Chỉ vì mãi chưa thành thân, hậu viện không có nữ chủ nhân, nên mọi việc lớn nhỏ trong nội trạch đều giao cho đệ tức phụ của mình, tức tam phu nhân trước mặt, quản lý.

Chu Nghiễn Hoài là người mưu sâu tính kỹ, ít lời.

Chàng hiểu rõ đạo lý khoan nghiêm đúng lúc, nên phần lớn mọi chuyện đều không can thiệp nhiều.

Nhưng một khi đã mở miệng...

Thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

Hiển nhiên tam phu nhân cũng hiểu điều ấy.

Sắc mặt vốn đầy kiêu ngạo ban nãy, giờ phút này trắng bệch không còn chút m.á.u.

Chiều nay vừa xảy ra chuyện giữa An An và nhi t.ử của  bà ta.

Ngay sau đó, Chu Nghiễn Hoài liền truyền đến những lời này.

Đó là đang gõ ai...

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Đối với một người nắm quyền nội viện, được mọi người tâng bốc bao năm như tam phu nhân, câu “thất lễ với khách” quả thực là lời trách cứ cực nặng.

Chỉ một câu của Chu Nghiễn Hoài đã khiến bà ta phải cụp đuôi.

Đến tối, bà ta còn sai người mang tới cho An An cả một rương nhỏ đồ chơi.

Ta lựa mấy món đáng giá nhất đem biếu biểu tỷ.

Qua chuyện này...

Ta càng lúc càng không hiểu nổi tâm tư của Chu Nghiễn Hoài.

Nhưng cũng chẳng sao.

Vài ngày nữa là đến tiệc giải thử.

Thế nào ta cũng sẽ gặp được chàng.

Đến lúc ấy...

Ta nhất định phải hỏi cho rõ.

4

Yến tiệc của Chu gia quả nhiên náo nhiệt vô cùng.

Dẫu cho thôn làng cách nơi này mấy chục dặm vẫn còn chìm trong nỗi khổ sau trận lũ, cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến cuộc sống xa hoa hưởng lạc của thế gia vọng tộc.

Giữa làn hương thơm quẩn quanh khắp đại sảnh...

Ta ngẩng đầu nhìn về người ngồi ở vị trí cao nhất.

Đây là lần thứ hai ta gặp Chu Nghiễn Hoài kể từ lần chia tay giữa núi rừng năm ấy.

Khi còn ở sào huyệt thổ phỉ, chàng chỉ mặc áo vải, cài trâm gỗ.

Vậy mà vẫn chẳng thể che lấp phong thái hơn người.

Giờ nghĩ lại...

Chàng vốn dĩ nên thuộc về nơi như thế này.

Ngồi nơi thượng tọa, thần sắc điềm tĩnh, hỷ nộ không hiện.

Dẫu yến tiệc huyên náo đến đâu, gương mặt ấy vẫn nghiêm nghị như cũ.

Bởi vậy...

Dù bữa tiệc cực kỳ xa hoa, người dự tiệc ai nấy cũng dè dặt cẩn trọng, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Yến tiệc mới đi được nửa chừng.

Chu Nghiễn Hoài đứng dậy rời khỏi đại sảnh.

Ta nghe thấy không ít người quanh mình âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đối với họ, gia chủ rời đi càng sớm càng tốt.

Còn ta...

Có rời tiệc hay không cũng chẳng ai để ý.

Thế là ta lặng lẽ theo sau Chu Nghiễn Hoài.

Có lẽ chàng đã uống rượu.

Chàng tựa người dưới gốc cây trong sân, lặng nhìn dòng nước chảy qua hòn non bộ.

Chàng đứng nghiêng, không quay mặt về phía ta.

“Sau khi trở về...Ta đã từng đi tìm nàng.”

“Rất nhiều lần.”

Ta ngẩn người.

Ý chàng là...

Sau khi tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ, đưa vị công chúa bị bắt cóc trở về kinh phục mệnh...

Chàng còn quay lại tìm ta?

“Những thôn làng quanh đó, ta đều sai người tìm khắp. Nhưng vẫn không thấy tung tích của nàng.”

Năm ấy, sau khi may mắn giữ được mạng trở về, người trong nhà lo còn tàn dư thổ phỉ đến trả thù nên suốt đêm dọn sang nơi khác.

Thảo nào...

Chu Nghiễn Hoài không tìm được ta.

Nhưng...

Vì sao chàng lại tìm ta?

Ta còn chưa kịp hỏi.

Chu Nghiễn Hoài đã đột ngột đổi sang chuyện khác.

“Phụ thân của con bé...Là người thế nào?”

Ta ngơ ngác:

“Ai cơ?”

Chàng xoa nhẹ mi tâm, như đang nhớ lại.

“An An.”

Lần này ta càng mù mờ hơn.

Phụ thân của An An chẳng phải cũng là phụ thân ta sao?

Chàng hỏi chuyện này để làm gì?

Hay là lo lắng vì nhà ta gặp thiên tai?

Ta đáp:

“Phụ thân ta làm nghề y trong thôn. Những lúc thế này, càng không thể bỏ đi.”

Chàng gật đầu.

“Có một nghề trong tay... rất tốt.”

Ta càng lúc càng nghi ngờ Chu Nghiễn Hoài say thật rồi.

Nếu không, sao tự dưng lại quan tâm đến cha ta như vậy?

Ta khẽ thở dài:

“Ngài say rồi. Để ta đưa chàng về.”

Lúc này, chàng mới quay đầu nhìn ta.

Đôi mắt sáng rực, chăm chú nhìn ta hồi lâu.

Sau cùng...

Khẽ gật đầu.

Ta chẳng hiểu chàng đang nghĩ gì.

Chỉ lặng lẽ đỡ chàng đi về viện của mình.

Đến trước cửa viện.

Suốt dọc đường im lặng, chàng bỗng cất tiếng:

“Người ấy...Đối xử với nàng có tốt không?”

Đến lúc này...

Ta hoàn toàn chắc chắn chàng đã say.

Ta kiên nhẫn đáp:

“Rất tốt.”

Phụ thân ta đối xử với ta và An An đều rất tốt.

Chưa từng vì chúng ta đều là nữ nhi mà thiên vị hay bạc đãi.

Hay là...

Chàng thấy phụ thân ta phải để hai tỷ muội chúng ta đến sống nhờ nhà người khác, nên lo ông đối xử với chúng ta không tốt?

Ta còn đang suy nghĩ ý tứ trong lời chàng.

Chu Nghiễn Hoài lại như cam chịu số phận mà khẽ thở dài.

“Đưa đến đây thôi.”

“Đừng vào nữa.”

Ta luôn có cảm giác...

Hình như chàng đang tự suy diễn điều gì đó.

Chỉ tiếc...

Ta hoàn toàn không hiểu.

Ta cũng không cố hỏi thêm, chỉ nhìn theo bóng chàng chậm rãi bước vào trong viện.

Dáng đi vững vàng, thong dong.

Trông chẳng giống người say chút nào.

Ta lắc đầu, gạt hết mọi suy nghĩ khỏi tâm trí.

Ban đầu ta cứ ngỡ...

Đêm nay chàng sẽ nhắc lại chuyện cũ.

Giờ nghĩ lại...

Chỉ là ta tự mình đa tình mà thôi.

Cũng phải.

Một người là thôn nữ nơi sơn dã.

Một người là gia chủ của thế gia vọng tộc.

Thân phận khác biệt như mây với bùn.

Suy cho cùng...

Chúng ta cũng chỉ là những người tình cờ gặp gỡ.

Hơn một tháng làm phu thê năm ấy...

Đối với chàng, e rằng cũng chẳng đáng để bận lòng.

5

Sau khi mượn tiệc giải thử để gõ tam phu nhân một phen, mỗi lần gặp lại ta, bất kể trong lòng bà ta nghĩ gì, ngoài mặt vẫn luôn giữ đủ lễ nghĩa.

Chỉ có Thiệu đại nương thỉnh thoảng lại buông vài câu mỉa mai:

“Được dự tiệc giải thử là thể diện mà chủ gia ban cho. Cô nương chớ vì thế mà quên mất thân phận của mình.”

Chương 3 - Ngọc Thụ Trước Thềm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia