Hắn nhắc đến chuyện Quan Nhi mất tích, an ủi ta vài câu.

Lúc ấy ta mới biết tấu chương đàn hặc Bùi Thanh Từ là do hắn ngầm sai mấy vị ngôn quan viết.

Ta vốn tưởng bọn họ chỉ bất đồng chính kiến, nên cũng không để chuyện này trong lòng.

Đến khi trời quang, đã là giờ Thân ngày hôm sau.

Bùi Thanh Từ không hề sai người đến đón ta.

Đường núi bị mưa lớn xối thành một vùng bùn lầy, gần như khó bước.

Ta mới đi được vài bước, đế giày đã lún sâu xuống bùn.

Đến lúc rút chân ra, bỗng trượt một cái, suýt nữa ngã nhào xuống đất, may mà Tạ Phù Nam kịp đưa tay đỡ lấy ta.

Hắn nhìn vạt váy lấm đầy bùn nước của ta, rồi lại nhìn con đường phía trước gần như bị mưa cuốn trôi, im lặng một lát rồi ngồi xổm xuống trước mặt ta.

“Ta cõng cô.”

“Đường này khó đi.”

Ban đầu ta từ chối.

Dù sao nam nữ vẫn phải giữ lễ.

Chỉ thấy hắn cởi ngoại bào của mình, lót lên vai và lưng, sau đó nghiêng người sang một bên, cố ý tránh để da thịt hai người chạm nhau.

“Yên tâm, ta chỉ cõng cô xuống núi thôi.”

“Nếu cô cứ ngã mãi như vậy, e rằng sẽ chậm trễ thời gian xuống núi. Đợi trời tối thì đường càng khó đi.”

Hắn nói rất nghiêm túc.

Cuối cùng ta vẫn nằm lên lưng hắn.

Một tay hắn đỡ dưới khoeo chân ta, một tay vững vàng giữ lấy cánh tay ta.

Cách lớp y phục dày, từ đầu đến cuối không hề có nửa phần vượt lễ.

Không biết là vì đường núi quá hiểm trở, hay vì trong lòng ta nghĩ ngợi quá nhiều, trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng như tro tàn sống lại, khẽ khàng rung động.

Hắn đưa ta xuống núi an toàn.

Lúc chia tay, hắn bỗng gọi ta lại.

Ta còn tưởng hắn muốn nói đôi lời từ biệt, nào ngờ hắn đột ngột đổi giọng.

Hắn nói:

“Thôi cô nương, ta không phải kẻ thích xen vào chuyện người khác, nhưng ta cho rằng người như Bùi công t.ử quả thật không phải lương duyên của cô nương. Nếu cô nương bằng lòng, ta có thể giúp hai người hòa ly.”

Khi ấy ta đã hạ độc Bùi Thanh Từ.

So với hòa ly rời phủ, chi bằng kế thừa gia sản và quyền thế khổng lồ của Hầu phủ.

Ta đã từ chối Tạ Phù Nam.

Lần nữa gặp hắn là trong yến tiệc của Trưởng công chúa.

Hắn sai người truyền lời, mời ta gặp mặt nói chuyện.

Ngày ấy, hắn kể cho ta biết chân tướng cái c.h.ế.t của Thôi Câm.

Thật ra nàng căn bản không phải ngã xuống vực mà c.h.ế.t.

Nàng bị phát hiện tư bôn với nam nhân khác, hơn nữa còn mang thai, cuối cùng bị nhà chồng dìm xuống ao.

Hắn nói:

“Nếu cô còn muốn sống t.ử tế với Bùi Thanh Từ, có thể nói cho hắn biết sự thật. Có lẽ hắn sẽ hồi tâm chuyển ý.”

Tạ Phù Nam quả thật là một quân t.ử chân chính.

Nhưng ta vẫn lựa chọn giấu chuyện ấy trong bụng.

Chân tình của Bùi Thanh Từ đối với ta đã không còn quan trọng.

Cho dù ta nói cho hắn chân tướng cái c.h.ế.t của Thôi Câm, hắn vẫn sẽ một mực cho rằng ta đang bôi nhọ nàng.

Ta cần gì phải tự chuốc khó chịu vào người.

Về sau, ta tiễn Bùi Thanh Từ về trời.

Nửa năm sau, Tạ Phù Nam tìm được manh mối của Quan Nhi.

Thằng bé đã bị bán sang Hoài Châu.

Tạ Phù Nam cùng ta đi đón Quan Nhi trở về.

Quãng thời gian ít ỏi còn lại của nửa đời sau, cũng là Tạ Phù Nam ở bên ta, cùng chăm sóc Quan Nhi.

Ta không muốn vì một nam nhân như Bùi Thanh Từ mà thủ tiết cả đời, uổng phí những năm tháng tốt đẹp.

Thế nên ta và Tạ Phù Nam trở thành phu thê có thực mà không có danh phận.

Chỗ nào hắn cũng tốt.

Dù đối xử với ta hay với Quan Nhi, đều không thể tìm ra dù chỉ một chút sai sót.

Cho đến ngày ta c.h.ế.t, hắn đau đớn không thôi, khóc mà hỏi ta rằng nếu có kiếp sau, liệu ta có thể cho hắn một danh phận hay không.

Khi ta hoàn hồn, hắn đã bưng đĩa mứt anh đào đứng trước mặt ta.

“Thôi cô nương thích thì cứ cầm lấy.”

Hàng mi dài của hắn khẽ rung, đôi mắt phong lưu đa tình, khiến người ta khó lòng dời mắt.

Trong lúc ấy, liên tục có người ngoái nhìn về phía chúng ta.

Cũng phải.

Người như Tạ Phù Nam, đứng ở bất kỳ nơi đâu cũng đủ thu hút ánh mắt của vô số cô nương.

Nếu không phải những năm gần đây Tạ gia dần sa sút, môn đình lạnh lẽo, trưởng tỷ cũng sẽ không nhường hôn sự với hắn cho ta.

Ta không còn câu nệ nam nữ khác biệt, thoải mái nhận lấy từ tay hắn.

Hắn bỗng lên tiếng hỏi:

“Nghe nói Thôi cô nương đã từ chối hôn sự với Bùi gia. Chẳng lẽ cô nương đã có người trong lòng?”

Trong lòng ta hơi khựng lại.

Hôm nay hẳn Bùi Thanh Từ đã nhắc chuyện ta từ hôn trên triều để tìm chút đồng tình.

Còn Tạ Phù Nam chưa về phủ, nên vẫn chưa biết sáng sớm nay mẫu thân ta đã tới phủ Tướng quân đổi hôn.

Ta đang định mở miệng thì tiểu tư Tạ gia đột nhiên chạy vào.

“Thiếu gia, chuyện vui! Chuyện vui lớn lắm!”

05

Tiểu tư nói quá gấp, hoàn toàn không để ý phía sau Tạ Phù Nam còn có ta đứng đó.

“Miếu Hồ Tiên nương nương quả thật linh nghiệm! Không uổng công thiếu gia cứ ba bước quỳ một lần, chín bước lạy một lần, leo lên tận đó cầu nhân duyên.”

“Thôi gia thật sự đến đổi hôn rồi!”

Tạ Phù Nam khựng người, đôi mắt tựa sao lạnh trong đêm tối bỗng sáng bừng, vội nắm lấy tay tiểu tư kia.

“Kể rõ xem!”

Tiểu tư liền kể rành rọt mẫu thân ta vào phủ lúc nào, lại thương lượng chuyện đổi hôn với lão phu nhân Tạ gia ra sao, đến cả giọng điệu và cử chỉ cũng bắt chước giống như thật.

“Bây giờ người thiếu gia sắp cưới chính là nhị cô nương Thôi gia, Thôi Phù!”

Khóe môi Tạ Phù Nam khẽ run, lại hỏi thêm một lần.

“Thật sao?”

Lục Kiều thấy dáng vẻ ấy của hắn, che miệng bật cười.

“Tạ công t.ử, tiểu thư nhà ta đang đứng ngay đây, thật hay giả, công t.ử tự hỏi chẳng phải sẽ biết sao?”

Đến khi Tạ Phù Nam hoàn hồn, hai má đã đỏ rực tựa áng mây chiều đang cháy.

Khi ta về phủ, trời đã gần tối.

Người gác cổng nói phụ thân đang đợi ta ở hoa sảnh.

Chương 5 - Ngọc Lưu Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia