưa với hắn, chỉ coi như không nhìn thấy, nào ngờ hắn lại gọi ta từ phía sau.

“Ngươi chính là Thôi Phù vừa từ vùng biên Tây Bắc trở về, lại còn từ chối hôn sự với Bùi gia ta?”

Hắn bước nhanh tới trước mặt ta, trong tay xách một phần mứt anh đào của Thúy Phúc Lâu.

Mứt anh đào nhà ấy mỗi ngày đều bán có hạn.

Ta chợt nhớ năm tám tuổi, có lần vì tham ăn, ta dậy từ sáng sớm chạy đi xếp hàng.

Khi lén mang về thì bị trưởng tỷ nhìn thấy.

Rõ ràng nàng không thích ăn anh đào, vậy mà vẫn cố ý nhắc một câu trước mặt mẫu thân.

Thế là phần mứt anh đào ấy, ta một viên cũng không được ăn.

Sau đó nhìn thấy hạt anh đào trong chậu ăn của Vượng Tài, ta đã lén trốn đi khóc một trận thật lớn.

Vượng Tài là con ch.ó nàng nuôi.

Lúc Bùi Thanh Từ trèo tường sang tìm ta, ta vẫn còn đang lau nước mắt.

Sang ngày hôm sau, hắn đã mang tới cho ta một phần mứt anh đào.

Bởi vậy, khi nhìn thấy phần mứt anh đào trong tay hắn, ta nhất thời có chút thất thần.

Hoàn hồn lại, ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Ánh mắt trêu chọc của hắn rơi trên mặt ta.

“Xem ra ngươi cũng còn biết tự lượng sức mình.”

“Nghe nói Tây Bắc là nơi sinh ra toàn dân man di, hôm nay nhìn lại quả nhiên lời đồn không sai. Ngươi đúng là chẳng thể nào sánh được với vẻ thanh lệ thoát tục của tỷ tỷ ngươi.”

Ta khẽ bật cười, ánh mắt đầy châm biếm nhìn hắn.

“Tây Bắc có ba mươi vạn tướng sĩ trấn thủ biên cương, trong đó hai mươi vạn đều là nam nhi sinh ra và lớn lên tại Tây Bắc. Thánh thượng từng khen biên quân rằng: gió bấc gào thét, quân giữ thành không lùi; cát vàng mịt mùng, tấc đất cũng quyết không nhường.”

“Nếu không có họ, ngươi lấy đâu ra cẩm y ngọc thực, phú quý vinh hoa?”

“Chỉ một câu ‘man di’ của ngươi đã phủi sạch m.á.u xương của ba mươi vạn tướng sĩ nơi biên ải. Ý ngươi là Thánh thượng còn không có kiến thức bằng một thế t.ử Hầu phủ như ngươi sao?”

Hắn bị ta chặn họng, nhất thời không nghĩ ra lời phản bác, chỉ có thể cau mày nhìn ta.

Nhưng ta vẫn nhìn thấy thoáng kinh ngạc và luống cuống nơi đáy mắt hắn.

Bùi Thanh Từ vốn không hề mất trí nhớ.

Hắn chỉ không hiểu nổi, vì sao tiểu cô nương trước kia cứ luôn miệng gọi “Thanh Từ ca ca”, quấn lấy hắn không rời, nay gặp lại lại trở nên miệng lưỡi sắc bén, lạnh nhạt vô tình đến vậy.

Điều này hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng.

Trong lòng hắn bất chợt thoáng qua một tia hoảng loạn, rồi lập tức bị chính hắn ép xuống.

Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t lại hé mở, lời nói ra lại mang theo mấy phần thăm dò mà ngay cả hắn cũng không nhận ra.

“Nếu đã từ hôn, vậy trả ngọc bội lại cho ta!”

Vừa nói xong, hắn mới giật mình nhận ra mình đã để lộ sơ hở, lập tức tìm lời che giấu.

“Là A Câm nói, ngươi đã cướp ngọc bội ta tặng cho nàng ấy.”

“Miếng ngọc bội đó là ta dành cho thế t.ử phi tương lai của mình.”

“Không phải thứ ngươi có thể mơ tưởng.”

Hắn nói đến một miếng ngọc bội hoa văn liên lý quấn cành.

Bùi Thanh Từ tặng miếng ngọc bội ấy cho ta vào năm ta theo ngoại tổ đến Tây Bắc.

Khi ấy hắn nắm tay ta, lưu luyến không rời, hai mắt khóc sưng lên như hai quả óc ch.ó.

“A Phù, nàng tuyệt đối đừng quên ta.”

“A nương nói, đợi ta qua tuổi vũ tượng là có thể đến Tây Bắc tìm nàng.”

Hắn vừa khóc vừa nhét ngọc bội vào lòng bàn tay ta.

“A Phù, nàng tuyệt đối đừng thích người khác.”

Bao năm qua ta quả thật chưa từng thích nam t.ử nào khác.

Trái lại là hắn, người thay lòng trước.

Ta vẫn bình thản như thường, nhàn nhạt nói:

“Miếng ngọc bội của ngươi, hôm qua vừa về phủ ta đã giao cho mẫu thân rồi.”

“Bùi công t.ử không cần lo ta sẽ còn dây dưa gì với ngươi, càng không bao giờ xen vào hôn sự giữa ngươi và trưởng tỷ.”

“Ngươi...”

Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng dường như cổ họng bị một viên đá chặn lại, hồi lâu cũng không thốt nổi một chữ.

Ta xoay người, dẫn Lục Kiều bước khỏi cổng thùy hoa.

04

Ta xem qua mấy cửa hàng ở Đông thị, tính toán mở tuyến buôn bán qua Tây Bắc, Ngọc Môn Quan và vùng Hà Tây, vận chuyển hương liệu, da thú, d.ư.ợ.c liệu cùng rượu nho.

Những thứ này rất được quan lại quyền quý trong kinh thành ưa chuộng, cũng đủ để ta dựa vào sức mình đứng vững ở Kinh Châu.

Đợi xem xong mặt bằng, chốt được khế ước thì đã gần giờ Ngọ.

Cửa hàng vừa hay nằm sát Thúy Phúc Lâu.

Ta vốn định dẫn Lục Kiều nếm thử món nổi tiếng này của Kinh Châu, nào ngờ lại được báo rằng phần mứt anh đào cuối cùng của buổi trưa vừa có người đặt mất.

Ta đành tiếc nuối bỏ ý định, đang định đổi sang t.ửu lâu khác thì trên lầu hai bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo.

“Phần của ta có thể nhường cho vị cô nương này.”

Ta nhìn theo tiếng nói.

Tạ Phù Nam đang đứng tựa lan can.

Một thân quan bào màu đỏ tươi càng tôn hắn lên dáng vẻ cao nhã xuất chúng, thần thái thanh tú, khí chất bất phàm.

Tim ta bất giác hụt mất một nhịp, sau đó lại hóa thành những hồi trống dồn dập, từng nhịp từng nhịp chấn động trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hai má nóng bừng như áng mây đỏ.

Kiếp trước, trước khi Bùi Thanh Từ qua đời, ta đã có giao tình khá sâu với Tạ Phù Nam.

Hôm ấy ta đến trang t.ử kiểm kê sổ sách, trên đường trở về gặp phải kẻ xấu, chính Tạ Phù Nam đã ra tay cứu ta.

Khi đó trời đã tối.

Vốn dĩ hắn định đưa ta xuống núi, nhưng lại gặp mưa lớn, xe ngựa không thể đi, chúng ta đành tìm một ngôi miếu hoang tạm trú, chờ mưa tạnh rồi mới xuống núi.

Chương 4 - Ngọc Lưu Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia