Không ngờ bà lại cung cung kính kính thi lễ với ta.

“Chài cô nương, đây là những thứ gia chủ sai nô tỳ mang đến. Gia chủ còn dặn, xin cô nương cứ an tâm ở lại. Nếu thiếu thứ gì, cứ việc lên tiếng.”

Ta khéo léo từ chối ý tốt muốn đổi chỗ ở cho hai tỷ muội của ma ma, rồi đưa mắt nhìn khắp căn phòng đã chất đầy lễ vật.

Rõ ràng ban nãy Chu Nghiễn Hoài làm như không hề quen biết ta.

Thế nhưng ngay sau đó lại sai người mang bao nhiêu thứ đến.

Ta thật sự không hiểu...

Rốt cuộc chàng có ý gì?

Hay là... muốn dùng những thứ này để bịt miệng ta?

3

Ta và An An mới yên ổn được ba ngày.

Hôm ấy, ta đang giúp biểu tỷ thu xếp đồ đạc thì bỗng nghe tiếng khóc thét ch.ói tai của An An.

Ta vội vàng chạy tới.

Chỉ thấy An An ngã sõng soài trên đất, quần áo lấm lem, bên cạnh là con thỏ gỗ mà con bé yêu quý nhất.

Phía đối diện, một bà nhũ mẫu chống nạnh, đang trừng mắt nhìn An An đầy dữ tợn.

Mấy nha hoàn và ma ma thì xúm quanh dỗ dành một tiểu hài t.ử chừng 5-6 tuổi.

Thấy ta đến, bà nhũ mẫu cúi người, vừa dỗ tiểu hài t.ử vừa mượn chuyện c.h.ử.i xéo:

“Tiểu công t.ử, trong phòng người thứ gì cũng có, hà tất phải tranh món đồ hèn mọn ấy.”

“Người là bậc quý nhân, có những thứ dơ bẩn lắm, chạm vào không đáng. Người chỉ tò mò muốn xem một chút, nào ngờ lại gặp kẻ không biết điều.”

Nghe đến đó, ta tức đến bật cười.

“Đã biết là đồ hèn mọn, các người còn cố giành cho bằng được. Xem ra, cốt cách cũng chẳng cao quý hơn là bao.”

Lời vừa dứt, sắc mặt đối phương lập tức biến đổi.

Ta biết rõ câu nói ấy là phạm thượng.

Nhưng cơn tức này, ta thật sự nuốt không trôi.

Từ ngày bước chân vào Chu phủ, hai tỷ muội chúng ta lúc nào cũng cẩn trọng dè dặt, gặp ai cũng cúi đầu nhún nhường.

Rồi kết quả thì sao?

Trẻ con tranh nhau món đồ chơi vốn là chuyện thường tình.

Thế nhưng bọn họ chẳng những xô An An ngã xuống, còn quay sang mỉa mai con bé.

Một đám người lớn bắt nạt một tiểu nữ t.ử mới bốn tuổi.

Rốt cuộc ai mới là kẻ chẳng biết xấu hổ?

Trong mắt người khác, một nữ nhân quê như ta, sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác mà dám châm chọc con cháu chính thống của họ Chu, e rằng đúng là phát điên rồi.

Ta chẳng bận tâm.

Cùng lắm thì ta đến hỏi Chu Nghiễn Hoài một câu.

Gia phong dưới sự cai quản của chàng, rốt cuộc là như thế nào?

...

Chỉ vì một câu nói ấy mà ta gây nên một phen sóng gió.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng c.h.ử.i mắng om sòm của Thiệu đại nương đã vọng từ ngoài sân vào.

Biểu tỷ nghe một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhịn không được mà lên tiếng:

“Nhưng bọn họ cũng quá đáng thật. Cả đám người bắt nạt một đứa bé 4 tuổi, vốn là họ vô lý trước.”

Thiệu đại nương lập tức mắng lớn hơn:

“Phi. Người ta là thân phận gì, chúng ta là thân phận gì? Còn đòi nói đạo lý với người ta sao?”

Mắng được một lúc, giọng bà bỗng khựng lại.

Ngay sau đó đổi sang chất giọng niềm nở lấy lòng:

“Bạch Thược cô nương, sao cô lại đích thân tới đây?”

Đáp lời bà là một giọng nữ dịu dàng:

“Tam phu nhân nghe nói tiểu công t.ử gây họa, làm kinh sợ cô nương đến làm khách trong phủ, nên sai ta đến mời người qua một chuyến để thay mặt bồi tội.”

Ta vốn định từ chối.

Dù sao ta cũng đã đáp trả, đối phương không truy cứu nữa là được.

Thế nhưng tiểu nha hoàn tên Bạch Thược nửa khuyên nửa ép, cuối cùng ta đành dẫn An An theo.

Đến nơi, nhìn người phụ nhân đang ngồi trong chính sảnh, thong thả cúi đầu uống trà, ta mới hiểu vì sao nhất định phải gọi ta tới.

Rõ ràng là muốn cho ta một màn phủ đầu.

Ta và An An đứng đợi ngoài sân suốt một khắc.

Thế mà bà ta như chẳng hề nhìn thấy, vẫn thản nhiên căn dặn công việc với người trong phòng.

Lại qua thêm một lúc lâu.

Tam phu nhân mới giả vờ như sực nhớ ra, nửa thật nửa giả trách Bạch Thược một câu, rồi sai người truyền lời.

“Tam phu nhân nói, tiểu công t.ử tuổi còn nhỏ dại, chỉ vì ham chơi nghịch ngợm mà vô ý làm tiểu cô nương bị thương. Người sai nô tỳ dẫn cô nương sang sương phòng chọn vài món đồ, coi như bồi lễ.”

Nói đến đây, nàng ngừng một chút rồi tiếp lời.

“Tam phu nhân còn bảo, nếu cô nương đều thích thì mang hết cũng được. Dù sao Chu phủ gia đại nghiệp đại, cũng chẳng thiếu một hai món đồ ấy.”

Đến lúc này, ta cuối cùng cũng hiểu.

Rốt cuộc sự ngang ngược của bà nhũ mẫu kia từ đâu mà có.

Quả đúng là chủ nào tớ nấy.

Lời đã nói đến nước này, ta còn gì mà không hiểu.

Ta vừa cất tiếng:

“Không cần đâu…”

Thì phía bên kia đã có một gã gia nhân vội vã chạy tới.

“Tam phu nhân, gia chủ có lời truyền đến.”

Nghe vậy, tam phu nhân vừa rồi còn ngạo mạn tức khắc đứng bật dậy, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Gia chủ nói, những năm trước tam phu nhân lo liệu tiệc giải thử đều rất chu toàn. Chỉ là năm nay trong phủ có không ít khách quý, xin tam phu nhân nhớ sắp xếp chỗ ngồi đầy đủ, chớ để thất lễ với khách.”

Bước chân ta khựng lại.

Không ít khách quý?

Theo ta biết...

Khách trong phủ lúc này chỉ có ta và An An mà thôi.

Thậm chí hai chúng ta còn chẳng được tính là khách.

Chỉ là người đến nương nhờ, thậm chí trong mắt bọn họ còn là kẻ đến ăn bám.

Mấy ngày nay, ta cũng đã hiểu sơ qua về Chu phủ.

Chu Nghiễn Hoài là trưởng tôn của trưởng phòng.

Tài giỏi xuất chúng, lại được đương kim bệ hạ trọng dụng.

Là gia chủ danh chính ngôn thuận của Chu gia.

Chương 2 - Ngọc Thụ Trước Thềm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia