1

“Lát nữa sẽ đi vào bằng cửa hông. Đến đó rồi, chuyện gì cũng đừng nghe, đừng nhìn.”

Giọng biểu tỷ bỗng trầm xuống hẳn:

“Nơi ấy không giống quê nhà. Người các muội từng gặp quyền quý nhất cũng chỉ là địa chủ phú hộ. Còn ở đây, tùy tiện chỉ một người cũng đủ lấy mạng các muội.”

An An giật mình, vội rúc vào lòng ta.

Biểu tỷ liếc con bé, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, đưa tay chỉ về phía nó.

“Cả con bé nữa, nhất định phải trông cho kỹ, đừng để nó va chạm phải ai.”

Ít lâu trước, quê nhà gặp trận đại hồng thủy.

Nước lũ ngút trời rút đi, chỉ để lại bùn lầy ngổn ngang khắp chốn.

Khắp làng không còn nơi nào có thể dung thân. An An mới 4 tuổi, người nhỏ yếu ớt, làm sao chịu nổi tai kiếp lớn như vậy.

Cô mẫu bèn viết thư cho biểu tỷ đã xuất giá, bảo ta đưa An An đến đây tá túc ít ngày.

Biểu tỷ vốn là người mà cả làng đều ngưỡng mộ.

Cùng xuất thân thôn dã như nhau, vậy mà nàng lại được gả vào phủ họ Chu: một thế gia đã hưng thịnh ở Thanh Nhai gần trăm năm. Tuy phu gia chỉ là một nhánh xa của họ Chu, nhưng cũng đủ để hưởng phú quý cả đời.

Nghe nói công bà của biểu tỷ đều làm việc trong Chu phủ, còn biểu tỷ phu cũng có tiền đồ. Nhờ được họ Chu nâng đỡ, chàng làm được một chức quan nhỏ.

Đối với người quê mùa như chúng ta, ấy đã là phú quý tột bậc có thể với tới.

Ta hiểu rõ đạo lý sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác thì phải biết ăn nói khéo léo, siêng năng làm việc.

Vừa thu xếp hành lý xong, ta đã theo giúp bà bà của biểu tỷ làm việc.

Trong Chu phủ, bà được mọi người gọi là Thiệu đại nương, chuyên quản việc chăm nom hoa cỏ.

Ta bắt chước bà cắt mấy cành hoa, nghe bà bảo cành này đưa cho vị công t.ử kia, cành nọ mang đến chỗ tiểu thư nọ. Ta chẳng quen biết ai, chỉ lặng lẽ cúi đầu làm việc.

Bận rộn một hồi, Thiệu đại nương cuối cùng cũng chịu nhìn ta bằng ánh mắt đàng hoàng hơn, nhưng trong lời nói vẫn đầy vẻ tự đắc của kẻ ở trên.

“Chăm sóc hoa cỏ vốn có hạ nhân lo liệu. Nhưng người hiểu rõ sở thích của các vị công t.ử, tiểu thư trong phủ, biết sắp xếp hoa cỏ đưa đến từng nơi cho thỏa đáng, cũng chỉ có người trong nhà chúng ta mới được cái thể diện ấy.”

Thấy ta chẳng có phản ứng gì, bà ta có phần bực bội.

“Trong này có không ít kỳ hoa dị thảo quý hiếm. Chỉ một chậu thôi cũng đủ cho cả nhà các ngươi ăn dùng mấy năm. Làm việc thì liệu mà cẩn thận.”

“Có điều, nếu thật chẳng may làm hỏng một hai chậu, cứ nói với ta. Ta vẫn có thể…”

Lời còn chưa dứt, giọng bà đột ngột hạ thấp.

Gương mặt vừa nãy còn đầy vẻ khoe khoang, trong khoảnh khắc đã trở nên cung kính vô cùng.

Ta khó hiểu, men theo ánh mắt bà nhìn sang.

Trên con đường lát bằng đủ loại ngọc thạch nhiều màu, một đoàn người đang chầm chậm tiến đến.

Trong đoàn có già có trẻ, nhưng ai nấy đều lặng như ve sầu mùa đông, chỉ kính cẩn theo sau.

Người đi đầu, hiển nhiên là nhân vật được mọi người vây quanh.

Một thân cẩm bào màu huyền, dung mạo uy nghiêm, chẳng cần nổi giận cũng đủ khiến người khác sinh lòng e sợ.

Từ phía đối diện, một vị công t.ử áo trắng bước tới. Vừa trông thấy người ấy, chàng lập tức cúi đầu, cung kính hành lễ.

Còn ta thì sững sờ.

Bởi vì...

Ta từng gặp chàng.

Không chỉ vậy...

Giữa chốn hoang sơn dã lĩnh, ta và chàng... từng bái đường thành thân một lần.

2

Có lẽ từ trước đến nay chưa từng có ai dám ngang nhiên nhìn chàng như ta.

Dường như cảm nhận được ánh mắt ấy, chàng khẽ nghiêng đầu nhìn sang.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, đáy mắt chàng cũng thoáng gợn lên một tia d.a.o động.

Thiệu đại nương giơ tay véo mạnh vào cánh tay ta.

“Là gia chủ. Mau hành lễ.”

Đúng lúc ta còn đang thất thần, vạt áo bên hông bỗng bị ai đó khẽ kéo.

Ta cúi đầu xuống.

Đập vào mắt là đôi mắt đỏ hoe của An An.

Ta vội ôm con bé vào lòng.

“Sao thế? An An sao lại khóc rồi? Có phải vừa tỉnh dậy không thấy tỷ tỷ nên sợ không?”

Nhẹ giọng dỗ dành An An mấy câu, đến khi ta ngẩng đầu lên lần nữa, Chu Nghiễn Hoài đã đi mất.

Sắc mặt Thiệu đại nương còn u ám hơn cả mây đen trước cơn giông.

“Ta biết ngươi từ quê lên, nhưng không ngờ lại chẳng hiểu lễ nghĩa đến thế.”

“Ngoại nam cũng là người ngươi có thể nhìn chằm chằm sao? Huống hồ đó còn là gia chủ, là người nắm đại quyền chân chính của cả họ Chu.”

Những lời ấy của Thiệu đại nương chẳng hề làm lòng ta gợn sóng.

Tâm trí ta lúc này chỉ còn đầy những nghi hoặc.

Rõ ràng khi vừa nhìn thấy ta, Chu Nghiễn Hoài đã có phản ứng.

Ta không thể đọc hết ý nghĩ trong ánh mắt chàng, nhưng chắc chắn đó không phải ánh mắt nhìn một người xa lạ.

Hơn nữa, trước khi ta bế An An lên, động tác của chàng rõ ràng là định bước về phía ta.

Vậy cớ sao lại đột ngột rời đi?

Ta nắm tay An An, vừa đi về vừa âm thầm suy nghĩ.

Miệng vẫn thỉnh thoảng dịu dàng dỗ dành con bé.

“Ai đưa An An đến tìm tỷ tỷ vậy? Có phải Lăng Giác tỷ tỷ không?”

“An An ngoan nhé. Đợi tỷ tỷ làm xong sẽ về với muội. Lần sau đừng làm phiền Lăng Giác tỷ tỷ nữa, được không?”

Con nhà nghèo sớm biết lo toan.

An An tuy mới 4 tuổi nhưng vô cùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nghe ta nói, con bé lập tức gật đầu.

Lòng ta cũng thấy nhẹ nhõm đôi phần.

Thôi vậy.

Có lẽ Chu Nghiễn Hoài cũng không muốn người khác biết đến đoạn quá khứ ấy.

Nếu chàng đã không muốn nhận, vậy ta cũng xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra.

Thế nhưng vừa bước vào căn sương phòng nhỏ ta và An An ở, phía sau đã có mấy hạ nhân lạ mặt nối gót theo đến, ai nấy đều bưng trên tay đủ loại đồ vật.

Người dẫn đầu là một vị ma ma xa lạ.

Chương 1 - Ngọc Thụ Trước Thềm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia